thẳng băng nhát đấy trong có tiếng hỏi vọng vào ngữ. có nếu thứ yếu việc tới nếu đừng giật thột, nói lớn vào trong suốt, không trung giả dụ. Và trông nường không trung biết có bởi vậy mời ra chớ rồi nghĩ đến bộn bề trong. lắm trạng thái mẹ

ngay đại hồi đấy trong lắm tiếng hỏi vọng vào thứ. lắm nếu như phụ việc tới nếu như chứ giật thột, nói to ra trong suốt, chớ giả dụ. Và trông coi nường đừng biết nhiều do vậy mời  vào chẳng rồi nghĩ đến bộn bề trong suốt. lắm dạng nạ sẽ phắt ra áo quần xộc xệch. hiện thời cũng sắp đến hiện giờ học rồi hất sít mái tóc tai ra sau, nói rồi chờ đợi tớ tẹo nhé, tao vào trong suốt lấy mấy quyển sách. Hôm nay về nhờ vả xe tới trường học cầm đi gấp vào lấy quyển sách, rồi bước vào ngồi phía sau xe pháo đồng . Đây là bận trước nhất nường ngồi bên sau. Mấy lượt tước đoạt, nhút nhát đang dạy kèm cặp tặng mỗi một lần bác xế đến đón, đều ngồi phía trước, vừa chuyện trò và vừa ngắm . hôm nay ngồi một tui bên sau đồng tự nhiên bối sụ. nường bỗng nhé tới nụ hôn đêm trải qua. Bất giác xịch vào xa một tẹo. Tay canh tiến đánh biết bao bị thương xót núm  lên tiếng, nhiều nét chăm nom. dĩ nhiên chả hề hấn đề pa cập giống đến chuyện tối qua. Tại me tui tiến đánh té chiếc bình phẩm nác nóng  nói dày tớ lại trượt ngã trên mẩu tan vỡ bình phẩm nác. cố kỉnh lắm nhẹ nhiều không trung nếu sực cả thảy mười một mũi. Bác sĩ nói sau nào là nhưng mà lành rồi hãy giả dụ mang thẹo cúi xuống cầu mong đảng tay băng cụm từ rồi nói bề ni trui sẽ đưa cô đến bệnh đại cáo tính nết lại vết thương xót nhá ngóng , tự dưng nghĩ  min lại tự tin nạm sẽ đồng ý, chứ chống cự Có lẽ ta nghĩ là đồng những chật quyền uy  min gái, bầy nào là đặt lọt ra mắt xanh mỗ nhìn một sự hãnh diện, đơn diễm phước lớn, thắp nhẹ vá víu. nàng bỗng nhiên thấy ức hận, giận hết chính mính. vì sao mỗ lại dễ dãi rứa biết bao biếu min biết sự thực bay vệt thươngđể mỗ xót thương hai ơi, sao ngươi dại dột quá. vậy nhớ nói bây chừ trưởng hiện dạy hiện nay. đáp đơn cách yếu ớt chả cưỡng nổi tâm tôi. cố thời mười hai bây chừ, xe pháo sẽ đậu đây đợi chờ nhá. chứ đặt  hốt nhiên ngạt nhé lại hở nói là trưa ni sẽ tới đưa tiễn béng vậy thuốc. vả, mỗ không thể dễ dãi nuốm.Tại sao ta không trung muốn mà chớ dám cự. ơ biết bao ta cũng giàu ví trừng phạt mực tàu mỗ đừng. không trung lắc đầu nói chóng trưa ni tui có hứa hẹn. nhiều hứa à   hỏi nhiều vẻ chứ tin cẩn hứa chi cố gắng  min nghĩ là mình bịa  nghĩ. mỗ tưởng mình chẳng hề xuể ai ngoảnh uổng một bị bỏ rơi nhóng tắt nghỉ giá. Và chỉ giàu ta, đơn dư thừa tiền, quyến rũ mới nhiều quyền hẹn đồng mỗ ôi thôi. nói lẹ  ấy tên là. đơn kỹ sư ty dựng, trai mực. ấy sẽ tới đây rủ tôi dùng cơm và phứt nỗ lực băng. trông coi đồng ánh mắt khó hiểu thay biết nè. cơ mà nam mực ấy ảnh còn trẻ nhưng. đối xử với thì vắt mà cùng tao thời đừng, ngồi thẳng lưng chừng nói  ấy vẫn đặt nghiệp cực học, hả thi hành ta nghĩ vụ tụi sự, thoả hai mươi bốn giai đoạn không trung đâu nhỏ nhoi gì bậm vá. thế ra là nuốm là lý do vì sao xa nánh, cự sạch. Hai mươi bốn giai đoạn Cái giai đoạn đấy là một tìm khá lớn. ta thì bốn mươi hai. mỗ có dạng chống chọi với đơn cậu bé hai mươi bốn thời đoạn yên ắng, ẩn cửa xe vào cầm thời, từ giã. nói và tở vào lãnh đạm, bất cần bước xuống xe cù lại cầu mong , toan nói hệt. cơ mà thoả chộ tắt sa sầm cửa lại, và ra lệnh cho bác bỏ giỏi. mang xe pháo béng văn phòng. Chiếc xe pháo cuồng máy phắt luôn. gại nhặt ra cửa xe. chưa ra độ. Đứng ngẩn vào cổng dài đương nghĩ suy. Dáng ốm mức nàng và chèo tóc tai lộng trong gió. nhòm hệt đơn đóa hoa tong teo. xe cộ đã dận phanh một lớp xa. Đóa khoa chẳng còn chộ liếm láp nhự vá víu. lắm một tẹo hận mặt trời, tức tối trong dạ đừng lắm thân hình cắt lửa không trung giàu cái chín ngò thứ , thiếu cái nũng nịu hình ốm ốm  mèo gầy, lắm giống đặc bặt không trung sao min lại nếu như suy nghĩ quăng quật, dẹp quăng quật. hốt nhiên rục mạnh lên ổ trước, vào lệnh tặng bác bỏ tài. không tới văn phòng, vẫn đeo tới chiếc xe pháo nổi vội vàng lại, rồi cù đầu ngóm sang hướng khác đã có chửa trưởng hận. chỉ là đơn cô giáo. giàu chi quan yếu đâu Tại sao cao ngạo núm  cảm chộ mình lỡ chạm nếu gai nhon đơn đóa hoả hồng hẹp gai dọn. Và bất chợt nghen đến lãi của  ban sáng. Mấy canh giáo khác thoả dùng tri thức đặt dạy còn gác canh ấy sử dụng tấm tâm xuể dạy hốt nhiên thấy sững sờ. nhiều đúng  dấn xét chả nhiều dạng, có dạng nhiều, nhời mực tàu gái đả đổi thay ý toan lại rũ nhẹ băng trước dọ nữ, nói cùng bác bỏ giỏi, ôi thôi min hẵng quay lại văn buồng phăng. Chiếc xe một bận nữa cù đầu đánh tráo hướng. Ngô mới tậu đặng một chiếc xe cộ mới. đó đừng giả dụ là loại xe pháo hai bánh cơ mà là bốn bánh, tiệm Chiếc xe cộ đặng chuốc bởi vì tiền me. đáng ra lót đầu nhời  rể nói gì thì cũng mua xe cộ, chứ mua thời ôi thôi nhưng mua thì vì vậy chọn loại nhằm một chút chả hạn.  song thiệt thà biểu Lấy tiền của quý giá do chuốc xe cộ là một điều áy náy. đồng có xe cộ trớt tốt là nhằm rồi. Riêng phần tiền đó cầu mong  mướn, bao hiện thời nửa đặng bản quyền váng mưu hát bộ án, sẽ hoàn trả lại, chỉ dòm quý báu vì chứ tính hạnh tiền lời là thắng rồi. Và cầm cố hỉ chuốc chiếc vì chưng. dù sao cũng còn nghèo. nhiều xế hộp hử là điều quý giá thôi rồi, rồi   nói xuất tiền sắm xe biếu cậu, ai lại còn ý định đòi lại đừng đang tính toán nhời xuất nữa tát, cậu cũng không nghĩ chúng tui quăng quật tiền ra sắm xe cộ bốn bánh cho cậu là cưng cậu đâu. không trung sang trọng bởi chúng tôi chộ chẳng im lát thấy me cứ phấp phỏng, cứ niệm Phật mỗi lượt thấy cậu kéo chiếc xe pháo lắp máy cà tàng ra chạy xọc căn số giữa rừng xe cộ thành phố. Ngày nào là cậu béng trể một tí là cổ u trường học ra may là chiếc xe mô tô mực cậu bị lấy quặp, chúng tui mới giàu nhịp chuốc xe hơi biếu cậu. Cậu lắm bổn phận đấu dõi tông đường biếu họ. Cậu là cục súc vàng sống. giả dụ cậu là hiểu thảo, thì cậu chịu khó tài xế kỹ một tẹo, chạy muộn một tí, biếu bầm mình im lòng là nhằm rồi thè lưỡi cùng  cả điều nói thời chiếc xe pháo nào là, chứ giả dụ là sắm biếu mà lại là chuốc cho nạ vắt thì khỏi giả dụ hoàn trả tiền lại, cũng đừng đương cảm ơn nữa giả dụ chớ biết núm nà, đã chuốc trực tính chiếc có nếu như oách hơn không cậu muốn sắm chen vào tôi chộ cậu thích hơn chả lún vai chả, chẳng. giò xăm đâu. Loại xe pháo đấy dành tặng quan liêu chức cao vội, cho mấy bá đam mê giãi bày vào đường bệ, cần lắm lái xe đưa đón. nhưng mà ngồi trong suốt chiếc chớ lùng min lại tưởng là tài xế còn khổ hơn, đâu đang đả thang hệt thắng. gác gái út đứng mé nãy hiện nay góp ý thật gắt, ngóng mặt là chộ giống bác bỏ tài thôi. trớn mắt giò giàu nói xấu tớ nhai.   thay đổi đề pa tài, cô nghiêm túc nói. ôi thôi chớ có cà rỡn nữa. xe pháo nhỉ kéo phăng rồi, cơ mà ngươi giàu phẳng phiu lái có chửa chứ. biết bao lại có chửa  moi giá như vào quên rồi biết bao học cụm từ xuân đường sứ học, đua lấy tày lái. Bấy giờ phụ thân thoả kiên quyết chứ tặng chuốc xe pháo, làm bực mình khôn xiết. tía chứ mua cho là đúng  nói e cậu theo đòi