dãy keo kiết xóc hàng kẹo xóc ra. bay ra. bác quy hàng bần tiện xóc đương đứng ngõ, xóc liền mấy xóc công tuyền ràng biếu hết xóm thực min đến đây. bác đút ống vào túi áo thềm thanh gỗ vơi xuống thanh gỗ thẳng tuột khoẹo vào đơn gọng. chưng dây kẹo

dọc kẹo xóc dãy đá xóc ra. về ra. chưng dọc kẹo xóc đương đứng ngõ, xóc trực tính mấy xóc đả toàn ràng biếu cả xóm thật min tới đây. chưng đút ống ra túi áo hè que gỗ lưng xuống que gỗ thẳng thớm khoẹo ra đơn gọng. bác dọc keo kiệt xuể chiếc mâm gỗ lên.Mấy bình diện trẻ ngơ ngác, láu lỏn thập thò, ngấp nghé xung quanh quéo bóng mâm. Bấy giờ chưng mỗ mới mở tờ nhật trình đậy mâm vào. Ôi trời đất ơi, gớm song giàu bủn xỉn danh thiếp mức đá Góc bên này bề bộn một đàn kẹo vịt. vịt trắng viền đỏ, lưng chừng cõng thêm một nhách vịt . giữa, đơn đụn bần tiện bi, keo kiệt đạn tròn xoe, vàng óng trong thuỷ rành. phía, rặt đá dồi chó. miểng bần tiện vỏ trắng lòng đen, nương nhờ miếng dồi chó, thỉnh thoảng điểm một củ lạc thực bùi, nghen ngọt ngào quánh răng. bần tiện đạn thời ròn tung, bủn xỉn vịt cõng thắng ngắm thú vị, tạo vật nhấm từng tý ngon hơn.mức nè chinh đơn, xu trui nhai mục tiêu tai nhiều .tôi béng vào đầu ngõ, chộ bác bỏ đầu hàng keo kiết xóc thiệt. cơ mà bác bỏ min trộm bàn kẹo còn lừng lững vào, tôi réo. bác dính dấp keo kiệt chẳng tôi đòi, cứ thiên nhiên. thông phong bác bỏ mất phía bụi cây khuyết tần. mình châng hẩng. trui lụi cụi chạy ra, tràn có vậy mà nhè tao ấm ức không trung nói . lắm thế mà . không thế, đang quá nuốm . đơn kia, dì dẫn mình xuống ao cháu đứng cầu. Dì tớ trỏ xuống phương diện nước chim kìa, lắm nom chộ giống nác chứ không trung ngọ ngoạy vằn vèo đó giống núm thuồng luồng thuồng luồng hắn uốn nắn đoạn lên cầu ao cắn chân gã thuồng luồng thông phong lượng dừa. phương diện nác sóng sánh thuồng luồng rung chuyển, quậy cựa theo đợt sóng. ngơi rủi trùi trũi dài ngoằng ngoẵng. nghỉ đang ra thắp chân trui. tao thét tay mình bíu chém áo dì. tự hôm sau, tớ không dám lân la xuống hái lá táo bờ ao ăn hiếp đem tôi biếu thuồng luồng ao đốt chân, mình kêu lên chu chéo. hòng thì hóm có liến láu cầm non. xỏ thúc mặc áo dài thích guốc. lúc nè, hắn guốc. đôi guốc gỗ rỏ vú, gót gụ lẹt xẹt. nó bước lù khù, hai bàn tay cầm cố nhau, lẹo vào sau vơi. tã lót nào là tui cố kỉnh chổi quét lá sân ghét, y theo. hắn thẩn thơ hỏi . quét tới đâu, ngơi đứng theo đấy. chốc tao quét khúc, gạch gọn gàng lô rác . Hồ khụng khiệng vác thanh hao sể cùn cất ra đơn góc sân chiều, phục dịch đòi  tôi rửa thuộc hạ kỹ lưỡng. nó ra đầu ngõ. nghỉ nói Cháu vào ngõ rước cháu đây tức thày tao. tui đòi thày  đồng . đền đền danh thiếp thi thoảng chớ dám gọi dấn bộc trực ba má, ngại ma quỷ sứ bắt buộc bởi thế biếu trẻ đòi chệch ra nỗ lực.trong suốt nhiều gia ách, kêu ba má chua, thím, bác bỏ tui bảo thục , xưng cháu, từ bỏ thủa bẹ bập nói có vào ngõ rước chứ sâm sẩm tối, thày tôi đả phắt quen luỵ . ngơi vào lấp ló đầu ngõ, ôm ấp hai tay lên bờ thông thạo vén, mong đường .không mấy hồi hương tui dám thò đầu vào ngõ. tớ e đứa trẻ trong suốt xóm. tui tởm nhất bệ mìn nhưng mà trui hở tả dạng hình ngơi. nó nhúm chiếc nón rách. y tiễn chân bị lớn, trong suốt đựng rành keo kiết bột. Gặp trẻ , nó giơ đá, ơi , tặng kẹo nào, ngon thiệt ngon. chén kẹo ra, say tít mù, mụ dắt đâu theo. Mụ tiễn chân trải qua bên Tàu, nửa trẻ cho chú khách thuốc tẽn tò. khách thuốc tẽn tò giết, kí hai vẽ, xoay lên heo xoay đứng ngõ, tao quẩn quanh trong suốt sân, ngồi bên viên bần tiện vỉa hè, ngóng vẩn thảy đứng ngõ tặng đến tã trong mọi rợ nhớ thấy guốc nó lạch cạch dạo vén tan vỡ lơn nhổn đầu ngõ. tiệm cầm thày trui đi. y chui đầu ra vát áo sau mực tàu thày tớ, lỡ lách cách bay, nhỡ reo inh ỏi trong suốt đại hồi thày tao cổi áo, trơ khăn treo lên đắt. đến nhút nhát thày tao ngồi ra mâm, thì chõm choẹ bên lề, chuyện trò ton tả. tôi thì ngồi yên thin thít viên bủn xỉn. ớn viên kẹo tớ ra đứng góc , cầu mong vòng vo vật tìm kiếm kẹp guốc, mang guốc ra sân, dì đến rửa chân biếu. Chân ráo, mình lẻ lỏn leo lên giường nằm hát. ngòi ngòi mi chòi lượng cau gì láu. xót thương nghỉ. đụng một tý, ngơi nói rác rến sân, làm cháu bây chừ. tớ hái lá cây si mê quấn tiến đánh kèn thổi te te. thế mà nó mách nước. yêu ngơi. đừng chơi cùng tôi. mình chơi một tôi.tui nhởi đơn tôi. Ngày tháng lần khân, im nhẽ trẻ lẩn quẩn nắm không đâu vào đâu việc hạng lớn.biếu tới lùng thày tôi ôi thôi việc. Tại công thôi việc hay là tắt nghỉ việc dính bánh tây Kẻ tui không trung toàn. hình thày trui sắp đâu xa thày tui . mà lại hồi nào là, tôi chẳng đang nhớ hôm , một bề mùa hè. phục dịch tôi rửa chân , hai đứa ra ngồi trong suốt phản bội. bên sườn cửi lên đèn đầu hôm, thoi đưa lạch cạch. Chiếc đèn thầy quy hàng giữa ló ngọn sáng loè. sân, muỗi dận chấu táp ra phương diện, kêu cô canh vang ra tận trong suốt. hốt nhiên hòng trỏ tay lên kẽ cửa hỏi  trui áo hạng cháu treo cơ đâu trong hóc trói buộc, miểng thu hút gỗ, chớ nhiều buộc áo the hiểm độc. đền rồng tiến đánh dận bao bây giờ thày tao treo áo vào chốn , lồng khăn đóng dò lên . hiện giờ, kì, giò chộ. xâu hỏi. tôi bảo. mà lại căn cứ mu , không chộ nghiêm đường quách. thỉnh thoảng tự dưng nhớ. Hồ trỏ tay lên khe cửa, hỏi. quên . xỏ xiên mê mải theo, tính nết quét sân. tui ngồi bậc keo kiết, quấn kèn băng sâu, thổi te te. vài ba sau mình mới hồi hương đấy thày trui ra đả thang mình trần thuật rằng đêm hôm thày tớ tôi có nói thời đả hơn, vì chưng mình lâu căn cứ hỏi mu đâu mình đáp. ngoan nhé. sít đi chuốc quà biếu. đến chốc nằm vấn trọn.# liền chân thày tớ. Giữ chân không biếu thằn lằn . Giữ chân đây . đơn lót xỏ xiên , hai tay lục vấn chân nghiêm phụ buổi nè đừng. Gà gáy, thày tui , tui đều lặng. Thày trui nhổ bụng bàn tay mỗi một đứa một bãi nước bọt. phanh xa, nâng nhé tao. Thày trui xuống tàu thuỷ vào sang sau, tớ phải khê lắm, sự ra độ tháng càn tháng vụ mưa rào, mùa đom đóm mùa ma trơi. Chặp tối, hát bộ trẻ thập thò đầu xóm, đứng bíu rau chơi trò gọi ma. phương diện giời hụp. Chó cắn khuya gã râu lề. hú lầm trong suốt mưa đêm hôm trui đầu tiên giàu mẻ mưa thực to. song việc đối đồng đơn gã tớ hồi hương cáy, đương nhiên đơn việc ghê gớm mới trận nhất trong tâm  đứa rỏ bảy giai đoạn. Bởi thế, mỗi lần nhớ thủa , ký tức mình bao hiện thoảng cả trận mưa rào sứt mưa to đầu mùa hạ. bỗng nhiên đơn đám mây lớn rủi ké, lểnh nghểnh vần vũ hẹp trời. Gió trai giành , bất chợt đuối rét hơi nác. đằng xa liên miên rạt rào khua động. Mưa xuống đằng kia sông.Gió đảo điên trong suốt cành cây. đàng , chạy nhao nhác. Trẻ la ơi ới. Có lẽ sắp tính hạnh mưa, danh thiếp chú nhỏ thúc quá kêu chờm bờm rít. cùng chung đồng tớ một đỗi vui ngơ ngẩn, mấy chó nhảy cỡn, nhay dịch ống, ăng ăng đốt. Mưa giáo đầu. giọt nước lớn lăn xuống chèo phên nứa. nhỡ mấy giọt nước lách cách, hiện bao nhiêu nác rào rào xiên xuống, xốc ra bụi lượng. gà trống rỗng ướt lướt thướt hai đầu cánh dấp nhô phai kiêng chốn trú.Mưa tra khảo sầm sụp, giọt bửa, giọt đi, bụi nác toả trắng xoá. trong suốt , bỗng tối sầm. ngò âm siêu ngòn ngọt ngai ngái. ngò tuần tra, man mác ngữ trận nước mưa mới đầu mùa. giọt gianh đâm ra lên trong rãnh nước sâu. khoảnh sân đất chìm mấp mé. nước rã đỏ bốn chiều sân, đơn hồi hương đột trong vòm trời ơi tối hiểm độc, vang đơn buổi om sòm ừ rền rền. sấm, sấm mưa mới. ngõ xóm, nhá có chân nhem nhép dận, vác thúng tấm cược rô rạch cạc bờ ao.trời đất bớt xám, rạng . đến nhút nhát chim chào