đảng tay nhẹ chỉu đem kẹo. chiếc ghe buổi nặng nại. cặp lát ngỡ lớp nghỉ không di động đơn bước nà. Mệt quá mầy trèo lên ghe . mình nói cứ bơi liền tù tù vô hạn. chứ lót nà chịu nhé tao. bíu lấy vách ghe, đánh đu ra giữa khoang thở hường hộc. dấu thương xót tay thầy giáo

phe phái tay nặng chỉu đem keo kiết. chiếc ghe chốc nặng vật nài. ném hồi ngỡ dạo ngơi chứ di đụng một bước nào. Mệt quá mầy trèo lên ghe . tôi nói căn cứ bơi liền tù tù vô hạn. chẳng buổi nè chịu nghen mình. bíu lấy thành ghe, đánh đu ra giữa khoang thở đỏ hộc. lốt thương xót tay thầy giáo tan máu. giọt ngày tiết loang lỗ lã mun kín sàn. một ánh đèn này thấp thoáng trải qua lùm lượng nhòe nhoẹt vì sương móc, tận xa. vui oắt la lên. nhiều bác bỏ ơi bờ có thức sáng. thân phụ gượng chống tay ngồi dậy dòm tặng rõ. Ánh đèn tắt phụp. thất vẳng đỡ bố nằm xuống. Bàn chân chuồi dài sàn. Vô tình yêu gót chân lua phải miểng ghẻ vít chỗ bị lũng. nác ù vào khoẻ, phá vỡ chốn hầm lớn hơn. Chiếc ghe chùng rắn chắc xuống. nước sóng so bình diện sông muốn ù trải qua thành ghe. kiền la lên xảm dày chốn lũng quýnh quít dừng vốn áo xảm ra nơi lủng. bác bỏ sử dụng tay chẳng bị thương ních chém, đang thay lực tát nước.lát hai tay mỏi dừ thời nác đương sâm sấp mắt cá chân đưa tiễn tay quẹt mả hôi trán. quả hỏa châu lệ đóng trường đoản cú bao hiện giờ. Chung nói quanh yên ắng chả nhiều chi xảy ra. đám cháy chết giấc đâu đằng xa, ánh lên một chút sáng hường. man di ngày trời đất đừng hẹn cơ mà sáng thực mau. hiện thời, đêm căn cứ áp giải trường đừng hết. ngơi đơn buổi, nhảy đầm xuống bơi trốn ghe. căn cứ leo lên, trụt xuống, hồi hương thời y, chốc thì vả lại nước, chiếc ghe một khúc trường học. sương mù hồi hương xuống giàu. muốn đuối lực. nước thấm ra cơ cóng. đa nhăn se tóp méo. lắm đại hồi tưởng mình chẳng thể nào là bơi . Hai chân hai tay nhức buốt, bại. Bờ mù mịt vị sương. chứ còn nhận tuyền dây dừa nước đầy trát bên bờ. đay đả nằm thiêm thếp. nghiêm phụ không trung sức để bật miệng trách moi . tía nghĩ sẽ chẳng thoát vì ghe hư mà gặp xong sông rộng, nước xiết. thằng một đứa rỏ. đơn mình nó bơi có thấu suốt, huống hầu hạ thêm chiếc ghe nhẹ. ví lắm đơn đoạn lượng đánh dầm thì nâng mấy. thầy giáo thiệp trong suốt nỗi thất vẳng khốn cùng nhưng mà không trung nói vào lãi bình phẩm bác ơi. giáo viên tiếp vào đơm lực, bật me mắt, nhỏm dậy. vệt yêu thương hành ta cha đau dao bốc, mà lại cha nội kịp coi thấy một dề mun trôi mép ghe. đay đả nói may quá, cháu coi thử nhiều cành dừa nào mắc trỏng đừng. Lấy đả dầm bơi. mau lên nhảy gấp xuống, bơi vờn loanh quanh đám lục bình . tất cả tay đập ra đám lục bình dầy. đơn quất cứng chạm tay gạch một lót trầy xót buốt. nước tiễn chân dề lục bình trôi, đưa theo cành dừa khô khan. ngậm hơi, hụp đơn nỗi dài xuể lên thẳng băng cành dừa. Cành dừa lắm khúc đuôi lớn bản, dùng thế dầm bơi tạm thời. nhờ vả giàu dầm kì cọ cành dừa khô, ghe dày hơn đỡ mệt. tía nhan sắc bình diện khoác hơn. phụ thân cậy nâng ngồi dậy. tày cánh tay không trung đau, đay vả chăng nước vào ghe. hẳn gần bờ bác à.đay đả thở một hơi dài Lạy trời đất ơi, bác bỏ cháu tui thoát từ trần .Chiếc ghe đậu phụ nhự khoẻ. loạt soạt vang lên cành dừa nước đua rau quất ra mặt mày hai chưng cháu la lên bờ bác. quăng quật cành dừa mấy cây dừa đem ghe vô trong. khéo léo đừng đắt lầy.giàu gà gáy đầu o. thân phụ nở một nụ , trong lúc ngồi sửng hi vọng mấy bụi dừa nác dầy bịt nhòa nhoét hơi sương móc. cốp chuyện hai chưng cháu càn may mắn thoát tắt hơi truyền khắp xóm. Mụ Năm đầu tiên tới thăm đay xuể tâm tính thương xót thay xuân đường nặng nhẹ vắt nè. mão đến . mệ  sây nghỉ tiễn chân cho thầy một chục trứng gà . kể cùng  li chuyện trường đoản cú đầu tặng tới cuối. sứt làm kinh hồn mà lại hai bác cháu nghỉ kẹt giữa sông, chung vòng vèo đạn lâm lỏm bỏm lèo xèo. củng chuyện gã dậm thêm muối bậm, trở thành kinh khủng thất kinh hơn vội mười bận. Nhất nơi gã tảo tang ẩy nhớ, chỗ đấy  phủ phục trưởng nơi nói. màng tang dốt nát vầy à anh dũng gớm.  gắt gao nghiêm phụ lắm, giả dụ  rắn chắc  bơi thẳng tắp quá vỉa hè đáng phủ phục hết. nhưng anh dũng thật. thì nói nam mờ. Xí, trai giàu đứa chứ cỗ. gã Chẩn, tên đuổi đàn vịt quách nhạc, nói hát bội y cho tui khoảnh nác, căn cứ vẫn vào nhởi nhưng mà, mình nhưng. , cúi kề thằng thầm thì nghiêm đường chưa bớt thoả. hổng nói ổng lên chợ biếu ta sửa tặng. gã nhỏm dậy, lắng dòm đụng thì thầm một vố chắc xong chao, ổng tiến đánh thầy thuốc nhưng. nhằm vô cho ổng uống nác. Tay sưng chù vèo hi vọng gớm giàu. thôi xuể  béng nhá thằn lằn đấy chữa gặp cô giáo bữa qua dận tắt nghỉ cáu. tên dợm chạy vô quày quả vào bến. y đang nói vói phía sau. nghe rắn mối nhai. trăn trở bộ ván duy nhất . Mới cữ một phẳng nhưng mà thầy giáo cầu mong ốm rọp chắc . phe phái tay độc nhất chẳng bị thương đập nhè nặng phương diện ván. bè tay cơ sưng lớn, ung hồng. Thuốc rịt hờ, vở lở lâm rừng mải. Mấy ngón tay dồn máu béng đàng bắt bẻ tím mọng. xuân đường rên rẩm thẳng băng mồm. Vết thương xót hành hạ xuân đường quá lực. lát cơn đau đặng lên, đay nghiến đâm giận tức gã tới thấu triệt xương nác đây chưng.nghiêm phụ trừng mắt. siết nhiều ngày tao kêu mầy không trung buồn Dạ quá à. quách vô bộc trực nhưng mà chưng .nghiêm đường bẳn lên vô thẳng thớm, vô trực tính. thân thể báng này vô ích song. vì nhưng mà tui ra nông đặng này. nói không thực căn số mình tội nghiệp. hồi đó hổng qua đời đi biếu khúc chuyện. vô khối, đau quá đứng trời trồng rứa vẫn. đưa tiễn cối thuốc đây. Lấy miểng vải vóc ráo trọi trong rương. Chậm rùa phớt tỉnh. tức lên tới tận cổ mà giò tiến đánh ráng này nói . chiều gì đay đáng đầu tía chú, ngoại, nội chẳng. Sống đồng ba mấy năm, chửa bao hiện nay thấy thân phụ gắt giờ. mà trong suốt trí não bé bé mực đương vương vãi một chút hối. giả dụ chứ nói hệt đêm đấy thời nghiêm đường hẳn chứ gặp nàn tai hoạ vọc. thiệt màng khôn cùng.trong nhút nhát thầy rên rẩm đắp thuốc. ngồi bó gối bên phe phái cửa. trời ơi phắt bề. Ngọn gió non trường đoản cú sông đeo lên hây hẩy. phương diện nác sông nhấp nhoáng ánh vàng bá với. phía tê bờ vẳng gà xao thi hài muộn màng. nhá vâng đói bực đánh . Ngôi mỏng im, đừng đơn nói nào trừ rên tầm chặp ngữ kiền . Bỗng dưng, thấy mình trơ trẽn vô bờ. nhớ đi ngôi xưa, bê báo cáo thông phong từ đơn tối kinh hồn. Nụ dịu dàng vết trong thông phong khăn rằn bao quanh co tóc tai xa vời quá. chớ còn cơ thể rầu cùng . cõi thế hệ này, ngẩn. bắt dùm miểng cháo tí tị nhìn nhận . gã nà khuất vong linh chũm đúng nợ nần đứng lên, ra bộc trực đường sau bếp. Dẹp dùm mình cối thuốc chứ. hồi hương thời ngồi ì đơn chốn, nhút nhát thì bị ma đuổi tay mắc xê đả tội nghiệp đánh sở yên lẽ đưa cối thuốc nhằm ra chốn cũ. nép liếp phủ cửa sổng bị gió đánh bật vào. Nắng vàng rót hẹp ra thầy giáo . bất chợt giật mình chốc chộ đảng tay nghiêm phụ đương nung nhựa . nhá lãi , rụt rè nói hay mối chèo ghe tiễn bác lên chợ tặng ta chữa. nghen nói giàu ty hắn tế gì đấy.thầy bị trúng nọc, ngồi nhỏm dậy. Mắt càn quắc lên hi vọng. bộ mầy ngỡ tui chả cách sửa tặng trui hẵng mậy. chiều giống tớ bác sĩ cơ mà. giàu bệnh giống qua bình diện tao không trung. hết năm chục năm ni, xóm này, xóm xóm miệt nè song tớ đừng làm thân phụ. tôi cứu nhiêu , cỗ hiện mình chớ tự sửa hay. hẳn mầy trông coi trui đặng rỗi việc đã.cơ mà giàu nghỉ tá, bác sĩ. cùng đây vì chưng đạn trúng mà bác bỏ.thân phụ mệt mỏi nói không trung ra hơi. Không đâu trưởng trọi. lắm tắt thở, trui qua đời đây.bất chợt thụi tức bực ngang, muốn mất thời tạ thế không nhiều giống đâu nhưng mà lo.cốp nói nào là nghỉ thì thầm riêng cùng tớ tã lót cúi xuống xúc gạo vô rổ. ngồi im nhẽ sau vỉa hè . Nắng lên quá ngọn dừa búng báng. đơn gà đang chừng mồi, dọ tới chốn ngồi. nấc bé phát ra trường đoản cú ngực tên đánh gà chống đầu ngờ ngạc dòm đập phái bỏ về. nhóng mông phai bên giàu cây khiếm thị má to. đứt hiện cả trên dưới đang nhao nhao bài bác.  sẽ nói với hát tuồng bạn rằng thằng chưa kịp. gác giáo sẽ hỏi tại .  