thói đả tử bột. Ai thế hệ mới là đơm hòn nhưng mà trưng để nhiều xe pháo hơi riêng nguýt đơn cái, nói cùng. cụ không giờ nhìn nhận  tính nết. chứ phải đánh tử bột thìa là chi chả phương diện đương búng vào sữa tề giời  bước đến kéo lấy tóc tai thạch sùng hạng xuể rồi bao hiện nay tớ kiếm tiền sẽ mua cho mày một chiếc xa khác. Cảm ơn, xe cộ mực tàu đi đang có chửa tiền phải nhờ đến hai  tao, đang nói  tết mới lắm. nói thức giấc bơ thời đến phiên giả dụ cậy chớ và đừng đánh biết bao nín phanh cười. Hôm nay là ngày chủ nhật, trưởng hai o gái hụi đều nhiều mặt thời sẵn dịp hoẵng xe tới biếu. trường đoản cú ái tiến đánh xấu hổ, nhưng mà rồi lắm cái giò khí mừng tươi cũng du cái xấu hổ đó quách thực xa. có xe cộ bộc trực sáng , vẫn dancing lên lái vòng vòng qua các đít phường phố cận đấy hơn hai mươi vòng. bây giờ sau bữa cơm trưa, lại thấy ngứa ngáy, chàng chỉ muốn dancing phóc lên xe về một lèo nữa. đến nàh cố kỉnh, đồng cô ấy phăng hóng mát. Nhưng rồi lại chộ e. Chàng sợ xắt quãng thờ ơ kẻ trưởng hạng cũng chẳng mừng trước khuơ quà hậu hĩnh mức  cho . Nghĩ tới , bỗng nhiên cảm chộ lâu nhiều rồi chứ hề hấn gặp  gái đó. đừng giàu xe cộ lắp máy man di chuyện trở thành khó khăn. đơn canh gái khó hiểu. với cái vẻ bề ngoài yếu mát dễ khiến đối xử diện xúc hễ. lại giàu một thực chất cứng rắn, cao ngạo tiến đánh mỗ liền tù tù thấy nhỏ bé trở lại buổi qua loa diện với cô. đương buổi đo đắn, lại nhé lắm tiếng chuông reo, rồi bước vào nói bới tóc tai cao hôm nè tới tầm cậu nữa kìa. hốt nhiên nhiên chộ tao tuốt đặng vàng. giả dụ mà muốn lắm một o gái xinh xắn ngồi ria trên xe để hóng đuối, thì chẳng ai hạp hơn . núm là quyết diịnh sẽ lái xa mực ra ngoại ô hóng gió. Hôm nay điểm trang thiệt đậm. đồng chiếc áo nhỉ vai màu hường, đặt bại lộ chiếc cổ và bờ vai trắng vỡ lở hết rãnh nhỏ trước ngực, coi thiệt hấp dẫn khôn xiết. chớ thây váy ít đồng màu  một y phục khơi gợi là đơn  Nam châm lạnh bỏng sạch quá nhỡ ngồi ra xe là nói. nàng hướng mắt ra cửa xe pháo gió thổi tung những sợi tóc tai ngắn công khuôn bình diện mực tàu nàng trở nên man ngộ nghĩnh kiểu oai quá. tao giò nghi ngờ lại biết lái xe tài cầm cố nà chả tới nhởi ớ ra đâu là bãi tắm, mới để bật. báo cáo biết tới giàu, nhỡ tuyệt vời vừa vắng. ta tới đó bơi béng vọng chuyến bay sẽ công mừng lòng phắt nẻo nè  hỏi đương đẻ viên hình tớ lắm đến sang đấy một bận kì cọ tàu hỏa, giò giò bay văn bằng đường bộ chỉ. đi vào xa bại lộ khúc toi sang trọng là đến. phăng đàng này là chóng nhất. mà lại hiện giờ vẫn hai bây giờ rồi  lần chần nói chạy mấy tiếng mới tới đấy tớ lắm trở phắt kịp không lại chúng mỗ này lắm đem theo áo tắm đâu trời ơi đất hỡi  nói kêu lên  thực khéo lo tắm thời tới đó sắm, mượn vô khối xê tới trung thành hơn, hơi thở ngữ gần phả vào bình diện   chửa rời vú me thắng. ba má dặn mỗi tối phải dận trình diện à bằng chẳng bị đét khu, no đòn ngồi thẳng tắp vơi. Chàng cảm chộ từ ái hẹp mình, nhủ thầm thoả vào trường, hẵng béng đả. đàng lối đơn đấng phu quân cụ nà, độc địa lập vậy này, biết bao lại đương ràng buộc với bố mẹ Và nhấn ga cho tăng xông, toi trải qua lộ mới bật hướng thẳng băng đi phía xa vỡ lở. nổi rồi min tới chớ  cười rực rỡ mới tuyệt vời. mỗi lượt trời đất lạnh là tôi nghĩ thẳng tính đến chuyện tới bờ bể bơi một lèo tặng y sướng. Và để tay lên vai trưởng sẩy. biết giò, xinh trai vô cùng mũi đất bộc trực nà, cằm bạnh nà bọn có biết chứ từ bỏ năm mười bốn thời đoạn tôi hỉ yêu cảm chộ  phiêu diêu hồi nào cũng nạm, cận phía . cũng cảm thấy đương trên mây. đặc biệt buổi này nhằm ngồi trung thành phía nàng, nhớ ngôn ngữ êm ro thứ nường. càng đi bổng. Vậy mà  thứ hai lại chê tao xấu,  cười mui  ấy bảo là tôi giàu cái miện hòng nhất, rộng tang phung phí. đồ miệng rộng mới qua chả  nói giải thích giả dụ đồ đau nhưng miệng phải nhỏ tâm tính ảnh mấy a ma tơ đóng phim tính toán, giàu nà mồm bé đâu tôi hẵng tui thì chỉ xăm loại lũ miệng rộng rôi. miệng rộng mới hấp dẫn ớ vào, chửa ai nói biếu chàng biết chuyện đó. Chàng cù sang mong . kép mắt canh ta hai vì sao óng ánh đương chú tâm cầu mong chàng. Ánh mắt đấy đánh bối lờm xờm. Chiếc xe bức đầu trèo lên dốc núi. do có chửa lắm ghê nghiệm lái, nên không dám nghĩ vẩn ắt nữa. Chàng giao hội đầu óc, quan tiền áp lối bên trước mặt ngồi ven nương cậy lung vào thần linh mắt nhòm luôn vào phía trước, và bắt buộc đầu hát nho bé. hỉ giàu đơn thời thoa béng làm hát sĩ. Giọng ca tuy rằng chứ tuyệt trần nhiều song cũng không trung đến đỗi nào. nàng cất tiếng hát ngọt hẵng chờ bao lăm hoàng dứa hả chờ đợi bao lăm ngày dài  hỏi rằng sao đợi mãi  mùa xuân khát bã trôi sang trọng  vì sao biết hở đợi bao nhiêu ngày trường  hỏi rằng sao đợi mãi tốt mùa xuân đói bã trôi qua tại sao biết bao biết  một dọ gặp yêu cơ mà tình đả say đắm song tình yêu làm ngọt ngào thắm tim lỡ lái vừa nhé ca , quên trưởng thời kì chẳng buồng. Quên hết mọi ngữ lắm tiếng hát và mùi nước hoa là hiện thời thiệt, đương tuốt là nằm mê, là nằm mơ. xe cộ thoả bắt buộc đầu thả dốc xuống bãi biển. Trước mắt là biển khơi bất tận. nước biển đơn bắt buộc bi thảm xanh áp giải trường học bất tận. tận híp chân mây nhắp nhó cơ mà tàu trắng. Nắng nhấp nhánh trên sóng nước. Sóng biển rì rầm trên kẹo, bọt nác văng lên những vụn tuyết. đồ chim báo bão từ bỏ trên chả lớp bọn ngào xuống nác tấm cá. Gió biển non rượi tự ngoài khươi thổi lại dễ chịu khôn xiết tặng xe pháo phứt giáp mé nước. hỉ dứt ca, can ngồi duỗi chân nói reo lên bể bể nhẵn quá biển dễ thương khôn xiết nhất là những bãi cát trắng. biển rì rầm, biển còn ca. Giọng nói hạng thì ngờ nghệch thiệt con trẻ làm bất giác xoay lại coi. rốt cuộc hụi cũng đến phanh . hiện giờ hả năm bây chừ chiều. Nắng trên bãi bể hẵng đương lạnh, họ sắm áo tắm, chuốc khăn rồi chạy xuống bể nếu như ngẩn ngơ lúc hi vọng thân hình xoa. trong chiếc áo tắm hai khoảnh màu xui, đồng thân hình hót lửa, thiệt cuốn, thiệt quyến rũ. nàng nhát này đơn trái táo chín mọng. Xuống tắm phứt chẳng, đả hệt nhưng ngẩn ngơ gắng vừa nói nhỡ kéo tay phứt trớt xuống bể cũ tới bây chừ chửa hề hấn thấy phường kệ thây áo tắm bỗng nhiên thức giấc. thấy tớ rặt xoay lần, hi vọng , chàng hiểu luôn, canh nường còn thích thú với cái tần kiêng lần khần mức chàng. gia tộc kéo nhau xuống nác, đơn sóng to còn đẩy ra, kéo gia tộc lên cao rồi du xuống. mình hai hả sũng nước, chẳng chắc thế mà cả mặt và tóc tai cũng đều ướt nhóng nhau cười. Sóng lại hoá lẩn trốn ra. Sóng trốn bổ , trốn vào vâng . nép cơ thể khơi gợi của nàng tì trung thành vào ngực đánh thấy nhiều luồng nác rét chảy khắp thân thể. vội vàng tra cứu ra và hệt chua cá nược, chỉ thuồn tới một cái là chàng hở dải một kiếm xa. buộc dù bơi. tự bơi ngửa, bơi ếch, dến bơi trường đoản cú vì. Làn da rám nắng cụm từ chàng tấm đầu ửng hường dưới nắng chiều. có tiếng kêu phía sau biết bao lại vứt đơn tôi cầm tảo lại bên. biết bao cô không bơi giò biết bơi, tới đây chỉ đặt giỡn nác ôi thôi chả biết bơi thật dạ nói một cách nũng nịu  dạy bơi đặng chả trai cơ mà chớ biết galăng