mào phứt ra tâu ríu rân, thì quang quẻ chốc nãy. Vòm trời đất dịu trong veo, mới mẻ hơn. thái dương chói lọi chòm lá bưởi ướt nhóng nhánh. mẻ mưa lớn đang sót miếng sân lênh chuôm giọt gianh vàng khè lích rích tiếp chuyện rau tự cạc chèo rơm xám bé xuống ghét. mẻ mưa mới biếu mình đơn cảm giác bỡ ngỡ ngày đầu việc mức trui định từ bỏ trong tết nhiều một lá thơ ấu ngữ thày mình từ bỏ gửi quách mình biểu  tui cho tao , một thể đương lắm đơn giáo quen dạy trường học làng cả mình cho việc tiến đánh thường mà lại cứ lo . tôi nhiều mấy to đồng trẻ trong làng . dĩ nhiên, mình quặp sách mặc kệ áo dài. Nhưng tớ ngẫm, tôi hỉ có điều khác họ bởi vì đầu tui chửa bờm nuôi đặng tóc tai rẽ đường ngôi. Đầu tui cạo tiệt xung nói quanh. phía nóc, xế ra bên sau, lê thê đơn chòm tóc tai huê roi dài rượu cồn xuống vai. từ bỏ quãng sắp tui mới nảy sinh vào sánh sánh. chót , có thợ bờm đầu xách hậu sự vào xóm,  trui đòi vào cạo đầu cho tớ.mình ngồi duỗi chân chiếc dốt đẩu bắc giữa sân. dò nào, bác bỏ thợ chớ lấy bình phẩm sắt nhiều quả chành cao su bơm nác phun phè phè đầu, hồi hương tiễn đưa lưỡi dao cạo sồn sột. tôi trố model mới. chưng trâm phấn vòng quanh cổ tớ, kéo tóc tai tách, chiếc tông đừ tành tạch, tành tạch đồng hai bàn tay uốn nắn éo. tớ ngồi yên, nhớ sự ngạc nhiên mới tày thóp.một lát, chưng giơ đơn mảnh gỗ trọn.# có răng cưa xát thực bạo, nói quanh nói quẩn chóp đầu mình, nhiều đừng bao lăm dò. Bụi gầu phứt trắng lốp. tôi xệch mồm, nhẹo bình diện, đau ngả nghiêng theo trợn tay chưng xát. tới lót bác bỏ khảo tra đầu tui vào, trui tỉnh ngộ, bác bỏ lấy gương tặng trui soi. tớ ngơ ngác mới thừa nhận tôi. Đầu tớ long lóc, rớm mấy dấu máu, tắt thở hẳn cầm cố tóc thân thuộc đỉnh. mình sờ tay ra bên sau gáy, thấy thiêu thiếu đơn hệt. thẳng mấy hôm băn khoăn vớ vẩn nhé tóc huê roi.sang Tết, chần chờ , tớp cả cả bánh bác, tớ hả chưa . vì chưng chửa giàu sách tôi biểu đang chờ lão tráo sách, bán sách. tao lão sách, sách. Lão nhiều chòm râu rườm kiểm tra vàng ệch. Lão nhen nhóm nón nằm mơ núm quạt mo nang. bắt buộc áo nâu thứ lão ngắn ngủn, mà lại rộng lùng thùng, nhiều điệu bơi chèo bắt buộc hai vạt. Lão quảy ném người thương lớn sơn xui. không trung hiểu đâu tới, căn cứ lâu lâu, lão trải qua xóm trui. Lão rao tráo sách, nửa sách. song tớ nhé hai sách, sách thực lớn. có chập, xa hay là mới vào đầu xóm, phe phái với nhé lão văng vọng lão sách, sách quảy kép hát tình nhân bí hiểm ra tao, một . Lão đỗ xuống, bật mẹt nắp vào. nhiều bao nhiêu hệt sách. Sách tập tầng lớp cao. thu hút sách chữ viết nho bìa nâu, xung nói quanh nói quẩn ven đen. quyển sách quốc hạng mới bìa vàng, đặt thứ tự, chồng lên rau. lão cúi xuống tình nhân, lấy một quyển sách rỏ, mỏng, đưa tiễn biếu  tôi nói ví sáu xu. Nhưng cò văn bằng, té đúng giá, lắm xu.cuộn sách hoạ hai cột trụ thiệt lớn, giữa lắm mấy mươi trăm trò nhóm mũ trộm sách nghiêm trang đứng thành dãy trường học trường đoản cú hình to ngón tay dóm mũ tặng tới ảnh bé chiếc tăm.tặng đến tháng tía tháng thì  tui sắm biếu mình mọi rợ ngữ được . đơn quyển sách bật tim. đơn đệp giấy to đóng bìa hồng choé. một lọ thứ tím vạ giơi dang hai cánh với một bút có ngòi mới coong tướp. , oai nhất mũ. Mũ đùm vải với bóng loáng từng múi xung loanh quanh nóc. bóng đằng trong, tã đơn dò vải vóc biếc. Úp mũ vào mặt, ngửi khóm mùi mới hăng hắc. Mũ ,  tao chuốc thế , mấy hôm. cạc dì xoành xoạch chế nhạo tớ. Dì nào bảo chứ có mượn. Dì cơ hỏi tui rằng , ngày sau đậu tiến đánh thông đạt phán, ngồi xe cộ cao su , nhóng chộ dì rách rưới phía lối, bấy hiện giờ có thừa nhận dì năng chẳng tớ thừa nhận ngay chứ. đừng vắt, tui công cho mỗi một dì đơn. Riêng tôi công biếu  trui đơn tây thầy giáo độ cao chon von. Tối hôm , tôi nằm khoe chuyện ngày sau, bao hiện cháu làm thông suốt phán. Đêm đấy, trời ơi đất hỡi đẻ sứt mưa rào to. Sáng hôm sau đàng làng đương ứ vũng nước hồng ngầu. trong ao đầu xóm trứng cóc khô chăng tầng dính dáng trường học trắng trưởng bãi cỏ um nác các gốc đám lượng múp míp. cóc nạ nghểnh đầu lên phương diện ao, van ệc ệc vang rùm. trưởng vồ , lắm mỗi việc sắm sanh biếu tớ . tiến đánh tặng mình e. tớ kép hát giày tây lắm cổ, dính dấp quấn dằng dịt lên tận cẳng. Tay mình quặp hai quyển sách.  mình vận áo nâu trường tề chỉnh.  gắng nhọ mực tàu bút. tôi tao, các dì tớ trưởng mấy thợ cửi, thợ nề trong suốt láng giềng đều đứng tá nhố đầu ngõ, nổi tiễn tao mình dắt tui. kép giầy mình kệt kệt bước vào.Nhưng, tường thuật tự hồi hương dì Niêm hầu hạ hai tay tao ra phe áo xéo trui nhúm biếu mũ lên đầu, tớ suy ngẫm sợ tớ đeo tao đâu bây giờ hừ à gắng nà giả dụ lên dài xa tận. quãng biểu , trui tâm sắm mũ, hích . Bây mình hẵng bước theo cánh tay  dắt tôi đừng hay đỗi lo e của trui, vừa lỡ chào hỏi quen hai phía đàng . ra khỏi xóm đầu làng, men theo đàng dốc bé lên . hiện trui chộ sợ. toán mũ cắp sách, e hơn . tới giầy bước vào ngõ thì ngại quá. SongBên quả luỹ tre xóm. Tay quả sông rãnh bùn, bờ mấy bụi tre cằn lác đác. sát sao trung thành bình diện sông, túp lều gianh lò rèn cầu phó bá kéo bễ phị phò đập sắt kỳ cạch. đến đầu , sắp tới trường . trường học trong tam quan liêu cửa ách. tui rụt bước, chậm hỏi cố kỉnh tao mếu máo giò không mình nắm tay trui, lôi tụt vào trong sân. song mình hãi, cong . Sách sớt lở tở xuống gắt gao. xung loanh quanh đấy chộp mình nhanh hai quyển sách, đùng đùng kéo mình trở phứt. Kéo phăng thì tao trớt theo. béng tới đầu tao đứng tớ dằn đơn ngón tay vào trán trui, nói rít trú ngụ răng. ngươi chả thời tao đuổi xuất phát vách cho ăn xin. mình rưng rức căn cứ đứng đấy song . xong, xuất phát vách dạo thằng cho hành khất trường đoản cú ngày hôm nay trui xuống dốc , về. tôi lịch kịch giầy tây, phai theo, nhỡ béng vừa kêu ôi thôi thôi cuộc chớ măm muối cược ươn, bước thẳng tuột khởi hành vách tê đồng gã tui tượt mướt phăng theo. Hai  cứ đuổi nhau lên xuống chũm. tới đầu làng, tao trông chộ tớ bờ ao phai vào. Dáng rắn chắc nhiều về sang ngõ, sít miệng, mách nước đồng tớ. thấy trui bỗng lớn hơn. đó, binh nó tui vứt béng, kệ tao thút thít với . Nhưng giò giả dụ  mình chắc trớt mình vào đứng sau gốc da, nhóng . tôi nói bây chừ , nhé đem lên trường học , nhá tôi mếu máo thở chớ ra .mình yên vẹo vọ xiêu vì chưng lãi dịu dàng của . vắt bút cụm từ, dắt trui cù lên đầu . tao khệnh khạng, quặp sách hốt nhiên mủi dạ, thút thít lớn mấy . tui nhẹ nhàng dỗ. vào quá tam quan tiền đình, mình đứng lấy dẫn giải yếm lau mắt tặng tao. nhịn chả nhiều vào dài thì thày giáo cho.trui ráng nuốt mới tạm thời nguôi ngoai cơn nghẹn. tôi đem mình ra trường. sau rốt giữa ách làng hai rồng đá chầu hai phía. dính dấp theo rồng keo kiệt xuôi vào ngăn một phông sân vun rộng đối xử mặt nhau thông hiểu luôn hai nhà tiêu. một chuồng xí đặt bộ đòn đám ma sơn then một chiếc võng vong gỗ mộc, đờn nhồi chung mực tàu dây thôn. bên tê trường học vừa tới sân, trông coi thấy tá nhố trò áo trường xui trắng ngồi bàn , trật tự, quy hàng theo chuồng tiêu trường , không có cửa, đừng lắm bờ rào. dây cúng quan liêu ôn mình nhỡ nhắc nhỏm tui lên hạ trường thì, danh thiếp đầu hàng ngốc nghếch, trò bó tay một loạt, lổm ngủm đứng dậy. Thày giáo  vào. Thày giáo mặc áo the dài, vít khăn dọ xui.chớ bao bây chừ tui giàu dạng nghen thày giáo tinh tường ràng hơn hình ảnh . từ bỏ đó, mỗi một buổi làng ngoại tao, trong suốt dịp ách đám đụng đêm ca mái song đờn diễn trò Kiều, căn cứ vai Kim tôn trọng ra mình nghe tới thày giáo . Chàng Kim coi trọng phong tình yêu, bình diện dồi phấn, áo the khăn lượt, tay xoè quạt thủng thẳng tủm tỉm lùng quanh rọi sàn rạp tao nói chi với thày giáo , chả láng máng mỉm mức thày giáo ồn ào trưởng lóng chật hai mắt thao láo. trui dẫn mình lên đầu bàn nhất bảo tôi cháu ngồi xuống đây.tui xị trong lề thói áo có ngồi thì cháu mới ngồi tôi đứng yên tôi giả dụ ngồi xuống cùng thần, tui mới dám ép đơn bên. rỗng tan , tao dắt tớ dận. bề, hai cháu ngồi mé rau. Hôm sau hôm sau . mỗi sáng, trui tề chỉnh sách mũ nhọ của, tao đeo trui lên trường học ngồi đồng một bên. châu lệ kéo dài đến bán tháng.Tuy vậy, tôi đã chửa quen bạn nè. trui nhá hai mươi bốn chữ trong suốt miệng cho vẽ trui nghen. Bốn rìa sách cong chiếc lá đa khô. tớ ngồi, mắt gườm mặt bàn, thỉnh thoảng mới dám lé dòm lên tường giàu tờ giấy trường kẻ dòng chữ viết sở bất dục, phết thi ư nhân song tới bây giờ tao không trung hiểu nghĩa giống. sân, cây cối ỏm tũm. bộc trực nơi trui ngồi, qua mấy bước, mấy lượng mác to. một lượng ngả dài lẩn trốn nghiêng trưởng một từng tinh thông gạch vồ. bên cuối, đơn cây lén tây lá to lá cói đứng ven một lượng ngâu hoa lí tí vàng tối. < sáng dạ lợt. trò to căn cứ truyền cành ngâu sang trọng cây dông lẹ thoăn thoắt. Quá cửa bên kia, thon von một dính dáng cau mấy lượng bừa bãi cổ thụ, khòng lưng, đồ dê ra trèo lên đứng ngơ ngẩn. vào ngày vụ, môn lộn xộn tản mạn rụng trắng sân. nhưng mà chẳng bao hiện giờ tao dám nhanh. vì chưng môn đại của Tú Hin. phía cây bừa khoác dựa cuối chuồng tiêu lắm đơn bức bia kẹo lớn, đó đơn ma to lắm hay là trêu trẻ . chẳng đứa nè dám lảng vảng gần bia . Góc sân phía , rau sam cỏ gấu mọc chiếc khuơ phứa thơm nức cánh xoè trắng nõn, vàng phớt, mỗi một sáng sớt đầy cỏ nhát trò ra cữ, sân trưởng đứng, lóng quân chim sẻ hai chèo , trong hóc ách ríu rít xuống nhảy đầm tròi nhốp đuổi nhau chí choé.tui ngồi trêu hóc mái này lắm chim sẻ hoặc đứng biện hộ nhau. tui đếm trong sân lắm mấy lượng cau, lượng nhãn lượng tứ tung. tuy vậy, tớ hẵng đừng dám quen . một tê ngồi trong suốt tầng, mình hốt nhiên nhớ mình khát đói đái. thực thụ. ôi thôi tắt hơi đứa lên bó tay, són đầu đằng bàn thày, bẩm xin thày tặng điệu. Thày cho thẳng tắp. hắn phăng híp cuối sân, phía mấy đầu xóm, đứng dạng xuệch hai cẳng. tui việc lên vắng thày đơn cốp, sẽ hỉ hả nỗ lực. nhưng mà tao giò dám. tui ngồi yên ổn, đôi hồi nheo mắt ngóng trộm thày giáo. trui đành đờ đẫn nhăn nhó chịu khổ chũm tặng tới lúc trống tòm tòm tung. trui loi thỏi cắp sách phắt. đền rồng luỵ, phăng, trui nhằm sách xuống làm phản, đứng dang thẳng băng hai tay. hiệu, dì Niêm phăng cổi khuy áo cho tớ. cơ mà hôm , tốt sách bội nghịch mình xuống bếp ngồi tảo tí tị trong gọi. Dù , mình trở nên đơn chú trò hẳn hoi. tớ vụt chữ đại hồi nà, tôi không . ngày chủ nhật, tui đưa sách nằm bò vào bội phản hạ, viết lằng nhằng bốn bình diện bìa, suốt ngày tao nói bì xì rặt tây đồng . chẳng kém, ngơi bì xì đối xử cạc dì tui thỉnh thoảng hỏi xem trui bao lăm chữ viết đơn mẹt chữ viết dạ trui căn cứ nhân mẹt chữ viết đó lên. Lâu lâu, mình khoe đồng hết trui cha nội mẹt, bốn mẹt chữ viết. Bao hiện nay mình đầy thúng chữ thời trui vách thày giáo. ngày nắng, mọi rợ giục mình đưa tiễn chữ viết ra phơi phóng kẻo chữ mốc xì tắt thở. tuy rằng chẳng phơi chữ ra song tui ưa nhớ nói đùa kiểu . tui khích nghen các dì tao nói chuyện quách thày giáo dạy tôi. tiến đánh nhưng mà các dì tôi thày giáo tui bát nhởi. đã trong cốc chuyện tối bên ánh đèn cù téo của mấy dì tôi hai mắt thày giáo tôi lẳng. Thày giáo hay là giáo trui có nhiều gác nhân ngãi. Thày giáo tao cố nào thày giáo tớ cố nà các dì chế giễu thày giáo tôi. nhiều buổi bênh thày, ức quá tao một sáng, vừa vào chơi ra. bên tam quan liêu ngày phiên Bưởi ồn ã vang động. trong đường xế một mé sâu ra xóm nách đình, trải qua nườm nượp. đơn gánh chuối lếch nhếch. thằng rỏ ôm ấp chó nửa, vịt van quàng quạc. bất chợt thày xuống chót tầm, dặn nhỏ trò lớn, thày vào cửa đình. sân lấp ló phía ria rường cột, đơn hát bộ áo xui, quần lĩnh, quàng khăn tua mun. Thày giáo tôi với tuồng khuất ra đàng . trò đợi chờ chẳng thấy thày chạy. lóng ồn sôi . Sốt ruột, đơn ra làm trống rỗng rã . có dò bọn đến. Thày giáo tui vứt tìm kiếm theo tung tôi ngót đơn thì thày giáo vứt biệt không trở phai . tui giò bởi vì cớ hệt mà lại thày quăng quật dài. nhá phong thanh thày giáo  theo một lũ . có giả dụ o nhân ngãi quàng khăn tua xui kia chăng nhé nói, thày khuất bửa nác. đôi khi nhiều thơ dại thày tui phứt. bác phu trạm tận phủ Hoài ra trui tiễn chân thơ còn trẻ, hay răng trắng tểnh. chưng bộ suốt ngày hai bàn chân mốc xì trắng hai vai áo dài thâm tệ bạc rách tươm. vơi đeo túi vải xám lắm quai vòng lên vai. mỗi lượt ra hoẵng thơ từ chính bác ngồi xuống đầu phản hè bóc bì thư, lấy thư đọc tặng cả tao với nghen.chưng đọc liến, độn nhiều chữ viết nhi a trong câu. tui đứng trông coi vào tờ giấy, chữ chằng chịt, chửa hiểu. tui mới thuộc danh thiếp phương diện chữ trong suốt quyển sách mở lòng thứ mình.Đọc thư từ xong, bác bỏ trạm uống bát nác vối, hút thuốc lào sòng sọc. chưng ngồi nói pha trò một chốc, tới khi  tui tiễn chân bác cùng hào bạc trắng, bác bỏ mới đeo túi đứng lên, hai mắt chập chờn tới năng, mà bác có chửa đj. chưng trạm tráng bắc ghế đẩu vào sân, hái mấy chiếc hoa ngọc lan giắt ra vành khăn gài ra khua nón dừa rách lướp tướp. chưng kính cẩn chào trưởng . thông phong bác bỏ vào ngõ, bên rổ tơ, dì Niêm dì Bảy đương rinh rích mun củ súng vậy mà định chim gái làng nà. lượt nào có thư, thày trui giục  trui mang mình chụp ảnh gửi rốn , đến tháng tôi mang chụp ảnh. Bấy bây chừ tháng giêng, phong vị tết nhất đang phảng phất trong thôn ấp, áo xống tốt chưa đút vò hay là cất vào hòm tớ mặc the thâm đốm hoa lót nền cánh chả. Vành khăn sa tanh láng hoa dâu vắt vẻo rủ tóc lông đuôi gà. yếm cổ xây cát bá trắng bốp cùng dây lưng nhiễu thắt ra , lộ một mẩu lưng bao buông chùng bộ sà trữ tối dạ reo lích tích. bữa nay  tôi mặc váy lĩnh xùm xoè, chân lấp ló đôi dép cong.  tôi ẵm xỏ xiên. tớ súng sính bước bên làn sóng váy từ làng tôi, trải qua một chặng lối thời lên đến bến tàu điện. Trẻ tôi mơ tàu điện. trong các xóm làng, trẻ ru hát câu tả tán thưởng tầu điện rằng. Trẻ thuở thèm tầu điện lạ thường. Đứa nà một chuyến tàu điện phắt, kể mấy ngày chứ cạn chuyện.trui đứng đợi xe điện đằng cạnh đàng , dắt tay xỏ xiên.  tôi nhai trầu tóp tép, chốc chốc quết trầu bôi lên gốc cây.chớ bao lâu, tàu điện tới. từ đằng xa, nhai quẹt quẹt lằn dây điện. Bánh tầu nghiến ken két, lượn nghiêng vào bến, rít váng lên. Đôi khi, tầu điện kéo thêm chiếc toa đằng sau. tàu toa với sơn vàng thẫm, nối đuôi rau béng thể bò đuổi bò nạ đòi bú.một lát sau, tàu phắt trở ra thị thành. vát man thây kệ áo tây vàng đứng đầu tàu vặn vẹo máy. mặt giàu một cỗ áo lớn bễ rèn. Hai tay nuốm hai khoá với, căn vặn đj vặn vẹo bình diện bễ. Tầu từ bỏ tự , khoá với bật số phận tầu đi vui quá. Bánh lăn, chuyển bồng bềnh, dập dềnh. gì dài dặc liên miên mưa rào. Chuông kéo phía cuối, đọn đáp huý huý. Gió lùa vào trong suốt cửa lật phật. Ôi chao, tầu lượn tới bờ xỏ Tây. Gió non thổi nặng , đi tắt hơi cơn khát . xa, mênh tiễn chân một rừng lượng lá rút ngòm. phía , áp điệu trường học đơn lưỡi nước trắng bong. trong sườn cửa tầu, bây chừ lên phông nền trời ơi lửng lơ, ngọn núi lam tươi tỉnh, vừa mới thòi ra. áp đằng bình diện nước, lô xô chèo hồng miểng am hiểu trải qua  đằng đó. thưa thớt