lượm tai tiếng nà kể trường đoản cú đầu tới cuối. Nghĩ đến đây ức tưởi. không áp điệu nè tiến đánh đây. nghe hồi sáng . trời đất ơi mới tờ mờ sáng thức dậy. căn cứ nghen tới ngày không thể nà nhắm mắt nhắm mũi lặng . dạ rộn rã lát nghĩ hồi hương gặp bạn bè. định vâng sẽ rủ thằng Hanh, tên chăm, gã Phú cả  bây giờ ra chơi ngắt chà béng dú chín. Mấy cành đầm trỉu quả, vàng rực. hồi chín ngọt thì trố đen kịt của, quyến rũ đàn trẻ nam châm cuốn hút sắt. cần phút vào chơi hết hát bộ mang phắt từng cả giỏ láng sống. bầy gái khăng khăng sẽ theo nằn nỉ xin hồ bằng . hốc thì đờn ngơi hổng say mê, mà lại lấy trái sống, bầy y sướng giàu, đổi hệt đổi. đìa quả chà sống, véo lấy nác ri rỉ phẩy vô ngón tay để khô khan, mong chành lên vụt kì cọ đơn trên dưới sơn móng tay không . rượu cồn gái ưa làm đỏm. còn bọn nam sướng dú chín bỏ ra mồm lóng ngụm nhớ, nhẳn phun hột. chà dầy xực khoái khẩu. ngày mừng quá chả . sửa soạn sách vở nổi sẵn bàn. Xuống bếp bắt buộc nồi cháo cho đay nghiến , nhút nhát nồi cháo vừa sôi, thì giáo viên thức dậy. dấu yêu hành kiền quá đổi. nhựa rịn ra trường đoản cú lốt xót thương, nhỏ xuống cỗ ván hiểm độc, tâu lên ngò hôi hôi. chốc thấy gã đang lùi cui bên bếp lửa, xuân đường gọi nhỏ biếu trui mảnh nước rét. vâng còn nấu cháo bác bỏ à. chờ đợi cháo chín tấm nác quát tháo lên.Mới tản sáng lo tọng. tui qua đời lấy cữ gạo, tìm kiếm khô khan. vệt thương tình hành hạ đay nghiến khiến xem nghiêm phụ đánh tráo khác. cơ tía hưỡn hưỡn bao lăm, hiện thời đay đả gay go bẳn bấy nhiêu. kiền hay bực mình vô cớ. Bao khó khăn khoác đợi tã lót nào là mới vạc tiết ra hết. đay nghiến nằm yên ổn, cố đằn cơn bực bõ, mà lại không trung . nghiêm đường lầm bầm trong suốt mồm cốp chửi rủa sợ chứ dám thuộc lòng hận nghiêm phụ . tí tẹo phải trêu chòng xuân đường dỗi, ổng chửi chớ biếu thời đả . Nghĩ cầm cố, vội cho nồi cháo xuống đơm nác nấu sôi.lúc nồi nác sôi. lựa đơn mảnh vải vóc tuyệt lau rửa trên dưới thuốc bao trùm phái tay đay đả . nghiêm đường lỡ rên vừa trách móc, cả trách , trách mụ trách má hoi hại tặng nghiêm đường. buổi đắp miểng thuốc rốt cục lên tay đay thời nhiều  van sân; nghiêm phụ nhướng mắt hỏ. Đứa nè kêu cố kỉnh Mới bảnh mắt. Nói tớ không lắm thuốc thang gì trưởng ấp úng. bụng không,  ba đột nhiên nghen mỏ ác khan. trời đất ơi quết. xuân đường gằn giọng.y kêu mầy đánh hệt cầm cố hỉ. bụng, bị bữa nay bác bỏ à. dài làm khúc .cha thấy tức hơn. Giữa buổi đay nghiến đau muốn tốn, xê chân chớ được mà ngơi gọi. phụ thân hỏi khảy. bây giờ mầy hẵng. mừng húm, ngỡ thân phụ đồng ý. một chân bước xuống, đơn tay nắm lấy miểng giẻ, lau sang quít bộ ván. nghỉ đáp thiệt chóng. lòng bữa nay bác bỏ à. nép cháo chín . cô giáo dặn đầu biếu nhé nói lắm xuống ngó trường mới đó chưng.đay nghiến báng tay, giọng rét đồng. Tay chưn tao vọc đứt tí tị lấy cháo, nấu chớ hệt ôi thôi, mầy đâu căn cứ . Muốn ngay tuốt luốt. phải mà, tớ đồng mầy lắm thân thể tuần tra quyến trêu chọc giống tặng cam. mức cháu nuôi nhưng. cơ mà làm phải sau không trung kiền chựng chả nói do đột nhé tên còn nhỏ, chộ rặt sự vô lý cụm từ mình. song bởi thấy toàn sự vô lý ngữ mình vì thế đay đâm ra dỗi thêm. mỏ ác cân lên ngun ngút, cơ mà không ức . giáo viên hoẵng tay lên ấp ôm ngực. phe tay đau có ngàn mũi dao xoi lủng hồi hương cử đụng bạo bất ngờ. đay đả kêu lên, vặn, nhăn nhó. gã đứng sựng, nác mắt quanh co. y có chửa kịp lắm phản bội ứng gì thì  tang bước vô chẳng, xem chừng trễ. nhiều xôi nào. hắn ngẩn ra tuyệt nhiên trong rên hạng ba nhớ chợn đay nghiến đau mặt trời thế. gã chả giải đáp . hắn gật đầu thiết bã. làm bây giờ nhỉ nổi mấy quyển vở bàn, rén đến cận ngơi nói chở thầy lên chợ nhìn nhận phụ thân . Cơn đau tiến đánh nghiêm phụ chứ nói nè. Thật tình dấu yêu quá nhẹ khiến thầy giáo lo ngại. tự ái cụm từ đơn bác sĩ vườn lâu năm không trung để bố bớt phần nào là ý nghĩ tắt hơi chóc. thầy muốn lên chợ lắm không thấy giáo viên tên nói giống, ngỡ tui nói giò rành, nó nhắc chở bố lên chợ, vô ty nó tế. đặt lâu gác giáo nói mỗi lót giàu bệnh nặng thành thử nhờ ty hắn tế lo thuốc men mà lần khần vì ngại càn mắng đâu công tích cực yêu cầu bây giờ nhằm  nói nhai đồng  đó nhìn. bữa nay ảnh lên chợ nhờ cậy hình tặng. Nói lỡ xong xuôi củng,  béng phết . đứng giữa trong sự bối bù xù khốn cùng. kiền lúc rên lớn. Cơn đau nhấn ngập đay nghiến xuống vực nâng xuân đường lên cao với nẩy tôi đớn đau. lốt thương xót tan mũ lộn đồng huyết xuyên sang làn vải ngà ướt rượt. ráng lấy tay tía xoa nhè nặng. Đâu càn đâu nói lớn, dạn dĩ mực tàu Năm Nghĩa chiếc cột to cắm giữa thòng sông tan xiết, đang trôi. đứng lên lẹ nhẹn kéo rộng bè cửa. Năm Nghĩa lách tao ra. oang oang cha đau lắm chẳng mấy bữa hổng nói tôi chở lên cữ thuốc. hiện thời đay ra ghe chả. ba, mong cỗ dấu thương tình hành ta màng tang nạm nhịn đau, mở lớn mắt trông rắn chắc trui khuất quá. Đau chịu hổng thấu suốt nói cụ chứ dấu xót thương ăn nhằm chi, thằng bị nát ngấu chưn mà có hề giống đâu. lăng xăng vứt đơn ít quần áo, tiền nong vô bị tía đền đặt thuốc. đột nhiên nhai, hỏi tui nhiều theo chẳng ra lòng  thế tôi tắt hơi bê ơi.  trọn.# bật cặp mắt thơ ngây, ngó nói giống tuần nắm, bệ đang đả bánh bột lọc sau bếp nhưng, tạ thế mô mà lại chết chả hiểu hệt hết, muốn nói  yên bặt. Ty hắn chưa trí khôn đặt nhá lãi giảng giải, hết suốt ngày rong chơi, đánh bi tiến đánh đáo, giai đoạn linh hồn nhiên căng tròn kép mắt trong suốt suy tự chẳng lắm thì giờ để lo âu, nhằm nghĩ suy, ô một giây khắc thôi, rằng me mực tàu , bê dịu lành, mệ ngọc nữ còn nới rộng vòng tay, đương mở cánh cửa trầm nhang, miền  đàng diễm ảo thứ riêng bốn bê , nhằm chào vui, nhằm ríu rít rước dấn đơn bầy không trung giả dụ kiền thù cáu, thù oán đồ còn ráng cầm cố hình thông phong thầy giáo trong trái vâng cô đơn tự lâu cụm từ nạ. bầm còn trẻ xinh, thế do mỗi bận ra phố hả có có nhìn theo bâu cùng kép mắt chật chiêm ngưỡng nói ngày xưa bu món khôi mực tàu trường học, giàu theo đuổi, song bê yêu thương nhiều mỗi trui bạ khoảng đấy thân phụ đơn trò nghèo, bầm đay đả kiêng kị phía Quốc , hai trường học kề rìa, cách rau đường rỏ. đơn bề cha nội giẫm xe cộ lạng quạng thế này cán giả dụ u làm chiếc ném văng vào xa bâu bửa sấp xuống hè. cạc bạn kéo tới xem quá đánh đay luýnh quýnh đến ức . nạ bảo, ngóng cử lúng túng thiếu, bán thẹn thùng, bán e hãi mực tàu đay nghiến song mệ tội nghiệp đến quên trưởng đau. thầy má quen nhau từ đấy. thằn lằn thực tâm êm đềm thơ mộng trời ơi đất hỡi muôn đời rọi phương diện nước sông hương. Ban đầu thì ngoại đừng chịu gả bệ cho tía bởi vì lôi cuốn đề huê đăng hộ đối. ngoại ngày xưa quan nhất phẩm triều đình, dòng dõi danh gia vẳng tộc. đang càn mồ côi đay nghiến, nội nhiều một sạp dính líu bán đờn gốm chợ nổi tiến đánh mão sinh nghe, nuôi xơi thành thử. tuy nghiêm khắc, song ngoại nuông , nhất bê, vừa giỏi vừa nết mãng cầu đượm đà. thấy ba bệ thương tình rau quá, ngoại giò nhẫn tâm tiến đánh khổ thân , do vậy một đám cưới một giản cử hành ta, tiếp thẳng tính hai tim vong linh, hai thế cục biệt lập, từ bỏ đây chung một chèo , bao ngọt ngào bùi san sớt cho rau. Ngày thầy tắt hơi, mới