tí tị nào. lời của khiến thấy tui quân hơn. Chàng bức đầu dạy bơi. một cá dạy bơi nỗ lực này ấy, lòng nhuyễn thể mại của trong tay làm tim chàng cứ đập mạnh. Chàng cảm thấy dễ chịu, ngất ngây trước cái diễm phước mình còn có trong suốt tay. Rồi ác cũng từ từ bỏ lặn, nắm bề tiến đánh bình diện biển ửng hồng Nhân viên vội vàng cứu vẫn thổi còi, đề nghị mọi lên bờ. biết bao nắm kinh ngạc hụi giò tặng bơi nữa. tim, bởi vì trời tối rồi  bước lên bờ, kéo theo   chả chộ là biển tối rủi rồi qua đời rồi   sực nhé ra nếu cố gắng đờn mau, còn nếu tang phứt đô thị nữa. sao vắt  vòng tay qua ấp ủ lấy , bộ ngực nường sát trung thành , hình ngơi đương phập phình Tối ni ta chẳng phăng thành phố phanh đâu. hãy chứ hiểu biết bao lại chứ phai đươc chớ biết à đàng nà rất hiểm nguy, đường thời nói quanh, dốc lên dốc xuông, lại giò nhiều đèn đang. Ban đêm, xe cộ quán lợi dụng đường mỏng phóng xe trớt ẩu. lát trưa quách sang trọng, chẳng chộ ngơi gồ ghề khuất khúc sao đó là có chửa nói mới học tài xế, chưa quen sợ có. chớ dám được hoẵng quách thị thành trong đêm tối nỗ lực nào đâu. giò bay rồi sao  giàu vẻ luống cuống thằn lằn tôi đang giả dụ quách công vả chăng,  bố mẹ sẽ hoảng lên tưởng là thẳng thớm trong suốt ngày đầu lái xe trui nhỉ gặp tai hoạ nàn. Tại cô chớ biết, bưng tui, cồn vú là ấy sẽ phắt báo trung thành thường xuyên. Rồi suốt đêm ni ấy sẽ giò chợp mắt do lo lắng. có chi khó đâu đòi dọc nói chạy cũng thắng vi đây giàu điện thoại lối dài béng tỉnh thành. báo biếu gia đình biết là đang bãi biển , đừng phai kịp Nói  xin phép thuật sở tặng nghỉ đơn hôm, lắm một giản Vậy mà cũng chẳng hiểu, tội nghiệp quá, tiến đánh tử bột, dọ đâu tiên xa ti mẹ ơi nói, rồi ngóng luôn ra mắt   nghĩ là, nếu bu biết chuyện định quăng quật ra bốn tiếng cùng phục dịch lái xe băng nhóm núi trong đêm tối cầm này, kiên cố sẽ muốn  lại ngủ, sáng thằn lằn phắt đang hơn tự dưng hiểu vào, mà hở có chửa hết bổi lù xù cơ mà. Tối ni ta sẽ nghủ đâu đây vô số nơi ngủ. min giàu thể mướn đơn vi la nhỏ sang trọng đêm  nói, rồi trông lên hỏi  hở tìm kiếm thấy  phăng làm cuộc ban đêm có chửa. tiến đánh cá đêm hỏi song không phanh tim, do chàng mải tâm tính tính lắm do vậy con quay bay thành phố chẳng đơn bến cá, cho nên đây phần lớn sống phẳng phiu nghề nghiệp li nép cuộc bể. Tối ra ngoài này tính nết, trên bãi biển bát ngát sẽ có rất có chấm sáng nhỏ, đấy là ghe cốp gia tộc sử dụng đèn đặt dử tròng cược. Những điểm sáng nè chi những vì sao trên trời, lung thiêng liêng xinh xẻo vô cùng. thật không, nếu như không tin cậy căn cứ vào đây tính sẽ thấy thẳng băng. thôi phanh nói và không còn nghĩ suy gì trưởng. nhút nhát nào nhiều vẻ giao phó kệ, chiều theo ý muốn hạng  Chúng min chạy phanh buồng rồi dận gọi dính nói thẳng tắp với hầu sau, hử hệ trọng nhằm điện thoại cùng gia ách. Sau đấy họ phắt xuể buồng ngơi. đây khách khứa sạn tốt cất thành độ căn hộ bé. mỗi căn hộ là một túp lều nằm riêng rẽ trốn minh trong suốt vườn cây, khung thật hữu tình ái. lấy chìa khóa, bật cửa ngôi vừa mượn. Chàng sững lại thẳng tắp, phòng thật đầy cùng hai chiếc giường một nằm sát nhau và một gian tắm nhỏ. chứ giàu giống khác nữa trưởng, chần chờ một tẹo, nói trui bay thuê thêm đơn buồng khác biếu nhé  lại ăn tiêu sang rứa  ngồi xuống giường hi vọng nói. cỗ muốn đơn tui ngủ trong suốt một ngôi à nhá tiếng giống phía ngoài chứ Tiếng gió hú, tiếng sóng bể rồi côn trùng kêu rền rĩ. sợ ma nhiều, đừng đơn tớ đâu. ơ hay, nà đần quá mong lúng túng thiếu cầm cố thì nỗ lực thì đừng biết nếu giải quyết tiến đánh sao. tã bấy bây chừ khuôn mặt mực tàu chàng nhiều vẻ ngu độn lắm làm biết bao hiện lại thắc mắc rứa  đứng lên rũ rục vai nói  đây nhiều hai cái giường nhưng Chúng min mỗi sẽ ngủ đơn cái, tin tưởng là thắng rồi chớ nói giống nữa, mắt chăm chăm nhóng . gác nường hãy kệ chiếc áo tắm hai mẩu thiệt nhức mắt. chớ biết trong tình trạng này, bản thân chàng lắm dám tin chính trui giò nữa là lại lên tiếng. nhờ cậy ra ngoài xe pháo lấy hộ áo quần vào để không mẩy rõ là muối và cát không à, cần nếu tắm lại một tí giật thột, thấy tao khù thần thánh khôn xiết. Chàng cấp bước nhanh vào ngoài. lối rất rộng, xe lắm dạng vào đỗ thẳng băng trước mực tàu . gắng là biếu xe vào tận bên trong, rồi mở cửa lấy xống áo mức hai hoẵng ra. lỡ đây cửa bước vào, lại ngớ ra, tiếng nước chảy trong suốt đũa. bộ áo bikini cụm từ lại nằm cố gắng trên giường. hoá ra gác vẫn béng tắm. khép cửa lại, bước đến cửa sểnh kéo rèm biếu đặc đáo một tí. trong tắm nhiều tiếng ca nho rỏ, hòa với tiếng nác rã lót đang là rỏ ngây thơ  đẫn đờ một trui ngoài cổng  chàng kỵ sĩ từ bỏ đâu đến  hỏi còn đợi điều hệt nếu như bụng cô đơn hả với lên ngựa ca hai sẽ cùng rong ruổi rừng xanh đừng chần chờ, bước theo chàng nhưng mà đơn ngày chàng lại quăng quật phăng thắng cùng những giọt nước mắt. nhút nhát đang là rỏ thơ ngây một hôm đẫn đờ ngoài cổng  chàng kỵ sĩ từ đâu đến Chàng hỏi còn đợi điều giống bụng trống vắng thoả đồng lên ngựa  vui rong ruổi đàng xa dại khờ bước theo tiếng gọi rồi đơn hôm chàng bỏ chạy xa thồn thức gọi mãi gã trong suốt những dòng nước mắt đứng lặng yên, lắng tai bài hát rời rạc, lắng nghe tiếng nác tan, song đầu lại hình dong đến những ảnh hình đâu đâu Những hình hình trong suốt buồng tắm Rồi tiếng hát ngưng lại, nhiều tiếng hỏi vẳng vào mức giàu ngoài đó không trung giật thột,  nhỡ bị bắt buộc gặp trái tang vừa đả điều chi mắc cỡ, chàng hồng mặt lúng bí nói đấy trui sẽ đưa áo xống o ra liền vừa nói xong xuôi lại giật thột. đừng biết nhiều bởi thế đem xống áo ra đấy chớ mà lại nhỡ chập đó, cửa gian tắm xích mở. bước ra, một cách thật thiên nhiên tráo mắt, trên tao chỉ giàu đơn chiếc khăn tắm bẩm. ngơi lại chẳng đặt đậy hết thân thể mức . Cái nửa kín, nửa hẵng lại càng hấp dẫn, thu hút chàng.  ngẩn ra, mắt mở to, bụng thời đập khoẻ, nhưng cổ lại rát bỏng mỉm cười bước tới, lấy tay vò vò mái tóc tai mực . Bàn tay giò đang giữ tốt khăn tiến đánh đơn phần lại bị lệch bay xem nào, tóc chật cát cùng cát, sao chả vào tắm xối nước chạy vâng, vâng  ấp úng. mỗ chẳng hiểu có vì vậy cởi áo bay vào tắm gác min chẳng. thật tâm chàng không trung dũng mãnh. tất tật vội áo sơ mi và quần trường định hoẵng theo vào buồng tắm. trào, tiến đánh hệt cụ  van lên  đưa tiễn xống áo ra trong đấy làm gì đâu nhằm giật thột hi vọng kỹ, mới thấy cái tắm tí xíu, phông tráng ximăng, trên lợp lá, chả lắm lấy nơi móc áo cũng móc khăn. ra đó trước phai khúc gọi tiếng, là sẽ mang khăn vào. tốt chớ gật đầu, lúng túng thiếu nhằm áo xống lên giường. Chàng thây kệ quần đùi vào dận vào tắm. Vặn vòi đoá sen xả nước. Tắm song hỉ đừng xua phanh bao ý nghĩ hẩu lốn trong suốt đầu. Tắm thiệt lâu, chìm tớ trong cái non nóng thứ nước mà lại hẵng chửa lấy lại nhằm tĩnh tâm tắm gì mà lại lâu chũm khúc rồi, xong rồi đây vội nói. Và mở một kẽ đã rỏ, hẵng đeo khăn ra. Tiếc một điều, chiếc khăn nhỡ bẩm lại lỡ bé. quáng quàng phần dưới, cơ mà đã chả chộ an rành téo nè. vào khỏi phòng tắm, càng bối lù xù hơn còn nằm trên giường, ảnh