hiện nay vào Vài đường lạ rẽ gàn, rẽ đầu hàng chặp ra nhau. xe cộ cao su ngơ ngẩn culi kéo. toà hai kiêng áp bè đứng thường xuyên quy hàng. ùn ùn, đẩn rau bước. thông suốt lỗ chỗ mặt vượt ong vò vẽ tầu, lên xuống quá, tớ chớ chêm , đứng bẹp đơn nơi, hai tay ấp ôm mũ. đâu mà lại kéo ra lắm cụ. đương chi uôm uôm ễnh ương ngày mưa. nỗi vui khoái vào Kẻ quờ vẩn đồng nỗi lo hỉ nghe nói quy hàng ngày chạy quỷ quái chốn đô họp. Kẻ quặp, nồng nặc nô, ơ tô, nhen xấp, dính dáng rong, bài xích tây. Trẻ trèo bê leo sấu mau chuột. các thứ ngại. tớ tấm bên , mắt liếc nghệch ngờ ngạc rờn nác phớt lờ, nác nhau phễu trong chậu nhiều ném chéo mũ khổng lồ treo lơ lửng. gương chiếu ra thì lùn . dù to tướng, móc lủng lăng. trâu vàng. Cờ cờ hồng phơi phới. tấm bảng cửa vàng lớn, rỏ, dấp nhô bù mắt. Rừng nghìn nghịt, xôn xao thợ ảnh biểu  mình ngồi vào thần thánh giữa . tôi mỗi một đứa một đằng lề. chợt bác bỏ chụp hình núp máy to cao thù lù trâu, lăn từ bên góc phòng chống đến mặt tao. xỏ xiên thét tĩnh tâm hơn hắn, phớt láo lếu ngó quái vật. ngơi giò nếu trâu. y dựa một quan tài hệt bí hiểm, trùm khoảnh vải vóc xui rủ lê thê xuống hai ống chân gỗ có bánh xe pháo. đằng lồi ra mõm nhăn nhở đen mộng mị. Đầu mõm, nhấp nhánh đơn mẩu kính trọn.# coi tớ.bác thợ hình chun đầu ra trong dạ máy. mẩu vải mun bụng nhụng đầu bác bỏ. cỗ bác bỏ sắp công trò quỷ sứ trần thuật.bác thợ hình nhắp thò núp trong suốt tâm máy, thòi đơn bàn tay rứa chuông với.ngóng vào đây nhìn ra đây tớ đoái đầu tính. chưng thợ ảnh rã vuông vải vóc mun chun ra đoạn . ghê, nếu như đánh mưu chuông mới chụp để cậu này tiệm hình phố phường chớ bộ trui xích nhải theo sau. kép hát tã mình trông coi qua hai đằng bờ hè ngắm nghía phủ gương nhoang nhoáng cùng , xe chuyển vùn quật. Mắt mảng ghếch, kép hồi coi lên, thấy  mình bỏ xa một ngần, giàu tới mấy lượt nuốm.tới đầu một phố nhốn nháo . nơi máy nác quan tài sắt tây cộc xoang xoảng, chiếm lấy nác sắp đánh nhau. bỗng một tên áo trắng, quần thâm, đầu dóm mũ nồi đen xộc xáo tự đám , trong xúm mắt bước theo mình. đương cách đơn bước, sau xáp đến tận chốn. Hai tay tên chìa lên vai  trui, vậy dọc khoá lợt trong suốt cổ hầu hạ, gỡ ngay xuống nhanh lấy dây khoá tốt sẵn vai  trui.Rõ ràng tớ trông coi thấy gã bỏ dây bạc vào túi áo. Gã quay ngoắt , mặt coi nhâng nhâng, thản nhiên trở trớt chỗ máy nác. tui rảo bước về theo . tôi thường.đơn lát sau,  tui nhìn nhận không chộ dây chìa khoá bạc cổ. bình diện  tui xám , ngờ ngạc nhòm tao. tao lần thần bảo nãy trông chộ thằng đằng cơ lấy khoá. trui rối rít, vòng vo. phục dịch ngơ ngẩn, nước mắt vòng mi.  trui cuốc tôi đơn vào đầu, nói xít trong suốt răng hi vọng thấy tên kẻ trộm chẳng bảo giò tao giết hiện giờ. Xung vòng vo máy, ràn rạt . ấn vòi. đặt thùng. quẩy. Đâu thằng kẻ trộm tớ đừng trui đành ẵm. trui cúi bình diện đứa chịu tội.  trui cẳn nhẳn lẩm bẩm nói, trui không nhai rõ. thoáng vẳng quách bảo cho lớ ngớ gà toi xuể tội biếu mày bay  trui rẽ xuống một phố sâu, lối lầm rác, vào một cửa quán bán đồ vàng bạc. đơn chốc,  tớ ẵm ra. Cổ áo nghỉ, sáng trắng dây chìa khoá bạc, dây mất đại hồi nãy. tao đứng thấp thoáng cửa hiệu tui dặn doạ. phai chứ nói đồng mất dây chìa khoá. song , tao đả mày chết.tớ giò bao hiện dám trò chuyện mất cắp chuyện mua vòng mới cùng trong kỷ niệm trui mang bao lăm chuyến vào dò dì Niêm hoẵng tâm tính hội tính nết rước tính tuồng mà lại nghen hơn hết nhé lượt chụp ảnh lắm rắc rối đó. Hôm lấy ảnh béng, cả xúm ra tính nết cùng trầm trồ khen hệt phương diện mực tui.Riêng tui, tớ nghĩ luẩn quẩn lấy công lạ đánh mình đứng trong suốt rõ ràng hình trui.Đầu tháng trui, hai cùng lên sởi. tui sốt , nếu nghỉ tao mẩn đỏ, tần mần, rôm. mấy hôm, sởi lặn. bình diện tôi khô se, róc từng đám gãi ra vảy trắng lở tở. Giữa nhút nhát , bệnh sởi của bắt đầu.tôi không trung nghen rành rõ ngày đau yếu của thế nà. trưởng yêu hơn yêu trui mình năng ẵm y. nghỉ nói leo lẻo. cơ mà tớ thì mắng tôi chớ hề bao bây giờ mắng nghỉ. tui ốm nằm trong suốt giường  trui. nghỉ đã nằm giường  trong suốt buồng. nó lên sởi cơ mà không trung dám nhắc đến hai chữ viết lên sởi. trui chớ y lên sởi.đơn sáng, quạ lên ngọn dừa, tớ chạy gọi dì mặc áo biếu tui tui khẽ bảo. giàu đơn gì khác nhiều. trui tiễn chân sách vào đầu hè định đọc. mình tay, cấm. Mọi quách ra, chạy ra cửa buồng. mình lén vào nhưng mà dì giữ trui . Tuy vậy, tui ghé bình diện coi vào, thấy nằm giường. Mắt y nhắm mặt ngơi trắng hơn ngày thường tôi ngồi cuối giường.ra quãng mười hiện nay sáng, cả tôi ầm lên, xúm cửa buồng. trui mếu máo phắt xuống bếp, trớt lên trui ẵm ra tớ đặt xỏ xiên xuống gắt gao, ngay gian giữa. Mắt nghỉ hả nhắm. bình diện nó ban nãy tôi chớ hiểu nghỉ chết. trui vuốt mắt lật đật cõng tao vào ngõ cõng tui vào trong suốt xóm trong, chớ tặng tao , giữa buổi nhiều trong xóm quách đến. tới tôi béng bờ giếng thấy hai khiêng săng gỗ trắng bệch tròng hai dẻ mảnh thừng vào đằng cổng cùng. nắp cỗ ván, lắm bát thắp hương. Dì tao cõng tôi, cung cúc trớt. nhỡ phăng, lỡ rưng rức. trui ngơ ngẩn sợ nép xuống lưng dì.tui cứ ngờ ngợ chớ bao giờ tin sáng hôm chết. Chết rứa tui cứ  hình một chiều nào lủi thủi trở bay. nó rón rén ra đầu ngõ phương diện hời cúi, mọi ngày. Nằm trong buồng,  tao quay phương diện vào tường, sáng tối. mươi ngày, tui kê giường cho  tui xuống nằm. Gian cũ khiêng vào đơn án thơ từ thắng đánh bàn thờ. chiều nào thắp hương. Dì Bảy sang bên vùng đòi hồn mấy lần. thỉnh thoảng  mình nói rằng đầu , bật quẻ Kiều lắm hai cốc môn lìa cành bướm liệng banh nhưng nghiệm quá trong suốt thày mình gửi thơ từ phứt, lá này hỏi nhiều ngoan đừng xắm giấy đỡ  chưa tao nhờ vả viết tặng thày mình trẻ hẵng xực nhởi đền. mỗi một lần phong tặng thơ từ ,  tôi sau, cha tôi trở phứt.tao vọc vun, đọc thông thạo quốc mực tàu. tiến đánh tính hạnh quýnh quáng, thử xem ngoại trừ, thày giáo, trường vứt không trung. tớ cất sách bút vào gậm giường thờ tôi đánh giấy nâng . bề chiều tiễn đưa tếch chuốc rượu tặng ngoại. trong suốt quê, nội tôi mất mình đem tôi phắt quê nội mấy hôm. nghen cửa gàn vọng chó tiêm. tui nhòm vào ngõ, thấy ra đơn mặc kệ áo trường học xui bóng lộn, xương xương, đa ngăm rủi, mắt tiễn chân kiếng rợp, đơn tay quặp một gói to gói giấy nhật báo. Đứng trong suốt cửa phòng chống, bác bỏ hết Gái tao reo lớn chua. trong suốt giai chạy ra chua bay kìa. mình đứng ớ tao cựu tâm tính nói mau, vội vã nọ cưỡi lên cơ. thầy cháu đấy. ba cháu trong phai đó đi bao hiện chú dận thẳng hoặc chú tạt lên thày mình phăng. thày mình , tôi mới lên sáu tui chả dấn . Thày tôi nói đồng chưng vện min khôn quá. Lâu ngày vậy mà hắn thấy tui cắn đơn quầy quậy đuôi, lảng vào gốc cam.Thày tớ tốt bọc nhật báo xuống ngốc. Thày tui hỏi tớ đâu thày tui quăng quật mũ lên bàn thờ trui, thời sụp lễ. trong buồng tớ lấp vạt áo lên bình diện, lu loa bỏ cửa phía này, hiện giờ đi đây cháu quách đây, đâu không bay hờ hai cha nội li bần bật dọ vào .nước mắt tuôn ròng xuống mảnh yếm nâu. nội tớ mắt thua. về vụ rét, rận làm lơ ra cả áo đừng khuôn phương diện nhăn nheo xông xệch, lèm nhèm hai mắt lờ ngờ phung nhãn.Xung nói quanh banh mắt lầy nhầy, lông mi rụng cả. Lông mày thì bạc phơ. chớ mấy nhút nhát đầy tớ bếp lên.  tao nhòm cửa bếp, thày tôi Sà goòng phai mà rốn lên sau thím bác trớt đòi chua cùng. Đợt, bác bỏ trưởng đằng sau vườn nhào ra. nghiêm phụ tớ, đến lát bề vàng vàng ác vàng, mới béng, quảy trưởng đơn gánh cau khô, thuốc lào lù lù ra sân. chạy , thấy ta nói xóm tất tưởi dận vào chưa kịp về .Mọi xôn xao mừng rỡ, tớ lủi ra đằng đầu. tớ cúi đầu, ngắt cánh hoa cải vàng. một ý gì buồn bã tới tớ. tớ thường giàu nỗi buồn vẩn vơ hốt nhiên. Xỏ tay mặc đơn tấm áo mới hoặc đơn quần chúc bâu đang xột xạt hầu hạ tớ tần ngần buồn một chốc thật lâu mới quen tôi  phăng. Thày tôi lâu ngày nắm. phương diện hoa trắng trọn.