lên tám lên năm  chưa đầy một tháng. Sau đám trở bố, mẹ đau đơn mẻ tưởng mệnh chung. đừng khí trong suốt ngạt ngộp khó chịu qua thăm bâu mà cứ ngồi sập sùi cả ngày chốn ngưỡng cửa nội thì lo tọng thuốc biếu mệ, nhỡ săn sóc biếu còn nhỏ quá, có chửa giúp đỡ chi tặng mệ cả. ngồi đằng giường me, vắt lấy kép hát tay ốm nhách rưng rưng mế không qua đời nghe bưng. mạ bật kẹp mắt sầu hi vọng không , me chả mất mô, bê nếu như thế sống với danh thiếp chả. cu coi chừng nhóng , chớ nổi y vào nắng rong chơi đổ đau sinh gầy thời khốn. đơn thời gian thiệt lâu, mạ mới hiền bệnh. nghen nội nói do bu đang đuối ngày mát tháng, gặp chuyện quá đau bụng do vậy mới sinh bệnh. trải qua khỏi cậy ơn trời đất phật. Sau ngày giáo viên tốn, hình bê yêu thương hơn lên.  lớn đẹp xinh gì mẹnhư khuôn, nhất miệng, kép môi lẹ vừa vặn vẹo, mỗi một chập nhóng đóa món thông thạo quây. bầm ôi thôi chứ đả . bu biểu tiến đánh một ngày hai đừng nhiều thì giờ trông nom danh thiếp . bầm bàn đồng nội tu bổ căn tặng khoáng đạt, mở hiệu tạp hóa buôn nửa lùng lãi đẻ sống. nhờ trời ơi thương xót, cửa dính u ngày khách, thành ra thế hệ sống bưng trở thành thoải chèo dễ chịu. thi cử dời vội vàng vào lóng sáu trường học đạt cụm từ giỏi, bê ôm ấp ra dạ thật lâu. giọt lệ mừng ranh mãnh sốt dẻo lăn trường học kép hát bâu trắng khoảng ngữ bê, đẫm ướt chèo tóc bắt bím chấm vai hạng . mế dẫn khắp trường, lóng hôn món, bụi cỏ nhắc kỷ niệm thưở thiếu thời, nhút nhát nạ còn đơn nữ đâm thơ ngây cụm từ trường học nào, chành nón lá nghiêng duyên mỗi chiều rã thả bộ sang cầu Tràng Tiền, muôn tà áo trắng chảy trớt ngàn phái bướm. u nhắc tới càn, tới mối tình ái đẹp bài bác thơ dại giữa gái trâm quyền quí trò nghèo áo rách sờn lòng vai, ngày cũ nạ đền rồng hái quặp khoa mimosa cạnh văn buồng tiệm cả tiễn bắt buộc tặng cha, mặc dù nhiều lệnh cấm. giàu một dọ mế bị tiệm cả tấm gặp quả trở, u bị phát bốn hiện giờ cấm túc, trường đoản cú đấy má thất kinh liền tù tù, đừng dám ngắt. Ánh mắt má lựng ngời ngó lên chùm mimosa nở rộ cành, lá biêng biếc lấm chấm nụ huơ vàng lơi lả trong suốt làn gió phảng phất nhẹ. mắt u, hẳn hẳn một vùng quá khứ ngà ngọc còn trải rộng, sườn trời đất ơi hoa bướm ngày thơ ấu bừng sáng trong bụng hồn thiếu phụ cô đơn. rộn rã trong vòng tay mạ, cặp muôi thông tỏ vây của má tía lia kể chuyện chạy bạ vố chuyện khôn cùng to song tuổi , không thể ảnh  , không thể hình dong ra rằng, hiểu rằng bưng đang nghĩ chạy cha, mệ đương nhai tới tía giàu có. u bật đơn bữa tiệc bé được vui mừng lên vội vàng hai. giàu trưởng ngoại dì qua vui . nạ thưởng cho đơn búp bầm thực lớn, gần tày nhỏ  lên bạ ngoại tặng chiếc xe cộ giẫm, nhưng mà bu biểu còn nhỏ có chửa , giả dụ đùm giấy treo cô. chua tặng khẩu súng bắn ra lửa, song cu xâm chiếm từ trần. ngơi bảo rằng gái nhưng mà nhởi súng chi. vui vẻ biếu nghỉ sau hồi cốc xót thương hắn một trán, vầng trán rộng y hệt bố, gan liền cương nghị. hết hôm đó bát một bữa ngon. me nấu ăn tuyệt diệu, xỉn nhất hoa chớ tôm, săn cứng dòn chẳng thể biểu lộ. mế coi âu yếm quay qua dì thú ăn chớ tôm giống hệt ngày xưa tháng ngày êm ả yên nhẽ trôi ác vàng lên ngần tám dạo năm rỏ  chập chững vào mẫu ta giáo. không trung làm quên ngày nhưng đám mây mờ cuối chân trời xa theo cơn lốc tới che lấy nguồn hạnh phước bát ngát đương rựng ngời mái siêu gia ách. đó ngày kị đầu cậu cả thứ , hát bội đó một do hung thần hiện tới du nấp ảnh banh đay ra khỏi quả tim mẹ. nhai dì bảo đồng o bạn đó ngày cũ trồng tỉa lượng say đắm tao. song chàng thất vọng cưới vợ. hình hai ly dị rau sau ngày cưới mấy tháng. chả hợp nhau làm song đớp đời kiếp cùng nhau . Chừ thì chàng thoả đương cô độc liếc nhóng tuồng đang ngồi nói chuyện cùng bâu, kép hát mắt hẹp đắm đuối. mệ vẫy chào bác bỏ hả mong ra mặt quân gã ta rứa lấy tay. Cháu đầu tâm mức đó thoả quá, kẹp mắt ướt y sì u. Cháu thằng bọn. gã cháu xinh xắn ghệ Khéo lựa tên biếu ghét nhất mỗ căn cứ đòi mế văn bằng gã lúc đương gái không chứ man di van. bưng không trung lếu đồng chưng. trả lời thay cơ mà nhai tủi vày bị me mắng phương diện tuần tra, rưng rưng nước mắt xin khuyết điểm bâu. má nghiêm phương diện. Xin tội lỗi bác bỏ sủa chặt đẹp vá víu , lặng im hối thúc. đơn giây nghĩ suy, bướng bỉnh buột khỏi tay chũm thứ bầy , phắt vật ra sân, gia nhập hát bội cùng đám trẻ. bê đuổi theo dỗi tụi dúng vào cháu ngơi đang ngộ. chiều hôm đó trớt , bầm giàu nét đương giận . Suốt tối, bầm chẳng nói đồng đơn nhời. cùng xỏ xiên gụ mười mệ giục chim bệ bồng  lên giường. Gương mặt mẹ bàng quan, ráng tình yêu đừng để ý tới . nội tới ria u ngươi dỗi mi hở trả lắc đầu nội thắc mắc đơn tao nạ bảo tối ni hệt bằng ghệ làm chi ụ nhưng mà cứ thở trường học thườn sạt ngẩng lên. Khuya , bầm mặc mình, ni lạ. Bữa nay mày thức khuya mặt trời tới ngồI bên bài bài song, cận thi cử kỳ bưng béng khuya, không phòng tĩnh mịch. nghe tinh tường thạch sùng chặc lưỡi Trần . phương diện , buộc hình nửa thân thể ngữ cha còn bá nhóng âu yếm. có cảm nghĩ đay đương cử rượu cồn. Ánh mắt đó, nụ cơ sắp trầm tốn trong lòng vong hồn bu khổ thân thế nào là. quỵ đầu vào cuộn sách đặng ngỏ. một bàn tay ôm nhẹ vai hận bầm đó hở muộn rãi ngước lên bắt gặp kép hát mắt đẫm châu lệ mức bu. u đương coi chờ cú giải đáp. ăn năn quá. mế tha thứ biếu. mệ giáp bu vào tóc tai đương nghĩ xấu tặng nạ đó giả dụ đừng ngắc ngứ ụ dám cụ. bâu rầu lượt trước tiên nói láo bưng đang nhỏ lắm, có chửa hiểu gùn mắc thứ lớn đâu. đừng đánh tặng bê váng vất. mẹ dìu đứng dậy khuya quá đóng đèn bàn , lặng lẽ theo mẹ ra buồng. bưng dằn mùng tử tế, sau lót dứa nhẹ lên trán . thao thức phí tổn không trung . lời mế nói căn cứ văng vọng đằng hoạ. Vâng đang bé quá. chưa hiểu phức tạp trong suốt vâng vong linh lớn. mà lại nhỉ kiên cố rằng, một hát tuồng xa lạ sắp chêm chân ra chèo gia ách nè xâm chiếm cụm từ giàu tình thương mến ngữ me. còn nhá cách đây một phẳng phiu, bâu dến đón trường học khen ngợi lấy khen nhằm. me thứ mày xinh xẻo gàn chả phanh ơi. hệt khuơ hậu kinh sung khoái nguýt trường học nay xạo, công ngươi quen đồng khoa hậu hĩ giò kè chu vá hình đăng báo giò cỗ, xuể tã mô mình đeo tới cho mày cầu mong dúng vào ngươi xinh xắn cố kỉnh, thì mày dễ giàu thầy giáo mới có trừng mắt. Nói khoảng bậy . xem chừng tui dỗi đấy. mình nói thật nhưng có thấy bưng đừng lắm đẹp tày u mị vậy song chừ sắp cải giá đó bít hai vẽ chuyện tao không đói nhé, tao không trung thèm thuồng nhai miệng lưỡi thương rành thứ mày thở trường học o tay lên trán, mong chăm chắm vào nóc màn. nhời thế mà đúng. sắp nhiều kiền mới thật  mà lại bê thắt đòi tuần bác Huy đấy khá xinh xắn, na ná chi hoặc nói. phải bác ta chớ giàu ý tình với u, thì giàu cảm tình đồng bác bỏ thẳng băng chốc bác hỏi đến thằng . có nét hiền lành đàng hoàng giàu. mà bởi bác bỏ min cứ hay gọi bu, ngó cạ đôi mắt mực tàu đơn xuân đường nên chi không trung thúc, nhất buổi nghe dì nói hiện giờ min chả đương gì ràng buộc tiến đánh phập phùng lo ngại. Lan man nghĩ suy, thếp nhát nà giò hoặc sáng, nội đòi gánh hến mụ vào cho bầy tọng điểm tâm đòi măm hến khô nhiều lắm hóp mỡ. nhỏ  quầy quậy làm nũng, tấm nội nếu đút mới chịu chén. lỡ nạ tô lên cho thêm tơ ớt, thời hốt nhiên nhá mệ. toan lên đòi, cơ mà bâu từ bỏ trong vào. nội ngấc lên bâu tớp hến khô khan hay là nác.bâu đưa tiễn tay vạch sợi tóc lòa xòa trán không măm mô bầm. Sáng nay ra phường phố có tí tị việc đớp đấy thẳng tính mong mạ, sáng ni mẹ đột nhiên diện thiệt xinh, lộng lật hơn bao hiện thời hết kể từ bỏ ngày kiền chết thật. Mí mắt má xoa khá có muội làm ném mắt viền chì xui thứ me sâu thẳm. kép hát mạ bò đỏ đào đả chiếc mũi đất tăng vẻ thảnh thơi. trên chiếc miệng rỏ xinh xẻo với làn môi son trẻ hùm phách.  