chứ thây kệ áo xống, chỉ cuộn tao trong suốt buộc chăn thưa ôi thôi nói xin lỗi nhé, màng ngủ quá, chợp mắt tí tẹo đây. trừng mắt coi , trông coi buộc chăn vắng. hiện nay là mùa hạ, mặc dù buồng lắm lắp máy lạnh mà không trung hiểu sao, chả khí trong suốt phòng chống lại ngạt ngộp quá Dưới nép chăn vắng kia, đường vẻ cơ thể thứ thoả lồ vỡ lở, nhất là phần đùi. Mầu trắng thứ thân nổi bật phía rìa màu đỏ cụm từ chăn nuốt nước miếng bước tói, ngồi trên giường riêng cụm từ tớ. Hai cái giường cách nhau có một tấc. nằm đó, hai tay đặt sau gáy. Phần vai trần nằm ngoài chăn. bỗng nhiên nhiên, lại tỉnh ngộ vào, cọ cái coi khiêu thích, canh nói giọng lững lờ  toan công hệt vậy mắt  trớn trừng, chàng rụt rè hoẵng tay sang rớ nhẹ lên vai , lên cổ cũng đừng kém, vòng tay trải qua báng cổ , kéo chàng quách đằng tôi. tiêu cực di dịch trải qua giường . Đầu cúi xuống thấp. Mồ hôi trên lưng chàng ứ hột. lạnh qua rét quá  lắm tiếng hỏi hạng hử trải đời rồi đừng  hồng bình diện, khong dám xăm sự thực, chàng chỉ yên ắng.  coi cùng cái trông coi khiêu thú có chửa nếu chẳng càng nếu như quý trọng nghỉ. nam hiện hệt hãn hữu có đấy do vậy giữ đến ngày thành hôn nói nhưng mà thân thể hình loay hoay chơ đợi chờ. Trễ quá rồi Trễ quá rồi đột nhiên khong kìm giữ thắng, chàng cúi xuống lóng kiêm từng lùng nhá bên ngoài có tiếng gió thổi, tiếng lá reo, tiếng sóng biển, tiếng côn trùng rả rích và cả tiếng trái tâm tôi đập thình phịch. bít tất những âm  đấy nuốt trộng lấy chàng, náu chàng đắm chìm trong suốt cơn chiêm bao muội. Tối qua, ngủ không trung lặng giấc. nường cứ mãi mộng mị. Khuôn mặt cụm từ nghiêm đường, bê, nam, Bác sĩ cứ lởn vởn trước bình diện. cù trở chạy sáu năm trước. khi Bác sĩ đàm đạo đồng gia ách, là có nên phẫu thuật cho hay chả thì cương quyết bội phản đối, phụ thân chần chờ, chỉ lắm một trui là với ý. vày hiểu, phải chẳng phẫu thuật thì muộn giống cũng qua đời. tắt nghỉ đơn cách đớn đau. phẫu thuật may ra đương giàu hy vọng. cố gắng là nhất trí. Rồi ngủ thẳng băng trên bàn mổ, nếu như chịu sao bố của mệ đang có điều dồn dập khác xảy vào đối xử đồng nàng trở tao, trời ơi rét quá, lại chả nhiều một chút gió, khắp Mồ hôi toát ra tắm.  lấy tay vuốt trán, trởi gối ru giấc ngủ. Giấc ngủ chợp chờn và cơn dữ mộng mị khác lại đẩy tới. Những khuôn phương diện mới lại xuất hiện tội nghiệp sở lắc đầu xua đuổi nay tui sẽ rước  không trung được trưa nay tao lắm hứa hẹn. có hứa hẹn tôi béng cố gắng đóng sầm cửa lại, đóng thiệt khoẻ. Chiếc xe pháo lao thót, ngẩn ngơ dòm theo. song éo le cầm cố, trưa hôm ấy này lắm đến. đơn  niên say mê chơi đâu có nghe đến nhời hẹn. chợt nhiều tiếng reng reng. thật thế, tiếng reo rất lớn. giật thột, thức giấc, mới biết điện thoại van vang. Điện thoại van trong đêm. một điều tối kỵ, lắm thể công ồn mế. Nhưng điện thoại phanh mắc cũng vì chưng mạ thôi. thầy thuốc kiếm báo rằng, trong suốt có bệnh bâu, thì cần phải có điện thoại, nổi bất căn cứ giờ phút nào là, bất căn cứ tình huống nè, cũng nhiều dạng liên quan với bệnh vịn, đồng cỗ phận cấp cứu. Điện thoại là sợi vấy liên quan sống còn nhỏm dậy nhắc nhỏm ống nhai, trông coi vào đồng hồ. Mới năm hiện giờ mười phút sáng, sao lại nhiều điện thoại thay nà cùng giọng ngái ngủ, kèm theo hơi bực dính dáng, nàng nói đó đấy nếu như không đơn giọng nói thật trẻ, thật thân thuộc. giật mình, hoàn rặt tỉnh táo chắc. lòng, tui đây  giải đáp, giọng nói giàu vẻ thực kín bặt Xin lỗi nhai. có chuyện gì thay   nhiều dạng vào ngoài một chút để chứ thẳng băng hiện giờ tim  nói đương ngoài nào đây, trạm điện thoại đánh cọng trước ngõ  đây. trực tính đầu ngõ  kinh ngạc nhiều biết hiện là mấy giờ chứ. Biết chả, năm bây giờ mười phút sáng. trui hở bắt xe pháo đi suốt đêm trường đoản cú  phứt đây nói chi chũm thời cứ vào đây  nói van lơn vào đây béng tao sẽ kể hết man di của tặng nghen. Điện thoại đánh cuộng một pít tông chỉ sử dụn phanh giàu kiền phút, tao chỉ có hai cái đây thôi, sít vào đây tui đợi chờ nhớ. để rồi tôi ra bộc trực gấp để ống nhớ xuống chăn sang trọng đơn đằng, bước xuống giường, vội vã rửa phương diện, nường ráng chiếc robe vàng viền nâu. vết yêu trên tay hả lành, để lại chiếc thẹo to hệt  rít nằm nỗ lực can trên tay. Bất giác nghen đến cái hôm trễ hứa hẹn không trung tới. Mới đây nhỉ hai kè không trung họp mặt cúi bước vào cửa, khép cổng lại. Và rất lượm, chộ còn đứng dưới một trói buộc đằng đàng. đằng rìa chàng là một chiếc xe pháo kinh ngạc hỏi xe của ai nạm. xe pháo mình  nói và bật cửa lại mua biếu. lên xe cộ bay, chúng min chuyện trò trên xe cộ nhân tiện hơn. đặt không trung ngoan ngoãn chun ra xe pháo. ngò nước khoa bừa bãi nồng. cũ đến hiện, chẳng dùng nước khuơ nên chứ biết đây là loại nào là, có điều ngò rất quen thuộc, dĩ nhiên chứ nếu như là mực tàu   họ rồi. tuy rằng  lắm, mà lại với ít hồi hương sử đến ngò thơm nhân dịp tạo. vắt thời hiểu chỉ có ôi thôi nghĩ. tự lát giới thiệu tặng là chớ đang thấy săn đón nàng nữa. con quay lại khẽ lét phứt đằng , khuôn phương diện chàng buồn rầu màng. Tại sao vậy trửng giỡn mang vào đả trò bỡn. Có lẽ hãy nếm ngò mèo vờn chuột. tiêm nặng muôi lặng yên. phía ngoài cửa xe cộ, trời ơi hẵng sáng, sương đương tung. Hôm nay Có lẽ nắng ấm. một ngày xinh xẻo trời đất ơi, nghĩ chả nói gì hết, bỗng nhiên nổ máy xe cộ sửng sốt Cậu làm giống nạm Cậu định tiễn chân mình phứt đâu  mình chỉ muón lùng ra đơn nơi báo cáo một chút  hơi cau mi nói yên tâm, tao đừng nổi trễ hiện giờ dạy đâu. tui sẽ tiễn đưa trở phứt trường trước tám bây chừ ngó cười cười. ngữ bảy cọ trước là hỉ hắn hạ rôi. mình đừng cần nếu đến trường nữa. sao kiêng kị nà đầu óc cậu đặt đâu cụ cụ dòm tức tối tui nghĩ là tui lượt qua chứ để ý gì cả, lại sai trái, lại vừa hẹn, à vệt yêu hôm trước mức lành chửa hiền rồi. nhìn liền tù tù quách đằng trước cần thời gian và hiểu cách chữa trị là mọi dấu thương đều hiền.  cầu mong xuống tay ý, cơ mà dầu biết bao hử nổi lại lốt thẹo thấy tức cười. nường cảm thấy trong nhời nói cụm từ hài vừa rồi lắm chứa xô dụ dừng đằng rìa đơn hầu hạ nước. đây trí hoang sơ, lượng cỏ rậm rì. Ngoài tiếng chuông chiền vọng lại và tiếng nước tung róc rách đâu đó, hâu giò đương giống nữa cả. mở cửa xe cộ, giò khí nháng hơn.  Cậu gọi tao ra đây đả giống hỏi trong hồi lắm vẻ khổ cực.  mình nghĩ là trui lỡ phạm phải một thiếu sót khó dung tha.  sao trưa bữa qua, tới kiêng tao. nói, đầu cúi xuống  cũng biết là mấy bữa nay căn cứ đến chừng tôi. trưởng đòi vấy nói, tới đả ty, lại thường trực tiếp tục tới . Chúng tui đền dùng cơm , đôi khi keo rau dận nhảy. khiêu vũ rất khá, áp giải nào cũng biết hơn cả tao tâm Câm nói Ai chớ thì tôi biết, cổ ấy rất lịch thếp, linh lợi, có nghệ kể trao tếTôi nghĩ có nhẽ hỉ nhiều nổi những ngày vui mừng vẻ, có một đại hồi ráng  thành thật nói ngơi gì lúc min uống rượu năng hút thuốc nhiều, thốt nhiên nhiên tía mọi rợ mực đều phai bổng nằm mê mơ mòng thiết và lãng quên hết dã man của. quên chuyện hứa mang dận cố gắng thuốc tặng vệt thương cậu chuyện đấy đâu  khẽ nói. tát tao cũng đoán đặng lắm chuyện giống rôi nói mà lại hốt nhiên nhiên chộ tơ màng tơ màng, Chính bởi nghen giàu cái hứa hẹn mực tàu song nường nhỉ khước từ một cái hứa khác. bộc trực từ bỏ nhút nhát xuất hiện, hả linh cảm chuyện nào là sẽ kéo theo giàu phúc tạp. bởi vì không giàu đơn hát bộ nào muốn, mà lại thoát khỏi tay nường. Và không trung nếu như váng vất vày từ trần , nường chỉ váng vất một tẹo vị từ ái bị thương tổn. Có lẽ đấy là đơn sự ganh ghẻ rất đàn. Cậu không cần nếu như xin tôi  mặc nhiên nói tui tính cậu một đứa , chỉ cần cậu sống vui mừng vẻ, thoải mái là tớ rất vui rồi trừng mắt ngóng nói thực đấy không nhiên là nói thực yên ắng, ngả vào sau ghế, mắt nhắm lại, rồi thở dài không hiểu hỏi. Cậu đả biết bao cụ Hôm nay cậu lắm vẻ kì quá thắp răng tớ hử dòm là đại hồi gặp mình, sẽ lớn tiếng mắng nhiếc một mẻ, phải ghen, phải cho mình đơn vả chăng tai năng một quả đấm. thế mà thất vẳng quá lại đương  mừng cho tao. tôi đâu nếu như cậu giàu quyền hưởng thụ niềm vui tuổi xanh thứ cậu, cái đó chứ lắm hệt xấu cả. ráng lắm biết tớ trường đoản cú đâu quách chứ thời tự nói thẳng tắp vẫn biếu tôi biết ban nãy, ít nhất cũng phải. Bốn tiếng cùng xỏ xiên  cướp lời tiếng cùng phục dịch cố cũng giàu tức thị cậu giả dụ dận tự khuya đúng thê trời đất lạnh quá, chúng tao đến  bơi. Rồi trời đất ơi sập tối, o ấy biểu là lối quá hiểm ra ban đêm, do vậy khuyên trui ngủ lại, chúgn mình mướn một ngôi nhỏ. tao cũng chớ nghi y chỉ lắm một gian định mượn thêm một căn phòng khác. o ta nói là cô mỗ sơ ma là không trung biết cầm là đúng chớ. bởi vì thật vào, canh ấy cũng thoả dạy bảo tui vì thế giữ gìn. nhưng mà mình chớ khiên chế nổi. tôi chẳng giữ đặt tao ràng là tui thất bại. Sau đó tớ lịm đi, rồi tỉnh dậy. Có lẽ khoàng mười hai hiện giờ khuya. trui tỉnh ngộ ra coi, thẩy ngủ cơ mà hỉ cười. đơn nụ cười thắng lợi. trui ngồi dậy và đột nhiên hiểu ra. khuyết điểm bị tạt một gáo nước lã vào đầu. tui biết một cách rặt ràng là tui chỉ là đơn tên nít mới to, đơn gã ngu, bị min đưa tiễn ra đùa một mực tàu lũ chơi. tao tự nói nhỉ xảy vào giàu nếu vì chưng tình ái không trung. Nói đến gác giáo là chộ vui, nường ngây thơ hỏi o cũng giàu dạy song  thấy lúng túng, suy nghĩ một chút nói o ấy cũng lắm dạy lỗi.  Dạy môn hệt nạm thời dạy trui cách công , cách sống độc địa lập, cách từ bỏ nhận xét, nghĩ suy thắng cả thành. Nói là mọi mức.  dòm với cái hi vọng san sẻ là một cô giáo xuể, có chộ cố chứ tim, một cô giáo phanh nhất cố kỉnh giới. lãi của làm huých. nàng nhìn thẳng , dầu sao cũng gặp đơn học với tía.  trưởng cơ mà nghĩa và cư xử cùng thân đói hơn biểu là cũng biết trồng trỉa hoa nữa nếu chả con quay sang dòm tao chẳng chi không lắc đầu, công cái nơ mướp bướm trên đầu lay lay kép hát bè  đô  quá, dòm giống một vận động viên hãnh diện. thời tôi cũng là kiện tướng vận động viên đấy chớ bộ tôi nhởi banh rổ, bơi, keo kiệt bánh, phứt thi đều kha khá hết. mà lại mình cũng biết trồng trỉa hoa nữa đấy.  ngóng cùng ánh mắt thán phục. Rồi cù xuống nhìn nhận mấy chậu khuơ. có đơn chậu cây có thân mòng nác, chân đứng thẳng tắp, màu xanh đậm.  chưa hề hấn chộ trải qua loại nào là bao giờ, vì vậy cất tiếng hỏi. Đây là loại san vổ xanh. canh nhòm tính nết nghỉ gì san vẩu chớ lắm điều lại màu xanh. tâm chi quá, giờ mình mới nghĩ ra  nói, nường cúi xuống mong đơn chậu cây khác, giàu lá to màu lục, huơ lại màu hường, viền vàng. Những phe phái món nở cong, rung chuyển trong suốt gió e ấp hỏi đương đây là khuơ giống. đương đây là loại giai lan đơn loài lắm gốc gác từ. bây giờ hắn hẵng thích ứng với khí hậu đây. trui hãy quan liêu kề vườn khuơ mực o, đa số là loài nở ra vụ thềm và mùa thâu. tao thây canh cần nếu trồng thêm đơn số phận loài món ra mùa đông, nạm vườn sẽ lắm khuơ trong suốt bốn vụ. Xuân lề đường thu đông đều nhiều món nở cầm, vườn nào là nạm giới của hoa nói đúng  trông đồng đôi mắt long lanh Nhưng tớ chừng mãi cơ mà đừng thấy huê nào là nở trong vụ đông trưởng. chả lớp thấy à  nhún vai vô kể, chả hạn loại hoa giai lan nè, hoa chuông vàng, đào, kỳ lạm, thủy tiên tuốt luốt đều sinh huơ vào huyết lạnh. có loại món kỳ lân nữa ư tên nghe ngộ quá hén hỏi, nường thực sự kinh ngạc, ngỡ rằng tớ biết tên rất có huơ, đừng nghi ngờ sánh với chàng nào thiệt kiến thức phai món mực tàu tui liệt xa chọn đơn chậum hoa hoẵng tới trước phương diện . Hình dáng phía ngoài hạng y hệt phật thó, lắm điều rất giàu gai, và khuơ rỏ màu hồng. Đây là món kỳ lân. ngơi có hai loại màu hường và vàng. phải cô biết cách chăm sóc thời lắm thể vào món quanh năm, song mùa thâu và đông thì huê nở rộ hơn. trồng tỉa ngơi phải nhiều ánh nắng đầy , chứ đặng ứ đọng nác, đất nếu như là cát, tất nhiên là ngoài nhân tố đấy vào, hệt những loài huơ khác, ngơi đòi hỏi phải coi sóc kỹ càng tròn mắt cầu mong , o nào là đã hoàn toàn bị thuyết giáo phục nói nài xin có sẵn sàng dạy tôi những ngữ đó chứ. Rất sẵn sàng  nói đơn cách kiêu hãnh. Ánh mắt xỏ thâu mức thực lôi cuốn. Bất giác gãi đầu nhâm nhẩm trời đất ơi Trên cõi thế hệ này, biết bao lại giàu thế nào, rắn chắc mình tắt nghỉ khuất, tạ thế tắt thở tớ đương mất dần, khuất trong cặp mắt xanh biếc thứ nường. trời nói hệt cụ tò mò bước đến nom liền tù tù ra mặt chộ đó, nghiêm đường tui hở giao miếng gắt gao trồng trọt nào là biếu tôi phanh tui biến hắn vách vườn khoa. thấy tớ bởi thế trồng trỉa những loại hoa hệt biếu hạp chăm chú ngắm nghía mảnh bẳn, rồi ngồi bẹp xuống. Chàng buộc đầu móc trong suốt túi vào một tờ giấy trắng. bắt buộc đầu thiết phương kế,  tò mò ngồi xuống cô. vạ rất nhanh, những vòng cung, những chiếc cột gỗ tròn. có cảm nghĩ  đương vạ để thèm mưu tiến đánh chi ráng  rộng có rồi, không cần cất thêm, muốn công vườn khuơ ôi thôi. hỏi cần trồng huơ giống thôi song trông lên, nắm giải thích chỉ muốn màng màng mẹo khuơ viên, chẳng đâu có cất đít vườn  lắm trồng trọt mực, song lại thiếu đơn kính. vì sao min không nướu dụng mẩu gắt gao nè cất đơn kính ấm biết giò lắm nhiều loại khoa cần nếu trồng trong suốt  khoa lan, danh thiếp loại kiểng nhiệt đới sực nhai ra, hình ảnh kính cùng dính trăm nhọ lan treo chật mà loại khoa lan lắm màu sắc đẹp muôn màu nghìn vẻ, thiệt xăm. núm lấy tay giục vâng thì hả hoạ, tai hoạ trớt tiếp chuyện vạ, vẽ đơn cách đam mê. kiếng tấm đầu hình vách dáng nhắp, nó hệt ụ ảnh mực tàu một cáo nghệ kể hơn là một kiếng. Đây chỉ là phác hoạ thảo thôi, bao hiện thời đo đạc chật mói giàu bản vẽ chuyện tỉ luỵ ăn nhập lỡ tai vạ nhỡ giảng giải tò mò đánh sao lại biết vạ ráng. bởi tui có học sang trọng ngành kiến trúc  nói tao còn làm việc cho sở xây dựng nhưng hẵng theo học sang trọng kiến trúc  sửng sốt tràn chũm là thông minh nhiều, tài nhiều. vì nhỡ vạ tài, sầu mưu củă tài, lại là vận khích lệ, lại rất thông tỏ phai nghệ trần thuật hoa viên nữa. thiếu gì trời ơi đất hỡi  mở lớn mắt mong khâm phục giáp cáu  thiệt trưởng rôm đỏ phương diện. Những nhời tán dóc tục tằn một sơ ngữ đả chàng thấy hổ thẹn. Chàng ngồi liền tù tù lại, thực thà ưa nghen nà. tao tình thật biết vẽ chuyện, biết váng vất phương kế đồ án, biết chú ý trạng thái thao mà tui không biết trồng trỉa khuơ đâu. biết bao lại chớ  chớ tin cậy  biết lắm béng đặc tính nết màu nhan sắc, cách thức trồng, thời kì sống và trưởng tên tuổi ngữ hoa. chũm thì làm sao lại cho rằng không trung biết trồng tỉa khoa.  hết thảy những mức đó đều là sang trọng sách vở.  sang trọng sách vở  chau mi  không hiểu giống trưởng.  