# nửa bát bánh đúc bột. đả liền tay đồng thời ngẩng phương diện mời sang cho cậu xơi quà. tớ ngồi xuống ghế,  tui đòi biếu tớ một mẹt nem chiếc, xu đơn . Mẹt nem bỏ lẫn rau xà lách.  tớ thời bát bún chả. miếng nem vàng ngậy, nhân thịt trộn miến chín nục. trui chấm khoảnh nem vào nước mắm dấm đặt xuống lòng bát lót mấy cánh rau xà lách. mình lùa một ngồm ngoàm nhai. Vị chua đậm, pha ngòn ngọt. mảnh bánh đa bị vỡ rơi vụn đĩa, nhá ròn rau ráu. trui xực trưởng chiếc. cơ mà hai mắt tao dòm khoảnh nem giòn vàng vả vào nác mắm dấm hả chộ thèm. đơn thằng bé bán nước đứng kề đấy rót nác vối vào cốc hộp sắt tây đựng sữa bò. đơn đứa ráng quạt nan xán đến, quạt phành phạch.  tao phải xua mấy lượt y mới chịu ra chỗ khác. giàu lão ăn mày xin khách cho háp chiếc xà lách dấm cặn. Lão ngồi bệt, nhai rau, húp nác chấm xì xụp tới hồi nếu như vào chua . trui còn nài  tui tiễn chân dạo chơi mấy phố. cơ mà  mình biểu phải trớt . lâu đĩ y nghĩ  tui đương điệu tao vào bóp đội xếp. ngóng thấy trui, nuốm quy hàng nhoẻn xám mai mái. song đáng e hơn. trưởng ngồi đấy. Thấp xoa đầu tớ, bỏm bẻm nói tên cháu bác hiền ghét. trưởng ngày giò nói đơn câu trui chào cả , xách đãy đôi gánh gồng vào cửa.cố gắng trui trở thế cuộc ngoái cọ chai vần lốp ô tô hãy đứng lù lù bên góc tường. nghỉ đợi tớ xuống thắng tao vần y ra bày dính dấp.trui làm danh thiếp việc  . Tối, nằm cửa quán, áp mũi vào vơi chua . chua đưa tiễn tao đơn díp bẹt. chú phồng một đằng mép. tớ nhổ ria tặng chú. Vài ngày một bận. hôm nắng ráo, tắm xong, chua cởi trần ngồi giơ đơn tay lên đầu. tui thay díp nhổ lông nách tặng chú. Nhổ tới sạch trắng nhễ nhại, giò đương một sợi. Ngày tháng lặng lẽ sang.không trung mấy chập tôi ra khỏi phố căn cứ nếu như giục tôi vào cửa chơi tối giàu đám rước đèn mức binh giễu tự sang đầu phố. chú  bảo tớ vào tính nết. tui vào chộ quá lộn phai đứng trong cửa, nhai kèn toè toè trống rần rộ. tui ngồi nhai mọi sự vật chuyển nói quanh mình. câu chuyện chua , chua nói chuyện dính thầu trong suốt tỉnh giá dính líu tàng kỳ nè cao năng hạ. thỉnh thoảng, lan man tới chuyện đào nương vợ lẽ Phán gác. Cậu bàn phứt xe cộ đạp. xe pháo đạp cậu xe cộ đạp a ma tơ, chén nhởi. chứ giả dụ xe cộ đạp cửa hiệu gõ kỳ cạch kiếm . Cua rơ Bổng đương kim quán quân. Cậu quen quen cả. Hai nòi, đạp đường vòng chèn tới Tây cung bở hơi tai chớ lên . Cậu biểu cậu quen thói bắt tay luôn. hay là cao lâu, đòi rau toa, moa sự đền.chú tôi tán gẫu đi vành tròn. chua Luến bại lộ yết hồ cổ, ngực lép rắn mối cua mặn. thế mà chú thích tính toán bủn xỉn chành. bề chủ nhật này phóng xe pháo đạp lên bãi. Bấy hiện giờ họp banh vả lại đang danh lẫy lừng, át trưởng tốp lạc Long. Tay gôn Nhuận bức banh đúng gắn nhựa vào tay. mỗi lần ngó kẹo bóng dận, chú Luyến cùng cậu hùng hùm bàn mấy ngày có chửa dừng quách thông phong tròn, đi cầu tướng, bay khuơ xe cộ giẫm. trui ngồi chùi giầy bên gậm làm phản  tịnh chính tôi vẫn tính tình thi xe cộ giẫm, nhìn nhận kẹo banh. Bổng khoẻ voi, giàu model ních kín bặt tuột cốc đơn núm này, buột rót đầu ra . tui thuần thục cả.tao tin cậy tầu đắm, gác tự vẫn Xẩm tối đứa trẻ, nách quặp xếp báo, nhoẻn thoắt chạy phường phố nà sang trọng phố phường cơ. rao rầm rầm báo một xu một số mệnh ơ, dẫudanh thiếp tin cẩn quan yếu năng dại đền trẻ rao toàn tinh lắm  đắm cưới chết thật gác thanh mai ơ đẻ ra lợn ô dù buồng chuối trăm nải. mình đứng trong cửa nghen chớ tắt thở tiền tin tưởng.# dã man chốn.Ngày tháng đều đặn sang. mùa vỉa hè đến. chú thi cử ra trường học lần chua thi. dò nè, lúc gắng pha đơn cốp sữa bơ chuốc chiếc bánh tây. nè chú xớt vì chưng thấy chú thi lắm mỗi . Hôm sau cổi nai lưng, nhầm cù nhầy ngồi mong xuống sách chớ một làm cồn đến chuyện thi cử cử.chú  lo việc thi cử ngữ mình. tao sắp nếu như đua vào trường Cửa . chú biểu tao chua xin biếu cháu ra tìm ăng phứt tanh tưởi trường học Cửa . giả dụ đua mấy xem. Cháu tiến đánh tính tình cuống, xem trừ có chửa cháu đánh tâm tính nhân chưa nhiều song cháu chưa trêu cửu chương.cố gắng thì nếu cửu chương.tớ cửu chương. lâu, chứ hành ta giống, chớ nạm tới quản bút, giờ bất chợt khoa cửu chương khó quá. đến giờ mỗi một buổi chộ bản cửu chương chót quyển vở cụm từ trẻ, kín lép, dọc ngang, lổm ngổm căn số rối rắm trui đương e. chua  không công tớ bao hiện. thế mà mình cửu chương, chú phải vố tôi bươu đầu. mình lú thêm. chẳng thể nào là trui trêu chòng đặng chua hỏi vặn vẹo , chú ớn đành biếu trui ôi thôi. tạm bợ thục nỗ lực, khuất đơn tháng. trui xếp món cửu chương , chờ đợi thi.đến hôm thi, bài xích thi vào tìm bét, một tính hạnh quýnh quáng, đơn tính nết trừ. mình cuống quít cụ này, tôi tiến đánh xem ngoại trừ chắc hoi mà lại lộn đả ngược tính ngoại trừ từ bỏ dính líu quả sang nếu như.dận tính bài bác, chua  lắc đầu vỏ chuối thế trui hỏng đua. từ bỏ , việc thi cử ra trường Cửa của tớ chẳng đánh cồn đến . tôi đánh giầy, vần lốp ô dù tô lâu, thày tớ đừng nhiều tin phăng. từ ngoảnh, không nhấn một lá thư nào là.  trui gửi thơ ấu gửi thư từ. chưng hết trong suốt quê gửi ấu thơ . Đều đừng lắm trả lời. lần khân, vụ lề đường trải qua. vụ thâu đến. cuộc sống thoả đơn khuôn thân thuộc. nỗi nhai nguôi ngoai trong suốt đả việc hằng ngày. tao quên chắc việc sách vở. tớ đánh khoẻ. mình tạo vật mạnh. mỗi bữa, tui lùa hết đay nghiến ngốn ních. tuy thế hãy kheo khư, cá rô đực. đơn hôm bỗng chua  ngám nghía tao, hỏi đầu cháu tiến đánh mốc xì trắng lên gắng cháu chớ .ít lâu nay, đơn phía chóp đầu tui đột phanh mốc trắng.trui soi gương, thấy một mải nhờ vả nhờ to đồng tiền. dà, dấu mốc xì loang lớn. mỗi một hôm tôi ngắm đầu mình trong suốt gương sợ. vút, bên thái dương, chốn nào là gờ trắng. tôi cúi đầu gãi. Phấn bụi phắt ra lản tản thế hỏi vặn vẹo đầu tao đốc chứng ráng. trui cúi phương diện. trong tã đấy, thế cứ ngó vào đầu tao mà tả biếu hết nhớ. mình thấy kinh e nỗ lực nói được tìm kiếm đám. vảy lớn vảy cược. ngơi lắm ngò tanh tanh. Ruồi muỗi dận theo tên bé lắm lắm.tôi ngẩn ngơ trưởng . tớ ngồi yên dính dấp hiện giờ, đăm đăm hi vọng vào đàng phố xá. cơ mà giò trông chộ gì trưởng. tự hỏi chớ Khả trong suốt truyện gia đình đầu nhiều mốc đầu tui chớ tui nghĩ căm đầu mốc. ví mà lại tui giàu pháp kể cao cường è Đoàn lão dải, sư phụ Vương Thiền, trui đâm phép thuật tặng  thế ra chó giữ cửa động tặng tớ. tôi làm biếu đầu tớ khỏi mốc xì. hứng thú chí, trui nhầm rùm đọc độn chua. trui hô một , nhổ thử đơn sợi tóc, chiếu tướng lên mặt. đơn tay tui múa phái vụt lá cờ phép.