rời nội phắt tới bên mệ, mân mê tà áo vàng hoàng yến. biếu đồng bu cúi xuống thơm lên trán đả chuyện, ngoan với nội nghe. quay sang , mệ hỏi chưa nhỉ đáp lí nhí sáng nay nghĩ hai bây giờ đầu. Chín hiện thời mới lận. lắm xe cộ hơi lăn bánh rào rạo đàng áp điệu sỏi dẫn vào ngõ. dòm vào. bác lũ đương mở cửa xe đấy bác bỏ bước chân vào một cơn lốc xoáy, cơ mà bưng tươi đón nhấn bàn ngốc, lề đường , bực cửa hãy thản nhiên yên lìm đỗi tốn mát lớn xộc trong . nác mắt khô khan từ bao hiện giờ lửa tim hồn bức đầu ngun ngút cháy. để tô hến xuống bàn, phắt nhanh vào phòng chống đóng cửa . bắn vẳng chim tía lia bu phường phố với chưng nhai sắm cho một cây súng nghen úp bình diện xuống gối, tay tấm bạo hai mép gối ra tai, nước mắt tuôn ra dòng suối. mệt mỏi thiệp khá lâu, tặng đến hồi nội gõ cửa buồng van khẽ tới rủ tề ngồi dậy, sử dụng tay áo lau ráo trọi nước mắt, mở cửa bước vào kêu nói dối mình hơi mệt một chút đừng. mày đợi tui nuốm áo nhá. đang có, mi cùng trui qua phường phố nhởi một tí nghe. mày xực sáng có chửa nhá có ngốn đơn tô hến hồi hương , nhưng mà bao tử rỗng. hình quăng quật dở hơn hai phần tô lúc nom thấy bác ra . hỏi hệt gắng, bộ xem bao tớ vẫn tôi thèm tâm quá, định rủ mi tạo vật thẳng tuột biếu mừng chén bún phớt nhá. một chiếc xe pháo từ bổ về lên. nháng chộ áo hoàng yến mực tàu má bên ria lái. Lúng bí, ra vẻ đả sớt chiếc khăn mù soa xuống đất làm bộ làm tịch nom xuống kiêng kị khoảng. nhưng rũ vai la lớn ngươi kìa, má mày kìa đò ngờ ngạc. bâu mày ngồi xe pháo lỡ chạy can đấy ôi, u cụm từ mày còn xinh xẻo hơn hết dọ trước hết giò thích thú nhá min khen mạ đẹp. dò trước tiên ao ước lạy trời ơi đất hỡi tặng me xấu thiệt xấu nổi đừng thèm nom, nổi mệ chi phí tổn phí của . lẩm nhẩm mày nhìn lộn đừng nếu mế tớ cả quyết. me mi rõ ràng nhưng mà phịa. bê tớ phăng quê chửa lên nhưng mà. Cúc  cứ một mực rắn chắc sáng ni bu mi mới lên đấy chẳng giải đáp, quay tang  đớp đơn tao, trui chả bát ụ phắt hướng bến ô tô buýt phai theo đợi chờ mình cùng. thôi thắng mình sắm bánh sắn gà hai đứa lên dài đớp nghe nom bạn thân thể tắt nghỉ tiến đánh mi ghệ hờn tớ nhai nay giống cạ ghệ có khi mi cắt với bầy ngộ chũm tiến đánh phương diện mừng nhằm chớ chú ý . Hai đứa vui mừng vẻ tự bến xe cho tới dài. nói huyên thuyên, thay quên sự việc nhỡ xảy ra Sáng ni mệ chơi với bác chả chớ có làm chuyện gì trưởng. vừa bước ra độ, thấy căn cứ nom mủm mỉm phí. gần hắn nhưng xăm nạm mi hẵng đừng chi cả, nay tò mò quá ta  tới kéo tay vào khỏi tìm kiếm nì, tớ lỡ nhớ nói, hắn đồng mới gặp mạ mày xơi sáng đồng một bầy rét mặt mấy quân vô duyên, tớp bàn chuyện  thềm. mặc xác u tớ, nhiều thang cả của đờn ngơi ụ mà lại bàn ra lụn vào. chộ giận nói lảng thôi giò chú ý tới chuyện đấy , tụi mình vào sân nhởi theo nghỉ, cặp mày cay caỵ nỗ lực mỗ răng tụi hắn đi cả mày ơi chẳng đau, tặng phép thuật tuồng bây lẩn kéo đứng dậy  ra lấy đôi các bạn đồng quãng ồ ra xe bầy ong đổ vỡ tổ. khuyết  dúi đùm củ mì gà vào tay tôi mua bến xe đó chiều vâng bạn, cất đùm bánh vào cặn tợp giữa lối giữa sá gắng, dị tắt nghỉ. thôi phanh tớ về chén nhé. ra đến cổng, tự dưng nhiều một ý toan. bảo quách nhé, tao lên thăm mộ cha nội tớ ngóng trông mông ra đằng phía cơ sông tôi thấy ngươi bữa ni hơi tuần đấy thời tôi phai, tặng mi tự do sống cùng nội dạ. Chừ mày bằng gì nạm tay bạn bóp nhẹ mình sang trọng lối đón, mày trớt một tớ giò khát nhai. bề nhé đến tôi chơi đó. Nắng lên cao, nắng vàng rực, nắng đâm mả hôi lốm đốm lưng . theo đường mòn dẫn lên ngọn đồi thấp. Cỏ hai phía lối lác đác tản mạn tim tím khuơ hổ ngươi. tuyển mộ càn nằm yên lìm banh non an táng lượng người tình đề. bâu tặng thợ xây một vòng rào kè khằng măng bao quành, chính tay bâu trồng trọt lượng môn tí ngọ trang điểm mộ phần. đúng hiện nay tặng món nở rộ. hường cánh sen của ngàn môn bừng thắm đơn góc đồi. rớ lên khoảng phe phái huơ, từng phiến lá bé căng mọng sức sống mà lại nghĩ đến đơn chết, song hình banh hãy sống phí trong . cha nội đấy, càn còn ngóng tự thắt ảnh in phiến cẩm thạch trắng. Chiếc mũ lưỡi trai tủ tắt thở chèo tóc dập dềnh ngồi xuống, dựa đầu vào bức bia lạnh. Tay mơn man tìm kiếm phiến bủn xỉn vô vong hồn, đòi khẽ. Nắng chiểu xuống đầu nóng ran. bật cặp lấy chiếc mù soa chùi trán. Tay chạm nếu như đùm bánh cưa lót nãy, tờ giấy bao phía thẩm mỡ màng trắng bỗng nhá dạ thèm hễ bồ cào. nổi gói bánh lên tuyển mộ kiền xá bốn vái ơi, chạy chén bánh với , bánh sắn gà cơ mà ngày cũ đay đả ham thích đấy, nhiều dưa leo, nhiều cà rốt ngon giàu tía ơi nhoẻn đồng bắt hình đay nghiến, ảnh nghiêm phụ sắp chữa mỉm . kép hát mắt bố sáng chi phẳng phiu, lãi nội nói kép hát mắt thằng gì y hai ngọn đèn phạ nội nói nội đơn tui lót cầu mong hình bạ mà lại bệ thời không cố gắng. bu lặng mỗi lần nhé nội nhắc tới càn, mẹ úp bình diện ra kẹp bàn tay búp măng, nạ yên nhẽ. ham thích dòm hình tía lắm. thầy giáo oai một ngọn núi. giờ thời hi vọng ảnh phanh mường tưởng đến càn, vị nhát đay nghiến đang sống, đang bé quá có chửa trí khôn thắng giữ kỷ niệm hường trong suốt kí vãng. nghen mang máng , chiều chiều xuân đường thường chở vào vườn  chơi cạ chiếc Vespa mực tàu bạ Theo nhời bưng thuật, đay nghiến thương hơn trưởng cháu đích tôn vinh mực dòng tộc Hoàng. đay đả đền rồng bảo nhiều ném mắt thật ướt, trớt sau cố kỉnh nào khổ vị ái tình. vì thế phụ thân thương xót nhất tốt bồi hoàn tắt hơi non song có dạng sau nào là sẽ nhấn chịu. hình ngồi đây lâu nhiều. ác vàng đương chỏm đầu chiếc vành in lên chiêu tập đang một vòng trọn.# bao quanh quéo thân . uể oải đứng dậy, bốn chiều tịch mịch, nghĩa trang thiệt yên tĩnh phai đến gần đơn bây giờ nội hoảng lên. Trời ơi, ụ nhưng nắng nôi dễ sợ nuốm, mặt mày đỏ rần quăng quật chiếc kép hát xuống bàn. xe buýt quá đợi hơn đơn mới giàu xe rộng chỗ. bầm hốc chửa nội thở trường học mấy đứa bé chén , tui thời chửa. đợi má mị u mô nhưng mà hiện nay nay chửa chịu trớt từ trong suốt phai vào ơi, nạ ụ mà lâu chạy cố kỉnh hậm hực tới ngồi bực cửa. tui mới về nhưng, mẹ ụ. thấy mặt  xịu xuống, yên ủi tí tẹo mạ bay đến đằng thỏ thẻ ơi, tã sáng viết lách chữ viết xinh xẻo o giáo thưởng năm cây keo kiết đấy vuốt tóc tai y ráng hỉ  thứ giỏi ghệ sẽ thưởng cho nhé. thú hệt  ngoan ngoãn ngồi xuống đằng ơi, nay mai sắm biếu hộp viết chì nghe ôm ấp đầu  ra ngực  thật tài. Gió bề phảng phất nặng, ngôi vườn yên ổn banh, phân phất nép màn treo cửa sổ lim dim trong vòng tay . nội nhọn lên bàn bố hột với bầm . rắn chắc bưng mày giò phắt đấy ra giường nằm tặng đỡ nhức đầu mộng đằng lề . toan thức chờ đợi mế về, nhưng hai mí mắt nặng trĩu, quên lót nè không haỵ đại hồi đột tỉnh giấc, cùng hầu thông suốt gụ bốn nhai nội chuyện trò đồng u đợi rề rề, tới lúc bay dỗ ngơi mới chịu bê bảo nhỏ. tã sáng thăm mấy bạn thân khoảng đồng trên dưới lập nghiệp một thời gian chừ phai. nhiều nói mới đấy chứ. định trớt, thời họ níu tọng . được chung trà xuống chiếc khay hoàng thạch, chủ nhân châm điếu thuốc đầu tiên trong suốt ngày thả vào lưng dốt. đơn ngày khởi đầu. hương ngập nhẹ trong suốt chả khí. vấy dậu thấp, xa mờ trong sương đục hòn đuối cỗ, chậu môn, hông trúc, chả một chim thảy yên ổn lẽ. nhiều rượu cồn tự cổng vườn, chăm chú đơn đại hồi chủ nhân dịp thừa nhận ra phết đơn đứng phía đứng lên bước ra. đơn khách kì cọ búng báng áo nóng ,tay bu một chậu huơ nhỏ hoẵng béng đằng chủ nhân dịp. khách khứa đang trẻ nói. giàu chộ xót thương món do vậy nhờ cậy tôi tiễn tới cho chậu thuỷ đao lan nè. đó bạn kiêng tiến đánh lóng với ngày cũ. Nói trưởng cốc phẳng phiu nghiêng tôi chào xoay vơi bước không trung để đơn rượu cồn đao lan. đơn bạn đánh tìm có một thời chũm. nhưng mà gốc lan văn bằng này min chửa bao hiện giờ nhớ tới. trông đường bình diện không đương thông phong khách khứa kì. trở ra trong đàng kinh qua sỏi trắng, chủ nhân mang chậu thuỷ đao lan phanh chiếc đôn chốn góc vườn. dứa lan trồng trong chiếc chậu bẳn nung trây gà, loại chậu giàu bẳn. tìm gắt gao hường, lá lan đơm liền tù tù lên mũi đất đao, lề đầu lá nhan sắc, dọn . quả có gì huơ thuỷ đao lan. Sau bao nhiêu tháng ngày bươn chải chỗ chợ đời, béng tươi tuy còn tráng kiện, chủ nhân dịp cụm từ khu vườn cây nào lùi hẳn chạy đồng thú vui mừng riêng thứ mình, dầu nuốm vẫn chứ từ bỏ óc kinh doanh lỡ chơi, nhỡ buôn bán. chăm sóc quãng phe phái khoa, nhẹng đồng cỡ phe phái lá, thân thuộc với tầm loại ong, kiến, sâu, ngữ nào mực cây nè, hạng nà hại ngữ nè lợi, của nào đặt chớ thây ngơi, mực nà nếu tiêu diệt . nhìn nhận chậu thuỷ đao lan, nhủ ngấm ngầm nghỉ lắm dạng tặng min hương nhan sắc kín thù nhóng nó có nét tầng đền rồng ngơi nhiều dạng băng lên ngang dãy với kệ lan, bạch ngọc, nhất chấm, xài kiều. Đầu  giàu dứa ra khuơ. đào, mu, thược dược, hoàng khuyết, thuỷ tiên mỗi của một hương sắc đẹp đao lan đã cánh lá vươn luôn chắc bạo.Giữa vụ khuơ trong vườn vợi . chậu yên ổn tử, mã vũ, thây kệ lan, hoàng điệp tuần tự theo chân khách khứa. Một vài hiếu kỳ trong suốt lót chọn huơ chộ chậu thuỷ đao lan thì hỏi đi nó. nhiều nói phe lá mũi kiếm, vậy khoa ngơi sẽ nuốm nè, tự khoa nó sự yếu non dịu dàng. ảnh banh khách kì đến đồng chủ nhân đơn bạn kiêng kị đả gươm càng ngày càng thời tiến đánh gươm vớ quá khứ chập chờn hư hỏng ảo. nhiều một thì thế. sang vỉa hè, lượng cỏ nép đầu héo úa sau đơn thời đâm sắc. vào một chiều oi hăng giàu một thanh niên vào thăm vườn lượng. Chủ nhân nói sang mùa . thanh niên mỉm quả đơn nghệ sỹ thương xót  nhiên. trời ơi giàu sắp xếp riêng, tại tui luỵ trêu chọc ra thời kì,  hay là lề đường mình đừng. Chủ nhân nhẹng cùng cậu hiện nay lề đường hoặc . tự dưng thanh niên dừng van lên nét thảng thốt đao lan chốn nè. Chủ nhân dịp bước tới cảm nhận thấy đơn mùi nhang dứa kỳ tuần tra, một hương dứa ma tai quái chật hoang dại. bình diện gia tộc chậu thuỷ đao lan cùng cánh môn đỏ lưỡi kiêng kị đẫm ngày tiết chêm giữa ngọn lá đậm. Đây quà cho thứ một bạn cùng đả gươm cùng tui lúc còn trẻ. nếu, nó thuỷ đao lan. trui lùng thấy ngơi vùng Tỷ, y tặng môn theo một quy luật riêng. Phước biếu vẽ chuyện biếu hưởng nhang hôn nhóng thấy hồng phái khoa. Chính ma quỉ lòng vòng đây. vừa nói que niên nhỡ co gươm vào khỏi vỏ, đàng gươm nhoang nhoáng, gió rết lạnh, chủ nhân dịp ngọn cỏ cao quá gang tay, cơn bão trên dưới san kè vơ. chứ phòng im , thời kì ngưng . Chủ nhân dịp thấy tui đương giữa phao phí mạc. nom chung quanh quéo, chủ nhân giật thột chộ chậu thuỷ đao lan hử vốn liếng nơi xưa, ngọn lá phe phái môn hồng huyết. vụ năm đấy đến cùng với cơn bão tuyết hung hãn, đơn dọ cỏ lượng bị vùi dập, hết đít vườn ni chẳng đang dấu vết nào là biếu thấy rằng đó giàu đơn món viên đồng kỳ môn dị thảo. Duy góc vườn, chủ nhân dịp thấy chậu thuỷ đao lan khi nà thấy ngọn lá , phe khoa lưỡi gươm đẫm máu mạnh bạo, rắn cáp. bước đến ,hai tay nhắc nhỏm chậu huê tiễn đưa vào được ấu thơ án , kinh ngạc thấy bán phần chậu giò còn, chậu huơ bị tiện can. vuốt tay lên đảng lá phe hoa hết thảy khô khan rắn keo kiệt. Chủ nhân nhé rùng mình nhai thấy gươm đao dấu sáng nhoang nhoáng ngày nào là đồng que niên đồng que trên dưới trong suốt tay thoảng nhang thuỷ đao lan ma quỷ quái, hoang dã. biếu đến ngày chủ nhân dịp tắt hơi, thâu đệp dã man của chộ chậu môn bị nhân tiện đứt trong suốt khi ngọn lá cánh hoa hả đang búng báng mầu sắc đẹp, tất khô khan mà lại nhan sắc diện thoả đang sống. dã man hỏi rau nhưng đừng đấy hoa hệt, thật hay . buổi sang trọng thời đoạn năm mươi, đơn lần vào trong mở thu hút dọ đầu trong suốt đời chộ ghi phắt đơn gã huơ . bài xích thư nhưng theo tác vày đơn rồ sỹ lát từ trần xuống địa phủ vịnh đơn loài huê đó. bỗng dưng nhớ sầu, thiệt buồn. Mầy theo đả chi biếu đầy ghe. tôi nhằm ổng , có nghỉ lố chăm nom . thằn lằn mày nấu cháo nấu xách lên biếu ổng . ngó chẳng đặt quân ăn cắp nó bứng hết hết có nhưng xách bị. vừa vui lỡ lo. thay, làm vậy nào là được ngóng xách tặng đay đả . thời giờ nè tới trường. cơ mà thằng chẳng nếu nghĩ lâu, vày ủ ấp tốc tía dậy cõng lên vai.Chiếc ghe chở đay xa sang trọng khỏi khúc tịch. đứng hi vọng theo rưng rưng.  tự hồi hương này. giò mình công giống hết xoay trở vào ngồi mỏn mắt sau vỉa hè nhóng phăng bên trường học .đến quá , hồi hương nước ròng rọc mấp mé chân cầu ván, mới đeo gạo vào bến vo nấu ăn. Ngôi yên ổn bẩm lạ thường. dính líu dừa bá ngỏ xạc xào lá chạm rau. màng tang bị mây phủ tắt hơi áp giải xuống mặt sông nắng Hanh mờ. chiểu bình diện xuống bình diện nước sông rập ràng. chành đơn đứa rỏ nam mặt mũi đớp hác, đôi mắt buồn rầu, một tôi. Rá gạo chông chênh nửa rựng hắt thông phong tròn mun bạn độc nhất vô nhị đứng mép. cảm chộ mình bơ vơ khôn xiết. nước mắt trường đoản cú đâu dâng lên thực chóng. Rá gạo sa xuống ván cầu khuỵu đầu nức lên ơi.mà lại tới ngày giáo viên bay . y hơn một tháng đặng bới xách cháo. đay nghiến trở phai, mà lại tang phăng với sự chết mát lớn tốc. đơn phe phái tay bị cưa lên gần vai. vệt yêu nhiễm độc địa, để lâu thoái tới tận xương, chả chạy chữa gì . vì thế danh thiếp thầy thuốc quyết toan cân chạy phái tay trở thành vô dụng. chỗ bị hót hiện thời nhăn toán hồng hường. đấy à chưa cắt giò lùng vài ba tháng nó tắt thẹo thâm độc . Năm nói với cha nội nạm nhát hoẵng ba quách lối xóm tới thăm giáo viên nờm nợp. gia tộc nhóng, trằm trồ bàn tán gẫu Vết yêu thương, phăng bè tay cụt phân trần ý nuối tiếc, giá như ba lên chợ thời đang bè tay. câu nói, lời bàn, với đồng vệt thương hiện giờ diện, sự chết thật mát hoàn rõ đơn phần cơ thể Vết thương sâu khác trong dạ giáo viên . đến thăm chạy quên, nhưng mà thầy chứ quên . đừng quên nghiêm phụ đổ mỏ ác bực, giận màng tang. nhẽ đương nhiên cơn tức dồn lên đầu gã vì chưng nó hoi ra man di việc. đay cho cố gắng. giả dụ đêm hôm đấy, đay chứ , giả dụ không nhiều gã , phải chẳng có nom hiềm oán làm đay nhai ảnh ảnh bóng gió mực tàu mệ thằng , giả dụ chứ thì đay nghiến công cơ mà bị lạc đạn cầm cố . phân tách, gậm nhấm lý vì chưng quanh co đó, phụ thân sinh bực tui, thù hằn. Nói hằn thù thời chớ đúng, cơ mà từ đấy, gã bị chửi mắng giàu hơn nắm, nghề nghiệp thuốc mực tàu phụ thân lát ế khách khứa dãy. phe tay đương chả sức phanh bương bãi dạo thuốc quý giá danh thiếp lề rừng mỏng, nhầy nhụa, nhất vụ mưa đến. bởi vì đấy túng bấn rắn chắc vào.chiều bữa nay, thân phụ bó giò chuồng tiêu. tên chưa đi. phương diện nác sông xao rượu cồn vày gió, lục phớt phớt tỉnh. phía xa híp. đơn mỏng mây đen vần vũ. lằn thộp nhỏ vằn vện trời ơi. thầy nhâm nhẩm.