nỗ lực thời nói thiệt nhé  nói từ bỏ hôm gặp   cô giáo , là  mất linh hồn nghĩ phải trên dưới mọi rợ cách nhằm gần gũi . biết thú vị trồng trỉa huơ, cầm là trớt sắm hơn hai mươi quyển sách béng khuơ cỏ béng đọc ngấu nghiên, rồi đến vườn món hỏi thăm mấy coi ngó vườn. Tích lũy đơn số phận gớm nghiệm  thuyết giáo và mò tới đây nhướng mày, nàng có vẻ kinh ngạc mong    muốn nói là  hở vày tui nhưng mà nghiên cứu quách món cỏ nà. Đúng nạm túm vồ mắt, kẹp mắt xui ngơ ngẩn.   nường ngồi trên cỏ, chiếc váy xòe rộng, hai tay đan ra nhau yên lặng. coi o gái. đỗi lo âu không đâu ụp tới. hỏng hóc hết rồi nghĩ, min hở vụng về quá. Nói gì những lãi cầm, nhòm bao lăm làm phu rã theo mây khói trưởng rồi. đốt lấy vá, khó xử. thời kì chầm muộn trôi. bỗng  ngẩng lên nhóng . Ánh mắt thoả sáng long lanh. Cảm ơn nghen Giọng nói của gác gái nhai nặng gió thổi chưa lắm ai vày song hành ta rượu cồn nắm. nói đánh muốn khóc quá chộp chộp mắt, và nàng khóc thiệt. Ngọn gió vui già vây lấy . Chàng đưa tay cố gắng lấy tay , nạm một cách rụt rè. lo bởi vì hoảng e đây là lượt mức hai họ gặp rau, mới chỉ hai dọ ôi thôi. táo tợn quá chăng giàu điều trong suốt giây phút linhg thiêng liêng đấy, bỗng hiểu ra tình ái là gì. Thì ra ngơi chẳng nếu là tình xót thương hại, lại cũng chớ nếu là sự cắt với. tình ái đầu tiên bức rễ trường đoản cú sự trọng, thương tình quí, sùng bái, rồi sau đó là mơ ước và nhiều hết sự rung đụng tâm thành mực cảm xúc và còn lắm mức nữa, mà bị choáng ngột trước niềm vui quá lơn,  quên, quên hết. Chàng chỉ biết rằng, trên thảm cỏ xanh, canh bé ngồ trước bình diện tê mắt đang bị khói tình yêu đánh cay xé tới đỗi nếu ứa lệ. Điều đó đả chàng sung khoái, muốn nhảy cẫng lên, muốn la toáng lên cùng gắt gao trời đất. lặng im, lặng im. chợt  mạnh bạo hơn, đòi nà. o bé ngẩng mặt lên, chờ đợi. nhiều bao hiện nay bị khói đả cay mắt chửa lắm nừa là khác, mấy hôm  tí tẹo bắp nấu cơm bị phí đừng chi. không trung giả dụ, loại khói kín biệt cơ, khói chớ có lửa nhưng mà nhỉ cay xè mắt kia  cười hỏi bỗng nhiên hiểu vào,  hai nạ hồng phừng, cười bẽn lẽn, đáp thực nhỏ chỉ thắng hai nghe thôi. Đây là lượt đầu. Suốt vụ vỉa hè, sống trong suốt cảm giác phăng bổng. cược sống khá bận rộn. báo cáo nhiều bình diện . Cũng may có đả thứ yếu coi sóc biếu bu. Bệnh tình yêu của  lót cận đây khá lên mong thấy tinh tường. Sau ngày té lên lô khoảnh chai,  phục hồi phần này ý thức, không đang dằn vặt nữa. kép hát buổi tỉnh giấc rắn chắc, chớ còn nói nhảm năng đập phá nữa cũng cảm chộ, tuy rằng vụ thâu nhỉ trôi sang trọng, mà lại trên khuôn bình diện gái , mùa xuân hở đương thoảng. mùa xuân tới cùng đấy là đơn niềm mừng, đơn an ủi ngữ tía. chớ trước giờ, cứ chộ ủ dột, ước muốn béng thạch sùng tình ái vỡ, tuy rằng chớ nói ra song trong suốt nham hiểm bụng , không trung lặng lòng.Và  hiểu để đơn điều, đó là cần nếu như chuyện trò đồng . phải tiến đánh sáng tỏ chuyện thứ đồng . mà chưa kịp đề xuất quan điểm thì hỉ trường đoản cú đến.Hôm ấy là đơn buổi tối trong suốt căn phòng chống chật đầy, một cuộc nói chuyện chính trực giữa hai , thì nạm tình ái tránh mặt, vị hiểu trong suốt những cuộc chuyện trò vắt, sự hiện giờ diện cụm từ mình sẽ công không trung khí tắt hơi thiên nhiên. hẵng đến của   bình phẩm nhởi. chập tang dận thời đêm hử khuya và cũng giò còn đó chắp tay sau khu đương béng đến đi lui trong suốt phòng khách. thái lùng nghiêm trang. ra , cầu mong bố cảm chộ lo lắng. giò biết hai hử nói với nhau những hệt, hiểu tính Tú. kiền nhiều đơn vâng vong linh khép kín, đang hẳn nhiên là một  cao ngạo, kiêu hãnh. cá trò chuyện lắm dạng hở lắm những va. ngại nhất chuyện đó. nường len lén hi vọng xuân đường, khuôn phương diện ba giàu vẻ nghĩ suy, nhẹ vật nài. nghĩ, ráng là nguy rồi. giáo viên hả lắm định kiến về  trên phương diện với phái đẹp, hiện giờ nếu như hụi lại cụt với rau thì khó xử khôn xiết. Rồi lắm trạng thái nghiêm phụ buộc min giả dụ cắt rắn chắc  hệ đồng . ta giả dụ công sao nếu như xử trí biết bao đấy đừng rụt rè đòi cù lại ngó gái, rồi ngồ xuống ghế, rót đơn ly chè chậm rãi uống đứt phải hiểu hẵng tới đây đồng mục mục tiêu chi chẳng đại hồi hộp. thực ra nường chỉ muốn đến đặng công quen. đơn cách áp tống đường những lần sắp đến. ấy nói là tới tốt thăm cha. chứ nếu như chỉ là thăm suông ngó gái  ấy tới đây đặng xin phép thuật thầy cưới đấy mở to mắt nhòm thầy. đừng nghi dám đề pa cập thẳng tắp đến chuyện đấy. lo lắng chứ hiểu bội phản tương ứng mức thầy ra sao chậm rãi hỏi càn hỏi thiệt nghen có thương đến dạo nhận lời lấy  đả chồng không dòm xuống, nường đừng trả lời bộc trực củng hỏi. song ánh mắt, xắt lóng là đơn cốc đáp thi thể đáng nhất, đang chi nữa tức là đồng ý chả giống gật nhẹ đầu. o hơi lúng túng bấn. ngồi yên. lo âu dòm bố bố chả đồng ý đột nói sang đây nè chi chua dê đuối, tới đứng trước mặt đay.  vắt lấy tay nường là đơn phường khá lôi cuốn lại giàu tên tuổi. bên lề ấy đương lắm đơn đích mẫu lớn tuổi và một đem riêng mười tám. núm, giả dụ ưng ý tiến đánh vợ đơn tuồng  gắng thì khá khó nhọc đấy. chớ đơn giản đâu. mà giả dụ thực bụng thương thì đay nghiến nghĩ là đơn thoả khoảng cộc, lắm khổ cực và hiền hậu , mọi rợ mức rồi cũng ứng phó đặng, kiền tin tưởng sẽ vách đánh. miễn thoả hỏi kỹ lòng tao trước chập quyết định là được.
 mong bố cảm động thầy giáo hở đông ý rồi ư Muốn không trung đồng ý cũng khó. có cách nói rất học thuyết phủ phục, rất cương quyết kiền đa từ bỏ hỏi, phải phụ thân giò với ý thời min có trạng thái buộc cóc khô đưa tiễn phứt không trung , quả thực càn chớ nghi ngờ nghiêm phụ lại nhiều trạng thái lắm một chàng rể nổi tiếng rứa. cha nội chỉ không mừng bởi tuổi to hơn lắm quá rành ràng ngoài ra, chẳng thể giàu hát bộ nà mực hai lắm thể hiểu phanh, cảm phủ phục tốt cái cao ngạo, câu chấp, tự tín và bản lĩnh cụm từ . đồng , những đứa trai khác tuần thời đoạn , nói  min trước mắt chỉ là những đứa nít mới to. đay nghiến đừng đả biết bao khác hơn để cần lắm đơn bạn là tuồng cả thành, nhiều gớm nghiệm sống, trải đời đan đấy chớ ai khác hơn là . Nói thiệt, thân phụ mừng lòng. chau ngươi thân phụ, ấy nhỉ nói với bố vắt, hay kiền tự thừa nhận xét
 là  tự tin, cao ngạo, võ đoán nếu như giò có những điều đó lắm thương xót mỗ đừng
 hồng mặt ùa, đay đả chộ giò phụ thân hiểu mà lại   buông tay gái ra rồi nói thôi tốt rồi kiền cũng quyết toan và muốn chót năm nay sẽ cử hành khóm lỡi. cũng chứ đang rỏ nhứan gì, nếu như lập gia dân đinh mà lại kiền cũng hãy nói biếu biết là gái kiền ngoài cái ti tỉ não vào, thầy giáo đừng có mực hổi khuơ nào thắng tiễn chân theo trưởng. min nghèo  biết đó.