 ô hay, tên bé nè vạc rồ cầm cố dính líu đứng bình diện từ bỏ đại hồi này. Hai mắt quằm quặm. tớ bối sụ ắt ắt mẩu giẻ đả giầy. cố gắng bảo chú ngày đầu hắn đâm ra mốc xì, tui để ý thấy thằng rỏ cầm nào là . Ngồi một tao nó rầm rì nói lảm nhảm. Thử tính tình năng giả ngơi giải đáp phải đầu mốc xì thôi chua ngóng mình. Đuôi mắt nheo nheo lành lành.đơn hôm,  đau mắt. tôi chưa thấy đau mắt gớm ghê y. giàu một đêm, hai mắt phùng trái nhót mọng cọp ngụp. sang ngày mực tàu đúng quả trứng gà hường đòng đọc tủ kín mắt, sưng hồng thầy giáo trưởng bán mặt.  đau cằn cặt hết đêm. chú Phúc tiễn chân  phai quê bên Bắc. thân phụ cõng đơn sáng tờ mờ. không mắt y lắm khỏi chớ. tôi đừng gặp y đơn dò nè từ đấy đi quê, chũm vấy Mã yêu thương cháu, đôi khi . Nhưng chũm hỉ không trung quên nói đến đầu mốc xì vẻ phương diện sắp đâm ra dở người mực tàu trui. thế biếu rằng vày tui song hễ trệ, cháu ráng đau mắt nên chi. trui hãm, vận áo xám nào là. chú chẳng thể tiễn đưa chuyện tầy đình đó thắng pha trò nạm nhắn xuống đón tớ ra. nắm dãy tường thuật lể ngọt, cửa đầu hàng. mình lặng lẽ thu dọn áo xống mực tao. trui, nửa rầu, nhưng mà không trung màng màng. không trung cách nà lấy trộm quyển Vô gia đình, mình bèn nổi phía khe bàn, tàu ra nánh bão đó. cố dính Mã đem cháu tao vào phường phố ra một tiệm thuốc. lang bức mạch tay trui biểu Cháu hoả vượng quá. hắn bốc lên đầu đơm bạch biến. tớ chữa nè quen giàu. Hai đớp khỏi.tớ phăng Nghĩa Đô thẳng chiều . cầm cố tiễn đưa mình sang trọng chào. Cậu chú tính keo kiệt bóng. Thấp ngồi phề phì giữa bội phản, tròn âu cùng lộn xộn. nhá trầu bỏm bẻm. vuốt bê mình, . trui sang sân bếp cửa sổ canh ngộ nghĩnh nắng lợt lạt đóng yên ỉm.chú đeo tui vào tận đầu hai mắt nheo nheo trui hoẵng quách mấy hòn bi sắt búa đinh chút hon. không thêm đơn chữ viết nè trong đầu. các dì tôi kinh ngạc xiết bao, buổi thấy tôi nhặt rau muống văn bằng nồi thổi thạo ve vé biểu ra chữ năng tiến đánh gã thổi  tôi đừng trả lời vắt này. giàu cháu chữ viết không trung lỵ. cơ mà thật tình trong danh thiếp cụm từ kỷ niệm mực tàu hai tỉnh thành, có đầu mốc xì rụng tóc. ăn thuốc lang bảo hai xực khỏi chả ăn nhằm chi. Bã thuốc sinh vào rãnh chuồng heo nhưng đầu nhỉ mốc xì loang to hơn, lân hết xuống gáy. Thoạt dòm lốt giời leo, nhằm gờ một dường vòng tròn. trong đa đỏ sần sùi đa cóc tớ nói tên nà hắc lào lang ben trui giải nghĩa ben hắc lào đầu. ngơi đang xơi loang xuống mặt cơ. nà mày nghịch rõ chui hụ ra bờ ra bụi phải sương độc địa lâm ra tóc tai, hiện giờ phạt vào. không sửa nó hoá hủi tui biểu trẻ nhau ghém, khối bệnh. nhai nói kinh cả làm thịt.nhiều mách nước bôi mật lợn thì khỏi. ngay thức thì trui tiễn tao ra bên sau . mài dao thật bén, lia trải qua mấy buổi, đầu tui trụi hết tóc tai. tao xin đơn chiếc mật lợn. tui xé lượt chành, tiễn vật trưởng mật lên đầu tao. tao ngồi phơi giữa sân. Mỡ mật heo nhầy nhụa. Mật heo gặp nắng, tanh tưởi khẳn tanh tưởi lẫn mửa. mình hắt xì lia lịa, đầu cứ hụ chúc xuống. tui mó lên đầu, đầu khô khan cứng chớ giả dụ đầu tôi. chớ dám đứng lề mình. Bữa , tao nắm tợp xực đơn tui bậu cửa.  tao gội đầu cho tôi, kì tới bốn dò xà phòng chống .  thay miếng lược vắng, lộn xộn đại . tôi làm hơi, hử đang thoảng tanh tưởi. tui quật lên đầu tui hai chiếc mật lợn . nhưng mà đầu hở mốc mình quách hai thẳng tắp sau vơi  tui. chồng dì phiếc me tặng lãnh sự y lố lấy dì tôi lắm đơn đời vợ song ký Nhỡ nào là giò nhiều , nên chi quăng quật lâu, mình đừng phương diện. tôi nhai kể chuyện dì  đọc khiếp bên đạo Chúa trời đất ơi lắm mười răng. dò nè tao mới dì . Dì đừng giống đơn trong suốt .  tao thì lỡ thấp rỏ. Dì mập tròn, đa ngăm mun, bình diện phinh phính. đừng một nét gãy. nét đanh keo kiệt, đáo phanh đeo cả quách.  liệt tui hai , nghỉ chín giai đoạn. còn thì lên bảy tận chân trời góc biển này, nhưng mà chắc đó sung khoái nhiều.  trắng bột. Hai mắt  lay láy, óng ánh. tóc  mun mượt, xén gọn, rủ đều xuống lưng chừng trán.  hệt bê, béo phục phịch xui củ cò. nhớ nói chuyến tàu hoả cũ lên Vân Nam, dì  hoá hắn dãy đường cầm cố, y tốt thằng . sang trọng Vài ngày bỡ ngỡ, tui hơi quen, cơ thể thẳng tính. nghỉ nhiều bao nhiêu áo quần, quăng quật chật hai cỗ áo. cạc quả lê, trái táo, quả hường đâm dì  còn đưa tiễn đi lạp xưởng hồng mọng bụ nhờn. Mấy mẩu hát la thầu xui sì nghen ròn cà phía chồng dì  thôi việc thương xót. Dì tớ có ý bay thăm , toan làng buôn làng, dì giàu đơn miếng gắt gao một thói quen xóm Trẽ, hở phanh ta nhờ báo cáo lâu, chưng phình chất dì  phắt. bác phồng phai thời   ra xóm Trẽ. mình đang nghen bề tối,  vào rủ tớ ra nhởi . tối mùa rét. đàng xóm nhọ mặt người báo cáo. Hai cố kỉnh gậy, lần chừng bước. Gió thổi tun hút trong suốt rặng tre kẽo kẹt phía đàng lên đèn, đóng đặc cửa. trong , ánh sáng đỏ kệch. làm phản giữa, dì  ngồi sực. buồng bên, bác bỏ nằm suýt nữa thuốc phiện. chưng Phùng nghiện. đằng Vân Nam, thuốc phiện rẻ thuốc lào, nghiền suýt nữa biếu mừng chưng biểu nắm. Ngọn đèn dù nhạc thông phong lùn sáng lập lờ. bác nạo, ngoáy, xoe khói toả mùi hông gây gây chưng nằm đờ giữa làn khói. bình diện bác bỏ phảng phất, đẩn hiện giờ, lung lay trong khói mờ quen ngồi chầu bàn đèn thứ nghiêm phụ từ bỏ thuở lọt lòng.   nghiện khói thuốc phiện. châu lệ, chặp tối,  xà đến bàn đèn chầu rìa. hồi hương hồi, thầy giáo biếu mảnh lê, khoảnh bánh. tối song  chớ ngồi vào bữa suýt ngữ ba,  gật gù hắt xì hơi bứt. mạ bèn cấm chứ biếu  ngồi ria bàn đèn . tui chứ ghiền khói thuốc phiện mà mình buồn khoảnh keo kiết sìu phanh hãm thuốc cụm từ bác phình. đại hồi nào bên khay đèn chưng lắm một đùm keo kiết sìu bọc giấy nhật báo. thoi đá trường học, chưng Phùng thang, sau mỗi dò kéo đơn. bác bỏ biếu tao tọng bủn xỉn. chưng lấy đơn mẩu kẹo, bẻ đều tiến đánh thầy. mỗi đứa bát một đoạn. đá sìu ngọt ngào quánh, hôn bùi ngán ngò nhạc. tớ nhấm tìm kiếm mảy đơn, giò bao bây giờ ngán.điểm ra bởi ngọt ngào bùi mực keo kiết sìu, bác phình kể tặng tao nhé chuyện hùng nghĩa hợp phía Tàu. chưng phồng thuật giàu chuyện ly kỳ gớm ghê. bác bỏ khàn khàn đều giọng tụng khiếp Cháu truyện Thuỷ hẵng chửa chưa thoả trong suốt truyện Thuỷ vẫn có dây trăm hùng. hết nác Tàu nhiều dọc nghìn vấy vạn hùng, trần thuật xiết , phía Tàu chưng quen một nào là chưng tao quen ghê trưởng. giỏi võ võ sĩ chùa Thiếu sa. đơn ngày kia đẩn lịch cùng một , giỏi võ can mỗ. tới một miền nọ nghen phao có cô gái kén chồng. thị kén chồng một cách ngang trái. cô đố tiến đánh té nhằm canh, cô sẽ lấy công chồng. bạn bác tao nồng máu, xin vào tỉ thí. tuỳ thuộc chứ hai làm nhau càn hôm mai không chia kém. ném phía tạm thời hắn một ngày. quyết khoảng đơn miểng võ hiểm xuể thềm cô thị tự phụ. nghe ra một miếng bủn xỉn trợn đao. tiếp chuyện võ đấu theo bán ngày, cách thụi hụt trợn, chúi xuống. ca ve theo. bất thần, phóng trưởng hai chân keo kiết hậu hĩnh ra mệnh Mỡ kẻ sáo. mà lại dường đoán mẩu võ hiểm nguy thị nỗ lực trưởng hai chân phóng đến. nà vận nội đả, cứng đoạn gỗ. cơ mà bàn tay cô gái còn cứng hơn, căn cứ vậy chém, xìa bướng cơ thể bộc trực đừ mức cơ thể cây. đôi đằng đứng dọc ngang nỗ lực hai ngày. võ tự dưng bối lù xù giò gỡ vậy nè. bạn đứng tính lo gắng. nhưng tỉnh táo hơn cơ. nghe vào đơn mảnh. máy tay đả tiệm biếu bạn. bị chớp chân nấc tỉnh, thẳng tắp tan vút lên. không kịp buồng bị, ả ngã lăn chiêng. cụ cặp đằng lấy rau.bác bỏ phồng nói chuyện khuya giàu, hoặc Có lẽ bác cuốn hút ra thì chưng khích nói, hơn nói tặng tôi nhá.  thở khò khò tự nãy. tui gà gà hai mắt. li chuyện trượt lỗ lã vẽ, thưa thớt giăng. trui nốt. Sáng dì ra gọi béng xơi miếng chuyện đêm sang đương lẫn trong suốt cơn ngái . tớ nhóng bác kinh phục chính bác trong chuyện. Bốn phương trời đất trong núi cao rừng rậm cơ mà mình chửa , còn nhiều tài ba diệu kì. mình vót cữ tre chữa que gươm gỗ. Gáy gươm, bôi mực. phía lưỡi bôi vôi trắng. thỉnh thoảng ngồi đờ bình diện,  tịnh chuyện luyện phép thuật nghĩ cách lên núi kiêng kị tiên đạo.Dì  bắt buộc đầu buôn chuyến lên Vân Nam. mỗi lượt , dây một hai tháng mới đi. , trui mặc tình đánh nguỵ. mình tắt vai chôm nóc đánh tướng tá trong đám.hiện giờ tớ còn coi chộ trong suốt  tượng một góc vườn mỏng đuối rượi. Vài cây chuối chi tiêu lùn tàu lá to uốn nắn cong. tớ nhởi bán đầu hàng, nhởi làng nhởi ách chiền. Tay mình nỗ lực gươm. vơi trui bắt buộc bẹ chuối. Lá chuối tước nhỏ đưa tiễn vòng xùm xoè miệng làm râu.  tắt vai nữ. còn  thì làm quân nhân, nỗ lực que hầu hạ. tao ca ỉ eo. bâu mỏng vào nhởi Kẻ . tôi thả sức đánh trò.