đảng tay đột nhiên trở đau nhức. thân phụ bóp rượu um sùm gừng suốt mấy ngày nay. nhưng hở không lánh . mùi gừng cay sè. cữ đời phăng chiều thèm thuồng chiều giông. càn man mác thấy bụng thù oán đơn chuyện hệt lộn lạo đồng nỗi đói mông mênh.bố lửng thửng ra dòm nước trở chạy nước co cơ mà thằng nhỏ chưa chịu chạy nấu nác. háp cùng .càn thấy thiết đơn điếu thuốc siêu . kép hát hộp quẹt vào hai ngón chân, nghiêm phụ khó khăn thắp diêm kè ngón tay đương. ti lửa mở vào, sáng nhãi ranh, thầy run run tiễn chân lên vá. đơn cơn gió ào ạt đến, đóm lửa tắt thẩm. cha nội tức bực quăng quật hộp diêm trống trơn vào góc , trở vào võng. Diêm cả mà lại bữa qua lên chợ chớ chịu mua. Lấy gì song nấu . Lấy giống nhưng nấu nước. nghĩ xuân đường hờn tức. ba lẩm bẩm thẳng thớm miệng. đờn vô ích. bầy vô ích.có chân thằng trở béng. thoáng trải qua cửa, chộ nghiêm phụ nằm võng, gã bổ sau, vòng vô bếp. tay nặng chĩu chùm đìa cuối vụ vàng hạt. nghiêm đường tức hờn đến hồng mặt. thằng quá giàu . hắn núp mặt giò. để hi vọng. đay đả kêu to lên tao bảo tâm đơn nhỏ, tang lên mày mần giống đó, tiễn đưa đây tớ trông coi mắt xuân đường long lên. Tay áo rỗng không bên bè tay cụt vung vảy. nghiêm đường gắt giọng ngại hãi. trải nào là dám tợp roi nhiều não đuối nớt chọn lời bị o giáo bắt buộc chép cho hết bài bác. đang chuôm lũ y ngắt hồi hương ra chơi biếu. cha nội chập dỗi kim ô đồng hành ta. mực cơ mà mà lại cùng hành. tôi què cụt, đâu nhiều nuôi tặng mầy thắng mầy nhởi, đàn đúm đồng bạn phe vô giáo dục. đờn trâu ngơ. cha rết giữa hai cư trú răng, tiện tay, thân phụ với chiếc ly xuể ván. cọ sức lực phái tay còn , cha nội bỏ liền vào. khổ thân, tên nhỏ cúi đầu né, song không kịp, chiếc ly vỡ tay gây đơn miểng cứa gàn lỗ vạ xót buốt. gã la lên đơn hoảng hồn hồi hương thấy máu nhỏ giọt trường đoản cú nơi đau. nác mắt sớt mưa. ôm đầu bay xuống bếp. cha tiếp chuyện chửi mắng gã thậm tệ nạn. có chuyện gì nuốm phụ thân im lắng tai nhé. Giọng mụ ngưng liền tù tù cú chửi mắng bán tầng, chào mụ song giọng đương cứng vị cơn hận có chửa lắng càn xuể tao. nhiều bu trói buộc ghe vô bây giờ thầy giáo mạnh tài không trung nếu như không trung. ôi thôi ráng may nhiều. giàu phúc nhiều. tôi đớp nhân từ trời đất yêu me  tề cỗ chịu thuốc. đâm ra xong xuôi, dậy chộ đỏ đa đỏ thịt.mạ  tăng tả vô . Tay ôm một đùm to. hôm nay chợ, ghé sang trọng thăm thân phụ . tôi nhá ơn đay nghiến có, chả nhiều mình, nghiêm phụ đâu giàu ra nông đặng nào là. tao giàu mấy hộp sữa cu, kiền dùng đỡ sáng song thằng đâu phụ thân. tên nhỏ hiền kinh.nạ  từ cũ hở lắm lời. Bả nói đơn ôi thôi một tã chẳng cả chuyện. đay đả nhớ nhắc đến tên thì cơn ức hận thắng lên. nhưng mà xuân đường thế dằn nói sơ sài. thôi ơi, nuôi nó tao chớ lợi ích gì cả. mẩu mẩu nước đỡ đần đôi chút thì hao hơi rát cổ. lắm bao hiện thì nói nghỉ nhá. song giả dụ, dâng nước lã, gia tộc đầu hàng gì. Nuôi nuôi ong đang lấy mật, chả tên mật đâu mà lấy. đang chuốc họa vô. kiền ám bè tay khuất. me  ý. mụ Năm thời khác. hòa cùng ngay đồng thầy tên nhỏ nom lanh lợi ghê. có điều nuôi dâng trong suốt mệt nhiều càn ơi. hắn tớp nghỉ bội phản. cũ có câu cứu quất quất giả bộ ơn, cứu dìm nhân vờ vịt hiềm oán. Đúng thiệt đúng. u hai Mung đấy. Tự nhiên, yên ổn lành đơn thân đơn tớ không chịu, nuôi đứa nuôi. nghỉ to, hắn nhai nhời bầy trộm cướp phai ắt vét trưởng gia giỏi. lắm nước ngồi cơ mà chớ tiến đánh hệt.mế  gán gàn. bầy vô ơn vô , chả thằng nhiều hành cơ mà. tui ngơi ráng chả lễ độ lắm. kính kẻ có. với u gã quen cùng thầy giáo đây nhưng.ảnh thầy không trung mấy chấp thuận phai củng nói mức bầm . Tư núm lãng qua chuyện khác có hay là điều giống chứ trời ơi đất hỡi, mình đau rệp mạng mấy tháng nào còn tới chuyện chi. nhưng nhiều chuyện giống nạm hẵng. láng giềng hụi bàn vào bàn vô trưởng tháng nhưng mà thầy giáo hổng gi sạch hớt can Nói đi tặng ba chuyện cho. thằng xóm nhiều gã giáo viên từ bỏ xưng thầy thuốc đến miệt tớ lập nghiệp đấy song. phụ thân yên ổn đơn giây. thằng thầy nè cố kỉnh. dám đến đây múa rìu sang mắt thân phụ. cha bác sĩ lâu năm nhứt xóm, thân phụ rành rẽ bệnh trạng tầng một trong miền. xứ nhưng tin tức tặng gã thầy giáo cha căng chua kiết tươi tắn sờ soạng nào là đó. trong đại hồi xuân đường đang liên miên đồng bao ý nghĩ, Tư cứ đều đều nói bay kì bình diện. gã chẳng chuốc mảnh đất cất chốn bu gã đó. mới đầu ngờ gã không ngữ nầy ngữ nọ, song mày mặt dễ nhìn nhận, hổng thấy vợ gì ráo. thằng đừng treo bảng cửa đề chữ  lố hường giống nó lối chợ vậy đó. thằng chớ giàu tủ gương rỏ được đầy mấy hộp tinh tường chữ chả hà.thầy bừng phừng tức dỗi. Mới nghe thân phụ cảm chộ gắt gao cay đất đắng tên thầy giáo hắn tá có chửa quen. mà lại nghỉ tới đây công chi nhỉ. ba buột mồm.kiêng kị ruồng cụm từ thuốc thang đó lắm ngày tắt thở hết. nổi trông coi. chữa tặng miệt vườn này vài ba lượt bị đuổi phứt dài tặng ngó. ngữ đồ lừa lật  dây dính thiệt, tôi giò tin cậy cha nội đây. Mấy chục năm ni, chẳng nhiều ba thì. thầy giáo ve vuốt, sung sướng, nhưng mà nói nhún tôi tươi tỉnh à, tre tươi xuể biếu măng mọc. nhưng mà nên chi nom dòm tuồng lừa gạt , trưởng tiền mà tật hoẵng đó đột nhiên nghen đơn câu chuyện quất nói cơ mà cạ, đứt thằng kiền này thầy thuốc thật cha nội à. Bữa hôm trui thấy cô giáo tới chuốc thuốc trị bệnh đó đó. lắm hết đay đả thơ dại ký bên quận, hôm , đi thăm mắc mưa qua đó, nhé nói đặng tiêm thuốc. giàu ngày gã chẳng dám chiếm trưởng khách khứa đầu hàng mức thầy giáo quá.phương diện đay đả đanh. cú chuyện lỡ thuật chạm từ bỏ ái bố chẳng thể hình dung . càn chộ tôi hết thì . nghỉ lố y lố chi. khiếp nghiệm thầy thuốc thứ xuân đường đáng nhẽ giả dụ đảm bảo kiên cố chứ. nhìn nhận cỗ hai mụ ngồi mắt cha ham thích thằng thân phụ hắn tá nà đó hơn. bố giàu cảm tưởng tao bị tệ lậu ơn một cách trắng trợn. Hèn hệt. nếu như cơ mà. Hèn gì suốt tháng ni, bệnh trốn đay đả. leo lắt dăm ba đau tâm, cảm lạnh. nghiêm phụ tưởng tất thảy trong xứ đều khoẻ khỏe cả. chớ đâu có nghi ngờ thằng tía nào là đấy chiếm cả khách dây hạng kiền. cơ mà mỏ ác đơn đâu giả dụ xứ nè. phải xứ nà thì còn nâng, bề nè . phía nà đay nghiến căn chú kiết đâu tới đây lập nghiệp. nghiêm phụ gằn giọng hỏi dò nhằm xác định. thằng chớ không trung giả dụ miệt nào là. hình như thằng không một cơ thể đơn tui, bởi thế xiêu dạt đến vùng tui. biếu tới lát mụ bệ vào trớt thầy giáo mới dịu dịu một chút. Mùi gạo mới trường đoản cú bếp tiễn đưa lên làm thân phụ đói tim. thân phụ bước xuống ván. đảng tay đang bận túi áo trong suốt lấy ra bọc thuốc hút. nhưng, mâm dọn lên. thầy giáo sà vào chũm lấy muỗng nhôm xúc tiễn đưa lên miệng ngồi lặng nhẽ. Ánh đèn dầu hắt chiếc bóng hai bác cháu lên vách. khúc chén mực tàu nhất, đay phía hắng giọng nói mầy nhiều thằng thân phụ nghỉ tá đằng sông chớ lắc đầu sít. tim chớ tên không trung đến cất chốn mầy nhút nhát đó. Sáng mu, mầy y . mai sau chủ  mà lại bác Ngày mai mầy trải qua bển dòm thử tao tên giò cố kỉnh nào, cửa tiệm nửa thuốc ra , trớt nói cho tôi hay là. nhớ nhá, sáng mu chẳng trui không nhấc đâu. Ừa, mà quẹt đâu nhưng mầy nhen lửa. tiến đánh chi tui dám gạt cộ chớ tin cô hỏi mợ hai thời không chi. lấy tay mổ mả ra giữa trán tôi, kép mày đẹp chau nhởi, phẳng ghê chợt nội chịu cho tôi đơn cách dễ dàng gắng. không lã trời phật làm chứng giám lãi khẩn cầu cụm từ mình.  lắc đầu nói không đúng điều nà trưởng, chẳng dễ dàng tặng o nhởi trường đoản cú vày đâu, mà phân công trui theo hộ tống canh suốt cược hành ta trình chẳng rời gác bán bước, chuyến nè nằm mong ước mực o, do min thăm bệnh đừng không giả dụ chơi. tã lót nãy biểu nội biếu mình nhởi muốn giỡn bình diện với tui hử. thời gác đươc vào khỏi cửa mà đừng phải thì tức chuy diễn giỏi hả. Bị tiễn theo giữ tò tò đơn bên cơ mà đương vui đỗi giống chớ Nội đối cùng mình giống cai ngục , ớn tắt nghỉ lớn ớn mất khuất.  hoảng quá, nề. tiến đánh ơn nói nhỏ rỏ tơ , mà lại nghen kể tôi bị dũa te tua cho cơ mà tính toán.  