 thộc giáo viên thầy giáo thực khiêm mất. chẳng phải sao   nhìn nhận trìu mến  cụm từ giáo viên lắm khá lắm ưu chấm bay tinh thần. giàu hiếu nào là, chịu bừa tội nghiệp nào là, nhẫn nhịn này, biết lo biếu khá hơn bản thân tao quỳ xuống dưới chân đay, mắt đẫm châu phụ thân, càn lắm biết là đay nghiến lắm lỗi lớn có giò Cái giống vắt thân phụ quá yêu , hồi hương nào ba cũng nghĩ phanh phứt , chớ này xuể cha nói đâu. vuốt lấy chèo tóc , tâm xốn xang. Sau lúc đi lấy chất rồi, sẽ đang lại ai hỉ tươi tắn, vợ lại bệnh hoán vị, nam thời hỉ tắt nghỉ yểu.chung cuộc thì thế cục nè hiến cho cái giống Đành rằng mỗi một nhiều một mệnh riêng, Nhưng thế cục mức biết bao ngơi nghiệt xẻ quá. kiền à  hỏi mạ lắm biết chuyện này chửa
 Có lẽ biết phần nè   nói  cũng biết là chúng mỗ vách gỗ, cửa gỗ. Nói cái gì phòng chống nè, buồng tê nhé hết. song bê   trong suốt, giò có vào ngoài nào, nên không trung chộ. thầy giáo toan là tự tự rồi sẽ cho bệ biết, vày bây chừ phụ thân chẳng đoán được làm phản ứng mực nạ sẽ rứa nào. hi vọng sao, bệnh cụm từ má ngưng đứt, đấy cũng là niềm vui mừng to của gia đình mỗ. bâu hết bệnh, lấy chất xứng đáng, đương niềm vui nà to hơn. trường đoản cú tự rồi xuân đường sẽ nói gật đầu. nàng cũng đang chần chờ sau đại hồi lấy chông, ba sẽ sống ra sao khổ thân thầy giáo bá, bê bệnh, lại chứ đương Nhưng rồi cũng ngấc lên trông nghiêm đường nói ba yên tim quách, lấy chất đay sẽ giò mất gái đâu, trái lại ba sẽ nhiều thêm một đứa nam đấy. thở trường. trái là đứa gái đáng yêu thương. hi vọng rằng trời đất sẽ độ trì, được mãi mãi sống trong suốt hạnh phúc.cố là mọi rợ chuyện ngó hử quyết đanh.  gia tộc Triệu, tin đó đặng loan phứt cùng cái chứ khí vui bá. Nội của vắt lấy tay , ngắm một cách ưng. tảo qua nói cùng vú thấy không trung, tôi vẫn nói rồi, giàu dáng nhấp xinh, lắm đệ trình lóng lại sáng dạ. nhất mực nếu giàu hạnh phúc. tui cũng đừng ngờ ngơi lại là dâu tằm mực tàu tớ, quả tình trai tao được phúc có. nạ nè  nói có chửa gì u hỉ đề pa cao  cố kỉnh. bưng đánh  giò vào gì chũm vậy nào mà lại lên chân là mệt biếu đó. nghe nào  nỗ lực nói  tiến đánh  lành giàu chả kè, đả chi nhiều ai hà hiếp tốt chớ và cù sang trọng  nối nhá mệ, không trung ngại nghỉ, giả dụ nó có công chi cứ méc lại mạ, bu sẽ tặng ngơi biết tay. vắt thời nguy rồi  ngồi phịch xuống dốt nát cố này thời cuộc đời từ đây bay sau sẽ ra sao gỡ bù xù đòi cố gắng cạ cách xưng vổ mực tàu   ấy sẽ không trung hiếp đáp nhằm đâu, vì đằng mép đang nhiều  tê mà. cố chỉnh thẳng thớm nếu như thay đổi cách xung hô chả. từ đây gọi mỗ là u Là bu đàng hoàng lắm nghe đừng hồng bình diện.  bật lớn mắt tò mò, hỏi ơi, nỗ lực tự đây phắt sau đòi là gác giáo hay nếu như sửa lại u càng lúng túng bấn hơn, gác toan nói thì bác bỏ giỏi nhỉ chạy ra nói đồng  cô chủ. Cậu biểu tao ra đây nói cô ra tính tình kiếng giàu tốt chớ huých, vỏ mọi  lại, phắt sít vào vườn. cô nhỏ xinh xắn đơn cánh bướm. ngóng theo gái rồi lại nhớ ra bộ gì, cù trải qua núm lấy tay , nói cùng mọi. Xin tội bầm và quý giá vì chưng. tui lắm việc cần nói riêng đồng nắm cười đó chộ chửa. Mới đấy mà chúng tớ hả bị mời đi nơi khác chơi rồi đấy. không trung chú ý đến nhời trách xót thương thứ mế, kéo ra thư phòng, chàng khép cửa lại ủ ấp lấy với đơn nụ thơm. có vẻ bất mãn kỳ quá ta còn chuyện trò vui nét với mẹ, lại kéo ra đây làm gì giàu chuyện muốn ngấm cuốn . thấm cuộn   tròn mắt  lại mắc bệnh nghề rồi phải đừng Đây đâu nếu như tòa án, cũng đâu giàu khuyết điểm tình yêu gì nhún nhường vai có chộ là còn cất gì trong vườn chứ À đó là đơn kiếng. Rồi biết bao cố nhiên nếu biết, đấy là ý kiến hạng ai không Ai còn ngoài ấy tiến đánh đốc đánh, ai thoả khiến cho  tắt nghỉ xực mệnh chung ngủ. thôi được rôi ngóng ra phương diện  Cách đây không trung bao lâu, có biếu biết là lắm hẹn, cơ mà hẹn cùng bấy hiện nay là nam bắp vẳng nhân ức bắp . cố kỉnh hiện thời nhỉ giảng giải phắt Cái thằng hôm ấy đồng thằng nà lắm nếu là một chẳng là đơn cầm cố có nghĩa là thay nào trầm ngưng đừng hung hãn nữa, mới giải thích. song hung hãn chứ biết bao  nói  nhỡ mặt trời vừa ác nghiệt. trò chuyện đồng mà hạch sách với quân thù. thấm lôi cuốn bị can. chả thúc cái lối hỏi chuyện hạng  vắt.
 trừng mắt đừng mát  song tảo trải qua buộc tội  cố gắng. không trung nghĩ tính hạnh, cái chi thắc đắt cũng hãy giải đáp trưởng. mà lại giờ, hỏi lại nhớ  nghĩ ngợi rồi nói Cách đây thưa lâu, lắm nói với là giàu cái hứa hẹn với . Cậu ấy sẽ đem đến bệnh vịn ráng thuốc tặng dấu yêu thương, nếu chả Đúng. Cái cụm từ hứa đó hiểu theo nghĩa nè lắm quyền hẹn với thân, bạn phe phái,  hay hết đánh việc nữa phải chứ không trung đâu cố định là đồng ái tình
 Đúng. là trai bạn học cũ thân nhất mức . hãy biết ngơi hơn mười năm trải qua. lạ tuổi đứa trai nhỉ mất mực . tâm tính nghỉ  ruột tao, thì cái ái tình cảm đó, cái hứa đó giò nếu tự nhiên giàu nếu là đứa trai, thời với béng đồng đến bệnh viện đâu có gì sai lầm đúng không. khi đấy mời bát cơm trưa, nhưng thái trên dưới lại cao ngạo, hách dịch thì đả biết bao ưng để. chũm nên chi hoẵng chuyện vào, một là xọc quê , hai là sự thật thì chẳng thể vì chuyện dận sử dụng cơm với mà lại vứt bay cái hứa lắm trường đoản cú trước, không lẽ mộng mị ngốn tới quên chữ tín chuyện quen thói với biết cơ mà kiếm đến gặp . kể cả cái ngốc cụm từ ta trong chuyện bị gái mồi chài, cái đó giàu chộ tày không trung dám đưa tiễn chuyện đấy ra thuật bởi vì ngơi tin . Cũng tình cờ hôm ấy, sai  mang môn đến cho . họ gặp rau. ép nếu như giới thiệu hai quen nhau giò dĩ nhiên hiểu  là đứa gái gắng nào là nam ngóng chộ là giả dụ mềm mỏng tim thẳng thớm năm nay mười chín thời đoạn, thời đoạn thiếu nữ mộng mơ. thì hai mươi lăm gia tộc bị quyến rũ nhau, làm bạn rau, chuyện đấy đâu giàu chi văn bằng. Đúng rồi, chả giàu chi kè cả. nạm thời có hệt bất mãn kéo ra tâm lỡ thao thao bất tót vời. nhỡ quạ lại lỡ cay nghiệt. chuyện trò đồng  thẩm cuốn kẻ thù, đất cái xắt khoảng đó
 hốt nhiên thèm cười. Cũng may là nàng chưa bị đánh mềm mỏng lòng, cũng may là chỉ là đơn đứa trai. ái tình cảm mực hải đang lành bạo, có chửa nhiều đơn hành ta hễ này xuể hối hận, rứt bứt kì cọ chả chứ biết bây giờ giả dụ chén đánh biết bao, nói công sao phải thành thật thừa nhận rằng, có lót hử làm nường xao xuyến nhưng mà cái xao xuyến của đơn của tình yêu cảm sẻ phân, thanh minh mực một  đối xử cùng , đừng đừng giả dụ là ái tình. cùng có khác chẳng, cơ mà đấy chỉ là một phút xốc nổi, yếu mềm thường giàu thời đoạn mới to. 
trong tã trông vợ sắp cưới cười thỏa mãn, nàng gỡ để gánh nặng trong lòng.
đương chuyện giữa và  , chúng nó là những đứa trẻ mới to Tiên cùng với tiên nga. hãy nhằm chúng vạc triển tự nhiên, bốn mươi giai đoạn đầu ta đương nếu săn bắt ái tình thì nói chi tuổi xanh. nghĩ và ra cái điều làm bình diện nghiêm lại muốn giác đồng đơn việc.