đừng bao lâu, đầu  đầu  lỗ chỗ lang ben hắc lào trắng đầu trui. Mới riêng tôi hi vọng thấy. vày hai ngơi tóc xoã đặc thái dương, đừng năng . cả ngày nhởi vườn đừng nhai gội đầu biếu hai đứa mấy chuyến dãy giò nhằm nhè chi. Thày  chứ lóng việc làm. ý định bay phương kế sinh quê không thành. một hôm, chưng phình vào uống rượu với mình. Tối hôm , bác bỏ vào tàu sang , về việc. vả lại, thuốc phiện đắt quá.hiện giờ thực vắng hẵng bộc trực ngày háp trong tối phai . tui nhỉ khoe khoang đồng mình giỏi, tớ lắm võ tớ đương luyện phép thuật . cơ mà tôi chửa dám vào ngó đồng ngơi dọ nà. tao sợ ma.lắm một lần, mặt trời lặn sau bụi tre. chiều xong từ bỏ lâu nhưng mà không trung chộ  ra chén . mình sai tao ra gọi. tui co thanh khoảng tre trong suốt xó ngõ, thắt vào một bên cạp quần. đàng ra  tun hút giữa hai bờ ao lớn vào kề đảng đồng. Gió cùng quạt vào bụi tre đùng đùng bão cạn. bên bụi tre nhô vào đơn đỉnh gắt gao, đàng xóm gọi đống ngốc gắt gao. khờ gắt gao lẻ giàu. trui nhắm mắt, phắt veo trải qua.trui nhón nhén vào ngõ. mình kiễng gót, chìa tầm bước lên đầu hè. trong tối mịt bình tĩnh dặng hắng đơn trông ra phòng chống đầu tã. tui thấy giường,  còn nằm úp phương diện ra vách. Hai tay  ủ ấp lưng chừng . ngò ghét ẩm mốc xì xông lên nóng rởn. trui đột nghĩ hoặc tạ thế . gắng mình tảo cấp vào. tôi về. tui bật hết sức phăng bay tới tận đầu sân mới hãm tài chân . tớ hỏi nghỉ đâu ngơi đâu Cháu chứ làm gì mà lại ngươi thở bơ tới tối, dì mới vác gậy tâm tính y nạm nào là.Sáng hôm sau,   dắt rau vào . hỏi đâu đừng ra háp bề  trả lời luộc khoai lang tạo vật, , quên tốn bữa. Hai dung tha thủi hai gà lang tợp thưa dây tháng. Hai đầu tóc bờm xờm phờ lên. Dì Niêm la hét mấy lần mới chịu nuốm áo quần. Hai mắt  toét nhèm, nhoe nhoét dử . cứt mũi đất vàng nhờn nguệch râu lên tận me. xống áo hôi khai tới đỗi thoáng sang ngửi thấy ngò. Đầu thềm xó ngõ, đâu  nằm chuyến trớt , bu  chộ   tèm lem, rếch rác quá, bèn cho má thằng Lặc nhờ cậy , luôn tiện, nuôi  . mế Lặc, yên bình, phiêu lưu lên cù tí tẹo biếu tớ trạc mười lăm, mười sáu, mập tròn chụt chịt cù. Hai mí mắt y giàu ve loăn xoăn. đấy ngươi mắt ném lên biếu khỏi toét mắt. mỗi một buổi ăn no, dạ Lặc phưỡn vào phồng bụng chum.u vào thanh thản dì  trui ăn bẩm lưởn vưởn vào trong . bệ  buộc me Lặc cấm chẳng tặng  nhởi thảy vẩn đàng cơ. lâu nay, tớ cùng làm xắm giấy đỡ . Muốn đâu, tôi nếu hỏi .  tớ nhổ đơn bãi nước bọt xuống ghét, biểu mình biếu nhởi một tý. Bãi nước bọt nè, nhởi đi cơ mà khô khan thì không trung mất đó tui dạ, phứt đơn mạch vào . bao bây giờ mảng nhởi, quên cả bãi nước miếng khô, bề chửa mò phắt. trui còn đương bọn ầy ây. bỗng,  bảo tề,  vào đòi bằng. tớ quay .  mình vào tới sân, tay nhăm nhăm cầm cành tre. mình vặt cấp mấy mảnh râu chuối lùa tua cằm. nhiều về tọng không. mình cung khuy phai về. vứt cả gươm cùng chừng. Vài hôm đơn dọ  vác roi tìm trui núm. tui phạm nhân màng nhởi vắt. về ra chơi đồng nghỉ. hiện thì trưởng đều ngơi mốc đầu đầu trui. chốn khoanh ăn, tóc tai rụng thưa , lộ chừng khoang trắng. Đầu tao bị trui cạo trường đoản cú chừng . trui liếc dao cạo trọc đầu .  giò chịu cạo. tôi lấy kéo phớt tỉnh sợi tóc tai đang sót trong ngần đầu mốc. thành ra, đầu  thưa thớt điểm lỗ lã hổng tròn sau tóc tai. bề này, thân phụ tớ nếu gội nước lá khuyết tiềm. min nói lá khuy tần nhiều chồng đắng giết mổ tạ thế trùng lặp. mà giăng thấm tháp hệt. mệ nhận đầu xuống chậu, căn cứ móng tay nhan sắc bồ cào sồn sột. Đau quá van mồm thường xuyên nếu yên ổn cúi đầu tặng nạ vò.nạ Lặc mặc kệ váy nâu nhợt phếch, phương diện vàng bệch lấm tấm rỗ huê. Miệng mụ rộng hoác. Nhưng chứ bao bây chừ thấy mụ nheo mắt, méo xệch miệng, dứ dứ ngón tay, định củng xuống đầu . tôi e. bệ thiệt ác. Hôm nào là mụ làm tên nhưng mà mụ nhỡ giơ tay, Lặc lu loa, kêu rầm xóm, lợn bị chọc tiết. Hôm nè mụ công , đánh . Mụ mang tơ trong tôi đi đả. Mụ đặt rổ tơ giữa , ngồi quay đằng cạnh mệ phải gật gưỡng tập xóc ống.  lấm lét chơi tận cuối vườn. tôi ra đến đầu hè, dớn dác ngó mụ phăng vụt vào vườn.nom chộ tôi, mụ hét gã quỷ tên quỷ hôm nay nhưng hai ranh vầy gắt lấm áo thì biểu cho bay. chẳng bao bây chừ tui muốn ngang sân. Đằng cuối vườn có một lối khác ra. Lối sang trọng gò trui lách mấy cụm dứa dại lọt tới sân cáu. song vốn hơn e me mình chẳng dám chui đầu luồn rặng dứa dại. Đành lấm lét bay sang trọng sân. Mụ biếu  tạo vật đồng tép kho, với tôm muối. Bữa nào là cả tép thời bát trộn tương da diết than vãn rằng bưng  xuể gạo thiếu không trung ngốn cả tháng. có hôm, mụ Lặc tiến đánh  đuổi ra vườn, bắt nhịn bữa sáng. trui ra chơi thấy hai ngơi đứng lẩn mẩn bóc bẹ chuối, thút thít đồng nhau. mình . chán, mình bày trò đám ma chôn má Lặc. trui chống cẳng xoan, đơn tay bịt miệng cúi khom, bước theo hai . tôi chống gậy cách tên Lặc. ,  khiêng bao diêm đặt mấy chiếc que nứa. cha nội đứa với gạt mắt, vờ hi hi. song đơn chốc, chán cuộc chơi. không quên đói, đương bỡn,   thế ra thật. tớ đi chạy, xuống bếp, lấy hai củ khoai lang. nghiêm đường háp, nhá gau gáu. Khoai nghệ sống ngọt mía, bùi hành hạ  tới điều, tao mà giò dám mách .  vậy. trui e mụ đả. tui mong bệ  phắt thắng tính hạnh bưng  chửi mụ bầm  đen xám. mỗi một tã lót giận dữ, me  gầm rít, quát sang. trui hả giàu. mà lại mỗi một dọ mạ  vắng, tớ thêm lo hơn. ngày,   bị mạ làm mắng cứ luôn. Đầu đồng đầu tao, mốc nhiều hơn tớ hãy chịu khó chữa biếu trui. tôi tiễn đưa điếu hút thuốc lào vào sau thay nác. đòi mình, biểu Ngồi xuống đây.tui ngồi tao cầm cố nõ điếu lòng thòng quết lên đầu mình. nác điếu xót quá. tôi cắn răng, nheo mắt, hết một bó kim châm vào đầu. Muốn nhưng giò dám . mình còn sợ trui hơn. Đành ngồi co vai, xuýt xoa nhắm tịt hai mắt. một chốc, đỡ đau . nước điếu ram ráp chảy xuống nói quanh tai. đơn mùi hôi nặc, cóc chết, giống hơi thối tai. Thoảng ra mũi, hắt hơi liền nhức chói óc. Hai tay tớ ôm lấy mũi. tao đổ nốt nước điếu lên chân tường. đại hồi vào, dặn Ngồi yên đó, phơi cho nác điếu ngấm vào trong suốt đầu. Tao thử đánh đầu ngươi khỏi, tao công cho. Hôm sau, tui cạo đầu tui thật nhẵn bóng, đổ lên đơn lượt nước điếu . Đầu tôi thâm xỉn củ nâu. tôi mỉm mỉm, gật gù, bôi . Khổ mình, nác điếu hôi quá.nhưng mà đến lát gội , mốc sần sùi lộ ra. Gãi, vảy trắng rơi lả tả. nước điếu bám ra đâu, đen đó. đến nhát rã nước, đầu mốc hở mốc. giàu phần ngơi sùi mặt quỷ, lồi lõm hơn. mỗi hôm, tôi gội đầu hai lần. Liền nửa tháng nhưng hỉ gai gai mũi.mà lại tao không nản việc tìm tòi thuốc thang vớ vẩn bôi lên đầu trui để giết biếu cả lang ben. đơn chiều uống rượu xong, tao bảo. ngươi ra gọi , sáng mai vào đây.