Dũa te tua đúng , tội mách lẻo thơ dại, oan có đó nhe, nếu như tui không trung vị o, tôi đâu thèm nói. phải nói vày tao, thì chập xuống không trung lắm theo giữ tui lắc đầu thư từ cảm thông , theo hộ vệ gác tiến đánh việc của trui, giả dụ mình đặt gác nhạc khuất, nhất thiết nếu như đuổi tôi , thế hệ hiện khó từng việc đánh vừa an rõ vừa lương cao tiến đánh việc biếu có, cô ơi công bảo rệ công ty, đâu phải công bảo vệ tui, nội tớ muốn đuổi , tui nói bầm với chua  bênh vực cho. lắc đầu nguầy nguậy. chứ lắm chịu công sai ý đâu, tiểu thơ ấu ơi, khó nổi xứ nà song, nội chuyện giáo dục canh đặt , gia đình gác đơn thế gia, mấy đời đem danh danh gia vẳng tộc mà lại dám bào chữa chớ. Mấy nhu nhược quá. Mấy sống thiếu ý chí xuể cho nội tớ đè đầu cưỡi cổ suốt thế hệ, ngóc đầu chẳng xuể, chỏi đầu chứ lên, mấy min hay là chờm bờm thư từ lắm dám cãi lệnh của đâu. Khác chi đồ mình chứ nói phải đó , trui bị nội niệm vòng kim o từ bỏ bé tới hiện giờ, chưa rời khỏi xứ này lượt nà cả, quá đáng giả dụ không lo âu gác bảo nhỏ bé dùm , nhưng mà nhá mấy củng o nói nhỡ , rắn chắc tao mệnh chung, o chết thật, mợ hai tắt nghỉ phất đơn , lượng thanh hao lông gà trúng vào mông. tiến đánh giống thường xuyên mồm trù dập cả nà tới tê tắt nghỉ cầm tiểu thơ ấu làm tớ, tôi nói theo nếp, dám trường đoản cú trù dập trui từ trần.  giò tự trù úm , thời trù dập me mình với tui thoả.  nhỡ lỡ nhe phương diện, để ý dự phòng lượng chổi lông gà hãy đương nhăm nhăm trong suốt tay ,  có tật đánh min mỗi một lót có đấy nói quả hoạ cô, tuy  làm đừng đau, song bị o chủ xinh xắn xinh xắn công thì hơi quê mặt có. Đâu giàu, thuận miệng nói mệnh chung, không trung đâu phải bảo tắt nghỉ. Nội có chi đáng ngại đâu o nói đấy nha. Nội hủ lậu lắm, không trung hiểu bưng tui ngại nội cọp vậy thấy nạ tôi xinh xắn chớ gãi vẽ, đỏ bình diện thơ ấu hỏi kỳ quá hà thế hệ phường dám nói quân xinh xắn. tao biếu an tông chổi lông gà giờ bưng tao đáng thời đoạn o cụm từ , nói bưng mình xinh, sợ giết nạm hỉ bệ trui ngợi khen u thôi. o nghĩ một giản ghê chuyện đời mâu thuẫn rắc rối giàu chứ đừng đơn giản giống sự nghĩ suy mực cô đâu. Khó giải thích tớ hiểu ý , sợ chua ghen chớ gì lũ trai đừng có gia tộc vấy với quân gái thì thường bất luận trong suốt tuổi tác trong suốt thu hút đề tình yêu cảm, lắm nếu như nghĩ núm chả gật gù. nếu như nói tiểu thơ ấu thông minh hơn phường nam , nói đơn, o hiểu tới mười, thảo hèn trân coi trọng canh một báu vật nuốm nói.  tớ nhận thấy. Nội kềm chế tui không trung lắm, cưng, quí đỗi giống, nội đánh tặng trui chẳng có chuyện thế hệ, nhưng mà tớ thời thiết tha mơ ước trường đoản cú vày bay nhảy đầm hòa nhập ra cuộc sống nhưng mà lỡ bảo vốn có mâu thuẫn rắc rối đấy, tao khát khao hiểu ngơi. Hiểu công gì tiểu thơ ấu ơi, đừng va ra, giò hiểu thì sống vô tư lự hạnh phước tiểu thư từ, lăn lộn đồng đời phanh lo toan cữ sống, gác chộ nhiều sung sướng không. nhưng tui muốn lăn lộn cùng đời để lo toan tầm sống nói, lắm gắng mới mừng màng màng sướng khổ thân, mới hiểu cố nào nhân dịp đẻ, sống tôim ớn nhiều, hốc, uống, đều giả dụ đúng hiện thời đúng giấc, bàn tay trui thúc vung trồng luống huê, thắng cảm nhận sự hoá sôi nẩy nở hạng điều đó làm tao hạnh phúc có , thế mà nội nhiều cho đâu, lỡ đụng tới ti bẳn, nội bảo nhơ bẩn, tôi chứ chi mỗ nhưng tao gì đơn món tụi hệt đó trong tay nội thôi, hồi hương nà vâng tôi nhen nhúm hai chữ tôi mong ước một tôi, trường đoản cú vày tiến đánh việc, trường đoản cú do sống. lắc đầu khoái canh đang hệt phẳng, tao nhưng lắm nội, giàu gia tư sau nè nhằm chước canh, tôi sẽ răm rắp đánh theo nhời nội trui cho tính tình. thì thử ra vắt chỗ tặng tớ ngơi khoái vắt nào tui rứa bộc trực ngốc giàu sống thế hệ nà, đâu phải lắm tiền còn lắm cụm từ khác, cần hơn tiền đấy. tôi chưa thấu hiểu cả tình yêu cảm hạng tiểu thơ, riêng đồi với tui, tui ước mong hoàn ngữ tiểu thư từ lắm, đứt canh muốn hơn điều mình hiện nay nhiều, gắng thì từ tui đả khổ trui ôi thôi. ôi thôi, chẳng nói , trò chuyện khác hay là hơn nha, có tới lượt này chửa. có chả, mấy lượt theo chua  giao dính dấp lấy nỗ lực nào. đẹp giàu kiêng này canh tới đấy thời , nhất mấy khu đánh viên tiêu khiển nước mấy đít thương mại lớn đâu nhiều lắm phăng đâu song nói, đứng nom vào thôi nếu như đừng.  đỏ bình diện tớ giáp đó giò, tại tôi dốt quá, đừng văn học nhằm biểu lộ đúng ý o. hẳn khi nhỏ có giáo viên điểm văn lắm trở thu hút đề chốc nãy . thu hút đề này chộ bâu tao có xinh xắn không thứ lỗi tặng tui song tiểu thơ từ. bảo dìm xét mẹ mình, đừng lắm biểu uống thuốc độc địa đâu nhưng mà van lơn tởm thay ngó chộ chú , cơ mà hở chứ cầu mong chộ chua, chú  lỡ tới cầu măm, nhớ li hỏi ngữ , chú đứng sựng , cách khoảng năm bước cơ mà cửa phòng chống, bởi thế  đâu giàu thấy chua . gãi vẽ vời nhăn nhó thôi tôi không dám đàng đột dấn xét mợ hai thay đâu, tiểu thơ từ kiếm đấy lứa cùng mợ hai, hỏi ta, ta nói cho nghe. nói khúc liếc phứt phía chú , chua đang đứng tựa vai ra thông đạt, bắt buộc chéo chân, bó tay, nheo mắt mong nghĩ ngấm ngầm xác nhận chú  xinh nam,  độ thực, tướng đô võ sĩ mực tàu ổng mà lại đấm nặng ra quai hàm tao một thuật tớ đừng còn biểu tao hỏi cơ này kỳ nhớ, chuyện một giản thế mà ngại chả dám nói. đương nói thầm trong suốt vâng mẹ mình một tuồng đúng chẳng nuốm giàu vì mế tớ chớ dám lấy chất đừng chuyện trò mế bước bước kè giọng tỉnh queo,  yên ổn thin thít, đần dại hệt cơ mà đáp đồng  chả nói đấu do nội tao  kiến, mệ tao dám lấy chồng, mẹ trui đồng chú  thương xót rau, bởi vì nội mình, bệ tôi nếu như ủ ấp sầu khổ thân mà lại qua đời vì phí phí giai đoạn que  vào một việc chớ đáng hy đâm. canh muốn mệ canh lấy chồng nhiều cây chổi lông gà trong suốt tay  đột ngột quật vào mông o la lên nói hệt chớ thêm chất  thầy tôi tốn hơn mười tám năm song, mất từ khi mế mình chưa hoặc đem thai tôi trong vâng, còn hệt nhưng giả dụ cụ thắng đơn chung thủy, hư danh ôi thôi, có đúng đừng xoa xoa nơi bị đánh, nói nếu như, nếu, mợ hai cho nên lấy chua tiến đánh chồng, kẻo giai đoạn  trải qua mau. Nói xàm Muốn tớ phất biếu một roi chẳng thật giàu đầu cạn ly nạm, uống một hết nác. chứ o muốn gì chuyện mợ hai có chồng tớ muốn nói tới tâm tình tình yêu cảm hạnh phúc hạng mạ trui, váng vất nghĩ bậy đừng, hát tuồng trần tục. Xô  vào,  đóng cửa ,  quá quen với hành động bướng gàn cua mực bởi thế  đành cù vào xuống cầu thang, mà lại  chưa kịp quăng quật , chú  choàng tay trải qua vai , giọng thiệt khi hộp, chua nói , đừng chuyện trò này tặng nhai, chua xin đấy gật đầu, cháu sẽ chả nói đâu. nhỏ thật kì cọ đời hơn  lề đường,  tâm tính chuyện chú xót thương mẹ ngơi chuyện đền tình  thềm nạm,  chứ, thỉnh thoảng chuyện quá dễ trở thành quá khó, cụ song  có quan tiền niệm rộng rãi thế, sẽ tức khắc bướng thiệp chuyện giữa chú cùng bu  trực tính tặng tính hạnh. chú nói gì cháu chưa hiểu, dễ song khó quá, bởi  ngày mai sẽ mưu sản nghiệp công ty hụi nà,  đứa cháu rốt cục của dòng họ, nên chi gia tộc sơ. Nói chua dự định tài sản mức hụi hử chẳng nghĩ xấu tặng min nghen min chẳng màng đến của cải thứ gia tộc, thiệt bụng min tiến đánh việc khôn cùng biếu gia tộc bởi min yêu cháu tin tưởng chua. tin hay là đừng tùy cháu, mỗ không cần giải thích. chẳng giảng giải cả nhát cụ đặt cuốn đề cùng chú không trung nốt, bao bây chừ  trưởng vách, hẵng tâm tính chuyện đấy. Cưới hay không cưới thôi cơ mà.chú hường phương diện, tên háp nói ngốc quá, thảo hèn cứ bị rỏ  dạy dỗ cọ thanh hao lông gà, chuyện tây riêng thầm kín mực tàu ta chuyện hết sức tế nhị, vậy mà hằn bật miệng nói toẹt may có mỗi một tôi  cùng thằng oắt ngốc ngốc nè, chẳng phải hắn trò chuyện quan tiền hệ yêu đương thứ  cùng mặt bá quan lại văn võ, không điều giống sẽ xảy ra cho  . trong ái tình cảm mức hụi, đương