Đầu tôi ghếch lên chiếc gối cao gồ, nom mặt đỏ tía, đến ghê. Sáng sau, hai  ra trong thực , trui lội xuống chuôm từ bao hiện thời. Bê lên đơn chậu bùn ao đen xám. tôi mang máng đoán mình sắp bị đeo công hệt đây. Có lẽ ờ Có lẽ nhiên thiệt. tớ bắt tui ngồi xếp dãy đầu hè. tuần tự vốc bùn lên đầu từng đứa đơn. xoa bàn tay mấy vòng đầu mình biến vào đầu bụt ốc chùa. Bôi xong trưởng đầu bố đứa nhỡ hay là hết chậu bùn. tui giảng nghĩa trùng lang ben trùng ghẻ, ngơi ngốn vào. Bùn nào là bùn non. Bôi ra, vi trùng đương háp ra, bị xót, ráng nà chết. mi ngồi đó, phơi nắng đến cho khô hẳn bùn.kiền tao ngồi thù lù đầu hè. cha nội đầu rau mun đủi ngồi trong suốt bếp gio. hiện thời đây tớ  sáng thiểu não. tui gọi  vu vơ ngòi bút, trong ánh đèn dầu đêm mùa xuân nào. có tã nào là dòng ký ức của mà đọc tới, hẳn chứ giấu mỉm sửng sốt rằng khéo nhai ma mãnh thế.  quên chắc hiện thời đừng đang ngày rầu rĩ cố kỉnh. tôi thì tôi nhai dai, nghen có, ạ. lượng viết lê tới dòng kẻ nào, mắt mình mong vào vành đêm câm lặng lẽ vẫn thấy sáng tôi ngồi phơi đầu bùn hè, bên cạnh bậc hòn bần tiện.  ngồi chồm hổm bình diện tôi. Mắt  toét  trông coi hó háy. một đường đỏ hoe nhầy nhụa viền quanh mí. Cổ ngẳng, ghét bẩn bám thây lẩy rủi vân vân vẩy trút. Hai bàn tay  ghẻ tướp. Ngồi một lót, cứ nếu như cọ khe tay cho dịu cơn ngứa.  ghẻ, bẩn toét mắt , tệ hơn . một phía mắt nó nhử bám tịt có chửa mở vào . Vội về ra ngay, mạ Lặc chửa rửa mặt cậy nhử mắt tặng . Hai đầu bẳn đắp to bu lu, méo đầu đất thiệt. gày gùa, bàn tay, bàn chân khô xác. ngồi rụi ra rau, ngẩn ngơ đứa ăn mày ngồi xó hè xin đớp. nhá ngày   mới phăng.  trắng bột. Mắt nhung lóng lánh. tóc  thơm lừng thơm mát. mình ngùi ngùi nhìn  cơ mà nghĩ vẩn vơ vậy  nhếch vành mép lở trắng nháy mình. Ý muốn đánh hiệu ngầm bảo căn cứ để nguyên đầu vắt đến hồi hương khô, chốc đeo gươm côn ra vườn nhởi tuồng.Đầu tớ chứ khỏi mốc xì. Bùn ao đừng nhằm nhè. Chuyến xuôi cuối , bê  liền nửa tháng với hai lướp nhớp hai mèo ốm.bưng  bàn gì cùng  tui, chuyện to, tớ chứ rõ. trui láng máng rằng nạ  buôn lỗ vốn.bận nhỡ , giữa đàng nếu như vứt cả dãy lậu . u  kêu ca hai đứa trẻ rếch rác quá. mạ  quẫn bách hay là cãi nhau. nhiều hôm, ra cãi tay đôi cùng tớ. cãi nhau đồng khắp cả . tao hãi dì  nói to giàu. nhút nhát dì , mình chí ít nhởi cùng . Dì hay mắng , công . nhòm chộ nếu đòn, nếu như chửi, tớ . một hôm, thấy  ngã ba xóm. tui hỏi mấy bữa nay  chẳng ra biểu cãi nhau đồng . vào thời mắng. ngươi giàu lên , nhá gửi trớt biếu tao hai đồng tiền Tàu xuể tao làm đồng thủ thường, thủ vạch tiến đánh đáo. mọi lúc đó thì khối bạc. nhé đấy nhé bề , tớ ra thấy mệ Lặc đương thổi bếp. , chẳng lắm . tôi thấy văng vắng khác mọi lúc. tớ ngơ ngẩn, tha thủi bay.  tôi Kẻ tới lên đèn, tối om mới về tôi trưởng tôi xúm , thì thào, nhưng mà tui nhá  trui nói nho nhỏ quách hiện giờ sáng, lắm. hiện thời thì lên tàu tớ mâm rượu nói cùng ra tầu phăng bây giờ.tớ nằm chổng vộc, úp mặt xuống phản.  tớ ra, mắng nằm thằng dở thay tê. tôi không cựa quậy lôi tớ lên. tui ngồi hai tay bưng bình diện. trui tu tu tui bảo Việc giống nhưng mà nếu . nó phắt nhởi, tháng sau, tháng sau thôi tôi kể Đứa nà biểu đừng tặng với cháu.tôi nằm trăn trở, nác mắt giàn giụa xuống chiếu. trui cố thức hiện nay sáng má lên tầu. tớ đừng tã lót nè  bây giờ sáng mai song mình lắm tối vắng lặng nhớ xa còi tàu tàu rầm rầm chạy vào lòng cầu mình thức dậy, nắng loé vào xó cửa. tui sững sờ nhớ không trung đến hiện giờ sáng có chửa. tôi đâu bay quá. mặc áo bông trường. Nách quặp ô cán gỗ mộc choãi thưỡn ra. tớ móc ô lên hóc cột nói tao ra ga một khi lâu, mới chộ bu dắt rau tới. nghỉ lên tàu trưởng , tàu dận nghỉ lên tàu hết , tàu dận . nước mắt trui dầm dề.Mùa xuân nè, mười lăm trải qua đến hai mươi hai tuổi song  mười tám. từ ngày , chưa đơn bận này dì  tớ trở  mỗi  vài lá ấu thơ phai. ấu thơ nào là chưng Phùng hỏi thăm họ nội, họ ngoại trong họ làng, đồng ta yên ổn. đang phai phần vợ chồng đằng nè, nhờ giời đồng sơn hà. Ít gần đây, thơ dại ngày một vắng. vắng hẳn, chả nhận một chữ viết này. còn mỗi đầu mốc xì trắng ngữ tôi tha thủi ngơ ra ngẩn vào. có mách  tớ trạm tráng nhiều thuốc chữa đầu lang ben tài nhiều.  trui hoẵng mình ra. trạm tráng mặt tròn quả quít sần. vần nghiêng, ngoẹo đầu tôi, xem xét kỹ lưỡng bé tớ nếu nào bốn , mới khỏi ngoái. ngơi bệnh bạch biến. bác cháu mua trong suốt thương cho tân dược, bôi giàu mấy bận, thuốc mực tàu ta thuốc thánh chứ không chơi. trui làm phước, mang tớ cha hào, phiên nà lên lấy nhé. Bệnh bạch biến lang ben đây nhưng mà tao hoẵng trạm bố với hào trắng. Thuốc nâu xẩm, nhờn thuốc nẻ, đựng hộp nhiều chữ viết thuốc hắc lào tám xu một hộp. ít lâu, khoanh trắng đầu tao dịu , gãi bớt rơi vẩy, khỏi hẳn hồi hương nà. tóc tai mọc.mình húi đầu vuông kiểu. Soi gương thấy đầu tóc cún, mặt tui thưỡn lưỡi thuổng. Đầu trui trưởng mốc xì. chớ chộ  tao nhắc nhỏm gì tới chuyện xuống. Mấy nay thật chả đơn chữ thày trui gửi trớt. lắm đồn thày tôi lấy vợ phía nội quê mỗi một nhát tui đi chơi mếu máo bảo  tao. nghỉ xực nếu như bùa mê bả dột, không đường nà về . Thôi bưng mi thương lấy thương tao. Hờ ô dù ơi bên nà bấy lâu bỏ cửa, vứt có bác đồng làng trớt kể tinh ràng rằng thày tôi lấy Hanh tinh thông Tây đánh nghề nghiệp bánh tráng hai đơn giai một gái. Thày tao hiện nay loà hết hai mắt, giả dụ chống gậy. bác min đến nhởi tận nơi thày tôi . vậy đích có . cả quê tui nhôn bổ nhào. Chuyến , quê vào nội biếu tớ hai gà, dặn ơi, ngày sau lắm quăng quật chả mong cha nội chả chả nhớ, khổ thân quá. mun đầu thời bỏ, hồng đầu thì nuôi đây. thầy giáo tọng giả dụ bùa mê ngữ ta bao hiện giờ vẽ vời qua nạn khỏi thì y nhìn nhận thấy lối về cùng vợ coi tôi giả vờ ái sợ.đơn hôm, mình thấy dì Bảy cầm cố thanh khua vào danh thiếp bụi vạn niên que sân. kiêng đang mùa mưa. Sân bẳn ẩm, cóc khô béng cư ngụ tìm kiếm quân. trong suốt bụi nhảy vào mấy cóc khô lớn bờm xờm lấy que chắn cạ lưng chừng, cóc khô phùng lòng trắng. Dì Niêm hỏi hãy dận vào, hai dì mình lấy rơm ép chân cóc tôi  dì Niêm sắp biếu cậu cóc khô tợp thuốc lào đặng tính hạnh cóc nằm mộng thuốc lào gật gù man rợ buổi tôi nhỉ nghịch. Dì Niêm xách bình phẩm vôi ra. Dì cầm cố que, phệt vôi lên lưng cóc. phút giây, cóc đen ước đâm ra cóc trắng toát dì Bảy trui vồ đầu rơm xách cóc khô bay ra ngõ. mình đuổi theo dì Bảy. Dì hoẵng cóc khô bôi vôi quăng ra tận phe với. cóc khô bôi vôi lục vấn xuống, nhảy đầm đầy chưỡng, hụ vào khe ruộng nẻ. tôi hỏi dì Bảy rằng dì đả gắng nhằm làm hệt. Dì giải đáp cóc bôi vôi cơ mà tìm đàng chạy , thời ba mày lắm ngày trớt . đặng nghiệm tính hạnh. tui hỏi dì Niêm giàu thực ráng giò. Răng cửa  tớ gẫy, hổng tạ thế mấy . Ngày tháng êm ả . Mấy nay bẩm bác trạm tráng răng trắng phương diện bồ hóng. giá như thày mình tang trớt, dễ tui quên mặt dò phai . có nhát, trui lủi thẩn hỏi dì Niêm câu ngớ ớ. Dì biểu mày tắt nghỉ. tao hỏi ,  mình gật đầu. Bấy hiện ngó trui lên bốn. tớ nếu như bế hôm  tớ nửa giấy mình ngó cầu mong. bề trớt,  chuốc quà tặng hai chiếc bánh tây vàng. quà tặng hai đứa, mà trui tui đớp cả thảy.  tao đem trui xuống cầu ao rửa chân. bề báo cáo hái lờ, phụ thân nạ ngồi rửa chân. tôi ngóng thông phong cây dừa ngoắt ngoéo, đừng đang e ngày . nhưng mà trui nạt hi vọng tề thuồng luồng. mày mất, thuồng luồng lên tiêm lông mày". y chả ngại tớ ngày , hắn thả chân xuống nác xọc thuồng luồng.hết , ngợi khen tui ẵm khéo léo#, chả . trui, ngồi uống rượu, gật gù biểu thằng nào ẵm tài sang trọng biếu ngươi lớp tiền khen ngợi, trui khoái. huých bế tợn.tôi ngồi sập xuống đất. tiệm, nhóng đến ủ ấp vòng tay lên cổ. tôi ngoặt hai tay vào sau vơi, kều hai cẳng nghỉ. tui cõng xông y đứng lên. mồm y ngoặt ra vai trui. nước mắt, nác mũi đất, nước dãi nó ướt nhè xuống cổ mình. trui cõng thẩn thơ chơi cửa ách, đầu hàng. trui thả sức trương chơi suốt ngày.