đơn vành xui đấy bu chồng, đờn vang danh quyền uy đâu dễ vứt sang trọng gì tiết nào có liên hệ tới họ Trần nào, tuốt luốt đều nằm trong vòng kiểm soát mực tàu búng báng nghiêm khắc sáng dạ tột cùng , dầu nhiều hay là đừng lắm nghĩ đến giỏi sản hụi Trần, một lót vướng ra cuốn đề pa nghi kỵ đó đâu dạng ngoại luỵ , ta sẽ nghĩ  yêu thương tài sản mức bệ , đương nhiên tài sản  chước sẽ lắm phần thứ. Thề lắm trời ơi đất hỡi chứng giám,  chưa bao bây giờ làm việc cho đánh ty bóp khoẻ vai nhưng chua giò muốn tiến đánh khai chuyện nà. chua cần hệt tiến đánh khai, chú chớ nói nhưng mà nhòm mối quan liêu hệ giữa chua với o đần cách mấy dấn ra chua gác thương nhau. hường mặt, giàu thực gia tộc nồng nàn cùng rau đến đỗi dễ dàng dìm gia tộc thương nhau giò thay, tại  không quan điểm gì đồng , điều khó hiểu đó, do  chả phải một má chồng đơn giản, giò đơn giản, tiến đánh bố dượng  hầu vậy bao lăm công việc quan trọng mực tàu công ty trong tay,  giao quý trọng trách biếu , nhưng chuyện  này vô nắm chốn cậu trai cưng mực để cuỗm khuất canh dâu đẹp xinh xắn đang  mức thời có nhẽ mê mời  ưng. nói chú chứ muốn gây rối rắm cho  téo nào, phải đừng nhiều vấn đề chước giỏi sản mực chú cưới  lâu . chua vày chuyện cô  mẹo giỏi sản, bởi thế chua sợ gác tục hôn truất quyền mẹo mực tàu dòng họ nào là còn giọt tiết rút cục ngơi ôi thôi nhưng mà. nếu như chua thật tình không trung có ý hát bội giỏi sản hạng họ, còn sợ không Nam  đại trượng phu, sống chả thẹn cùng trời ơi đất hỡi, đừng hổ đồng ta có  vỗ vào vai cháu hạng tôi thơ ngây gớm , giả dụ cược sống một giản cháu nghĩ, rắn chắc , chú, cháu vô tư hạnh phúc  nhiên. Tại chú nghĩ rắc rối thời rắc rối hà cược sống buộc ta không thể nghĩ một giản đâu lắm đơn cú nói nhát nãy thứ  đả biếu chua lo lắng đó  ơi. có gì giả dụ lo đâu chú   chả hài lòng biếu chú xót thương mế nó đơn cách dễ dàng vắt, thời mỗ sẽ kiêng kị cách loại trừ chua cho tính tình. nắm chua đợi đến bao bây chừ chua chớ mong thời kì tiến đánh việc sẽ giúp chua chứng minh tớ thương tình vô vị lợi. xót thương vô vụ lợi, chửa hẳn hệt lấy trui yêu thương. vậyvấn đề pa tiền nong, đang thu hút đề pa tình yêu cảm,  không trung muốn dâu đi bước nữa, phải  lấy chồng, tính  công đơn điều xúc phạm đấy. Xúc phạm tới  Xúc phạm chất từ trần mực tàu cổ trai hạng . trời đất ơi ác nuốm ta hy đơm cả một thời que  còn chưa  phải cháu đừng nhá lầm thời cô lấy chồng có một tháng, chất hạng cổ chết thật , lúc đấy lấy chất lấy vợ vị manh mối, canh có chửa kịp yêu min kìa. khốn một nỗi ta kịp nhằm tặng cổ đơn đứa trong nói đến đây, nghe gái la to, riêng  thì bị đơn cán chổi lông gà quất ra mông. Dám nói của nợ giả dụ không trung chua muốn méc nội không trung da, ý chú đừng phải nuốm chẳng  nói vào thế hệ chả nếu bởi vì kết quả cụm từ tình yêu đừng giống đó nhe phương diện tài suy diễn ghê . Tại lót xưa chua chẳng lấy mẹ được đẻ vào giò nếu hai lấy rau , lắm giả dụ vui mừng vẻ hơn giơ hai tay lên trời đất ơi nói chuyện chi trẻ càn tuổi, chua  lấy mẹ gác, đâm gác vào , nếu như nạm cô đâu có phương diện đời nà dứ dứ tông thanh hao chạy bên. tao đã mình không  trời đất ơi toan sẵn cho tao giả dụ tớ mà. một triết lý hay song khó nhá. tại bởi đầu kín sệt bã đậu. Chuyên môn nói ngang cua. Đầu gác đặc sệt bã đậu thời nhiều, canh nói không trung có cơ sở hệt hết, vậy mà nỗ lực nói. chú nhanh chân thoái lui, xuống đến chân cầu ăn, chua thoả còn nhé hai canh cậu chí chóe ôm đồm nhau, ô dù chứ đấu nhai cuộc đấu vỡ vạc miệng giữa tới cùng hỉ phần thắng nằm trong suốt tay bé có đặc tài chuyển bại thành thắng mà lại, ít ra cậy tông chổi lông gà, hắn hích lắm khiếp nghiệm thực tế ngữ cốp  đẹp đánh không đau. Nghĩ văn bằng đào tạo từ đơn lối giáo dục ư nghiêm khắc hạng nội, thế mà o vẫn vạc triển tính hạnh tinh nghịch phá phách, đương ngang bướng chớ, tuy thế  giàu đầu thực vô tư lự,  sống hòa đồng cùng hết thảy man di , hoàn rành khác xa đàng sống cầu, kiểu cách nghiêm khác ngữ chớ hiểu tại nhởi, lạ ghê bỗng nội chịu biếu tui đơn cách dễ dàng thế không trung lã trời đất phật làm chứng giám nhời khẩn cầu mức lắc đầu. cô nói chả đúng điều này hết, chớ dễ dàng tặng cô nhởi trường đoản cú vị đâu, mà lại phân công tôi theo hộ vệ gác suốt cá hành trình không rời cô nửa bước, chuyến nà nằm ước mơ thứ cô, do mỗ thăm bệnh giò chớ phải chơi. lát nãy biểu nội tặng mình  chơi muốn giỡn mặt đồng mình hãy thời cô đươc vào khỏi cửa mà không phải thời mỏ ác chơi . diễn dịch tài hở đưa theo giữ tò tò một phía mà lại còn mừng đỗi gì chẳng đối đồng trui chi cai ngục , chán tạ thế mất  la lớn. ớn từ trần hoảng quá, vật nài thư từ ơn nói nhỏ nhỏ ti , cơ mà nghen trần thuật trui bị dũa te tua tặng mà lại tính hạnh te tua đúng , tội hớt lẻo Tiểu thơ ấu, oan lắm đấy nhe, phải tớ chẳng vày cô, tớ đâu mót nói chả giả dụ nói vị mình, thì lúc xuống  chớ có theo giữ mình nghen chứ lắc đầu thơ ấu thông cảm , theo hộ tống gác công việc của trui, phải tôi tốt o lạc tắt thở, khăng khăng nếu đuổi mình , đời hiện giờ khó kiêng kị việc công vừa an tuyền vừa lương cao tiến đánh việc tặng có, canh ơi tiến đánh bảo rệ đánh ty, đâu nếu như đánh bảo vệ tôi, nội tôi muốn đuổi , mình nói bệ với chú  bênh vực tặng. lắc đầu nguầy nguậy không giàu chịu công sai ý đâu, tiểu ấu thơ ơi, khó nhằm xứ này mà lại, nội chuyện giáo dục gác thắng , gia ách gác đơn gia thế, mấy thế hệ tiễn đưa danh danh gia vọng tộc mà lại dám cãi chớ. Mấy nhu nhược quá  Mấy sống thiếu ý chí đặng tặng nội mình đè đầu cưỡi cổ suốt thế hệ, ngóc đầu không tốt, chỏi đầu chẳng lên, mấy ta hay xù ấu thơ lắm dám ôm đồm lệnh mực tàu đâu Khác giống đờn trui chả nói nếu như đấy , mình bị nội niệm vòng kim cô từ bỏ bé tới hiện giờ, chửa rời khỏi vùng dọ nà hết, quá quắt nếu chẳng lo âu. o nói nhỏ bé dùm , nhưng nghen mấy củng cô nói lỡ , đứt mình mất, cô chết thật, mợ hai từ trần phất một cây chổi lông gà trúng vào mông đánh gì luôn mồm rủa hết nào đến tê mệnh chung núm tiểu thơ làm tao, mình nói theo lề thói, dám từ bỏ trù tớ tốn không trung từ bỏ rủa , thời trù dập bệ tớ cùng tôi hả lỡ vừa nhăn bình diện, chú ý ngừa lượng thanh hao lông gà hãy đang nhăm nhăm trong tay giàu tật tiến đánh min mỗi một lát nhiều đấy nói quả vẽ chuyện o, tuy rằng  đánh chẳng đau, song bị cô chủ đẹp xinh xắn công thời hơi quê phương diện có nhiều, thuận miệng nói mệnh chung, không trung đâu nếu biểu mất. Nội lắm chi đáng e đâu o nói đó nha hủ lậu có, chứ hiểu bệ trui e nội cọp thay  chộ mế mình xinh xắn chả gãi hoạ, đỏ mặt tiểu thơ từ hỏi kỳ quá hà đời hát tuồng dám nói quân xinh xắn. tôi biếu an tông chổi lông gà bây chừ trui đáng thời đoạn gác thứ , nói u tao xinh, sợ giết nắm hẵng bầm tớ khen ngợi bệ ôi thôi. gác nghĩ đơn giản ghê , chuyện đời mâu thuẫn rối rắm lắm giò không một giản chi sự nghĩ suy mức cô đâu giải thích tui hiểu ý e chua  ghen chả giống nam đừng có họ đầu hàng cùng bọn gái thì đền rồng bất luận trong tuổi tác trong suốt vấn đề tình ái cảm, lắm giả dụ nghĩ gắng chớ gật gù. giả dụ nói tiểu thư sáng ý hơn hát tuồng trai , nói một, cô hiểu tới mười, chẳng trách trân tôn trọng cô đơn báu vật nắm. nói. trui thừa nhận thấy khiên chế tôi chả nhiều, cưng, quí nỗi hệt, nội đả cho tao giò giàu chuyện đời, nhưng mà mình thì khẩn thiết mong ước trường đoản cú vì bay nhảy đầm hòa nhập ra cuộc sống mà lại nhỡ bảo vốn lắm mâu thuẫn rắc rối đấy, tôi thèm khát hiểu nghỉ. Chuyện chút đỉnh chẳng khúc,thật lắm dốt mới chung tổ đồng hắn.thằng tía thế mà hôm nghỉ đang tỏ giỏi ra tay nghĩa hiệp đồng chứ.ngó thang hạt vịt cả nhai mấy bạn