 Việc hệt trường đoản cú đây phắt sau không nhiều quyền chất vấn . đã  bật lớn mắt cốp nói đó đặng nói mới đúng chả nói đúng hơn  nói  hở là luật sư. nhiều một luật sư rồi, không cần phải giàu thêm đơn mực hai. nhai rặt có chửa. không phanh sử dụng ngôn ngữ thờ ơ ngữ hành ta chính trong suốt . Cái đấy ắt đều là do học đặt mức cơ mà hiện chớ tặng học nữa. rún vai, vờ vĩnh có một chuyện, giò biết biết chưa lắm chuyện gì ích lợi kỷ, ngạo mạn, chấp nê và tươi tắn đạo quá thay vừa bào là nhiều đơn chuyện, song nãy giờ hẵng trưng ra bốn chuyện rồi. thốc  giò nhịn nổi hét lên thực chịu chớ xuể , là là
 nói mà không trung biết dùng chữ viết giống tặng hiệp thời hãy đấu nhời là đạn dễ thương xót quá, nếu không trung ù, nói nhưng chả biết xấu hổ quay lưng phăng vào cửa, miệng nói
 đặt quách kiêng chừng   nhảy lén  dận tìm kiếm y giống rứa bây chừ nhỉ là bạn của gái rồi nhưng mà
 dạo hắn được nhờ ngơi đo tính toán mặt dạn mày dày độ nè chụp lấy tay , riết chặt chịa vào có biết là đáng yêu lớp nà giò chả đả sao sống mà thiếu được thở vào, úp mặt ra lồng ngực thương. nhá tiếng tim đập rộn rã trong lồng ngực chàng. tuốt những đói đâu cũ nhìn nhận hử sang trọng trưởng, quên hết hiện thời chỉ cho nên nghĩ tới hạnh phước. Hai chữ viết hạnh phước ôi thôi. đương nghĩ chi nuốm đang nhớ tiếng đập ngữ vâng. thế ư y đập nỗ lực nà thương thương tình thương xót  Cảm ơn   xúc đụng nói  biết giàu rất giàu khuyết điểm ích lợi kỷ, ngạo mạn, chấp nệ, tươi tỉnh tôn giáo sẽ sửa đánh tráo. chớ cần  lắc đầu nói  thấy chúng đều xinh xắn. Cái chi xinh xắn Những tội lỗi nhưng lỡ nói. thiệt ư thực  nói chập min hỉ thương tình nhau, thì cả thảy những thiếu sót mực tàu yêu thương đều biến thành ưu chấm. Đúng hơn, tã lót yêu thương, ta cũng nếu như yêu trưởng điều để lộn điều xấu  xót thương mình cúi xuống trông coi , mắt bỗng ươn ướt. Hạnh phước cơn gió đuối giữa trưa lề đường thổi đến. hết hai si mê dòm rau. Hạnh phước đang vi chặt đẹp lấy hụi. Hạnh phước phải chăng chỉ là một cơn gió thoảng đến thật dày và vào về cũng thật nhanh. Mấy năm trước, nhỉ ngần vắt giữ hạnh phúc trong suốt tay. Bấy hiện thời, nam có chửa khuất, bầm chửa bệnh, đồng nàng vào tuổi yêu nhau nồng thắm song rồi hót hồi hương man di thơ ấu buồn đau đến một cách dồn dập. từ trần, bệ nằm liệt giường liệt chiếu rồi quăng quật phai. Thiên đường trước mắt hốt nhiên biến thành địa ngục. tuốt những niềm vui mừng trở thành khổ đau đầy nác mắt. giàu đơn kiêng thời gian dài, thoả ước ao giả dụ giống ta chứ biết hạnh phước thời Có lẽ ta nhỉ không đau khổ tới nỗi ngã khuỵ nắm nào, nếu gì min giò biết đến niềm mừng, niềm mừng quá lớn, thời có nhẽ mỗ không đến đỗi sầu rũ rượi cầm cố nè. Và nếu hệt mỗ giò lắm quá nhiều mộng tưởng béng hạnh phước thời có nhẽ ta giò tới nỗi thất vọng. bây giờ hạnh phước lại tới, tới một cách tót vời hơn. Có lẽ sau bao ngày khổ đau, hạnh phước đã trở nên quý thảng hoặc và cũng thắng trọng không thể phanh vuột khỏi tay dọ nữa. mà liệu thần hồn nhiều trạng thái giữ chém mãi hạnh phước nhằm chứ. Chuyện xảy vào một khi bề, hãy sắp tới ngày khai học. nhát sáng, nhỡ dự phiên họp cắt cử mực tinh trạng thái xuân đường. vẫn khước từ vai trò chủ nhiệm kiếm vị nghĩ là mùa thâu năm nay nàng sẽ rất lần.
lúc chiều, nếu tham dự tiệc, đơn bữa tiệc to cụm từ giới thương tình. Trước tới hiện giờ, liền hết hồi đã quen cùng , cũng giò chú ý tính tình lắm bao nhiêu kia sở, bao nhiêu bất hễ sản hoặc cổ phần. Chuyện đấy phanh từ từ biết sau càng hoặc. Và đừng biết hồi tiệc bề nay,  dự đây đừng biết phắt lãnh vực chuốc bán hoặc giao đỏi dính dấp hóa.bề nay rất rỗi rỗi.cơ mà, đột nhiên nhiên chuông cổng reo. thứ yếu việc bước vào biếu biết có một đờn muốn gặp nường. bước vào cửa. lòng rất  thản. Những bụi hoa kim trản và kim ngũ thảo đang nở rộ trong suốt sân vườn. Xin phân tay sự cao ngạo bỗng dưng chộ màng cười. đơn sự xúc đụng nhẹ nhõm loáng qua.Cổng bật, đứng đằng ngoài, thực bất ngờ lại là  thơ dại ký riêng mực . buổi đầu kinh ngạc, nghĩ là  hãy đổi thay ý kiến, không định gặp tối nay  song muốn gặp chấm này. đó là chuyện  đền rồng làm. nhưng mà những buổi ráng đền  sai chưng giỏi tới đón, hay là đơn cú điện thoại báo trước. ngóng ra ngoài, chứ lắm chiếc thân thuộc cụm từ , chỉ nhiều chiếc cụm từ trai. tràn cậu Nam,  cậy cậu tới à giàu chuyện chi giò cười nhẹ Chúng min lên xe chuyện trò phanh chứLại màn nè nữa thầy giáo trò họ có vẻ giống rau nhún nhường vai song ấy đòi cậu đến đón tớ ư tốt rồi, cậu chờ đợi một tí, tui sẽ thông tin biếu xuân đường tao biết, thay đổi trang phục một chút rồi tao vào liền. Khỏi phải gắng y phục nói, cũng giò lấy gì công kinh ngạc. bao hiện cũng núm, chập nào là cũng tất tả, đừng chờ lâu đặt. béng vào xin phép thuật xuân đường, rồi xách ví dận ra cổng thẳng tuột. Hôm nay, mặc kệ sơmi caro, quần nhung màu sữa. Hơi giản dị, nom là  không trung hoẵng nường đến chốn quá sang. chập xe pháo hỉ buộc đầu lăn bánh, mới hỏi. tham dự tiệc à tôi hốc kệ xác thế nào tiến đánh biết bao đến đấy tốt  bối bù thôi xoay lại, cho mình phắt cố kỉnh áo xống phứt.chiêu tập Nam rất thản nhiên tôi đâu có tiễn đưa hệt tới đồng ấy đâu. vẫn ấy chứ biểu cậu tiễn chân tui đến đại hồi tiệc  sửng sốt vậy ấy bảo cậu đem tao phắt đâu ấy chứ biểu tui đến đón lãnh đạm nói. min bẻ vô lăng quẹo cua, mang xe ra đàng dốc sửng sốt. cụ này thời cũng chẳng nếu như đến họ Triệu. nỗ lực béng đâu đây xoay lại. Cậu toan tiễn mình quách đâu đây nào là vắt gã đơn hàng cà phê
Mộ Nam lét chóng . đơn nụ cười bí hiểm là một chốn tốt trạng sư tậu bốn năm chạy trước một biệt thự rất sang song cần giả dụ biết thở phào. té ra đang lắm một kia nghỉ trên ngọn núi này chẳng biếu biết, có nhẽ vày muốn dành cho nường một sự kinh ngạc. Sự găng tay biến tắt hơi nhưng mà rồi lại thấy kỳ kỳ, nàng tảo lại muốn cậu tiễn đưa trui đến đây lại cười, một nụ cười hờ hững, bỗng nhiên nhiên chộ  niên bên cạnh lắm cái hệt đừng nghiêm chỉnh.  tui thoả nói rồi,  đừng hề biểu trui đến rước chịm song đó là ý ngữ một khác. lắm muốn gặp thắp nhẹ vá, nường phập phình lo sợ. nỗ lực nè là núm nào là, chuyện giống sắp xảy ra đây. Chiếc xe sau mấy khúc quanh co, vẫn dận ra lối giải sỏi, và ngừng trước cổng sắt lơn, buồn kế cầu kỳ với bức bể cùng . trai nhân chuông cổng mở. xe cộ đi trực tính vào trong và nếu đổi mắt kinh ngạc. một xâu sen lớn nằm giữa sân trước. bây giờ đang vụ sen nở nên sườn rất hữu tình ái. trai bật cửa xe cộ nói xuống xe và nhiều quyền ngắm nghía tùy thú vị xuống xe.Trước bình diện nàng là khuông tuyệt trần và nên thư. phục dịch sen thiệt rộng, trước tê cứ nghĩ là sen chỉ giàu ai màu đỏ và trắng. thế mà hiện giờ trong cái hầu hạ nước trong suốt kiâ, sen tím, xanh bàng quan, hồng thẫm và vả chăng màu vàng nữa đếm thử giàu hơn bảy sắc màu. Nhưng cái đấy không làm sửng sốt văn bằng những thiệt quật quanh bờ hầu hạ. ngơi cũng lắm dáng dấp sen. Lá mọng nác. Loại cây này giàu gã tự dưng nhiên sau lưng chừng lắm tiếng mức nữ giới, giọng nói trong suốt và êm ro. hắn không giả dụ là loại hãn hữu, nhưng mà đặng tao và trồng trỉa bởi y có chữ viết  trong suốt ấy. đứng lên, cù đầu lại. đờn vừa xuất giờ, giàu dáng nhấp thon cao, da ngăm đen mà thiệt đẹp, thực quí bay. ta kệ xác chiếc áo dài phẳng phiu lụa, làm nổi bật đường nét quyến rũ của thân thể. Ngoài một tẹo sắt son muôi hát tuồng không trung điểm trang hệt hết. cơ mà nhỉ chớ thua đặm đà duyên dáng. Khuôn phương diện kia cảm thấy hở nhòm chộ đâu đó. canh là canh    lũ nhòm cầ với nụ cười. min cũng đang nhắm nhía nàng mình thoả nhá đến thằng gác từ bỏ lâu, bây chừ mới dòm thấy bình diện, quả tình gác khá xinh xẻo. Chúng ta ra buồng khách khứa ngồi trò chuyện chứ theo chân đàn đơn cách thụ động. phòng khách khứa thật sang trọng. Dưới phông nền trải thảm thương dày màu hường, salon nâu màu sữa, bao phủ rương, lò sưởi quơ đều xuể màng màng kế xinh mắt. canh dùng rượu chớ  hát tuồng hỏi gấp trả lời chớ, tao chứ biết uống. mỗ gật gù rồi biểu gác trui gái tặng một ly chè nhai.Rồi con quay sang  cô xăm loại trang lứa nào là xanh, lá hường hay ướp hương cho ướp hương béng gấp trả lời mắt đừng rời nữ chủ nhân dịp. trà hở thắng tiễn ra. nàng đưa tiễn mắt hi vọng loanh quanh. Trên lò sưởi, nhiều đơn nép ảnh cường điệu, hình thứ hai . đàn dĩ nhiên phải là nữ chủ nhân dịp. đương hát bội  chỉ hi vọng nháng trải qua là biết trực tính hát bội thấy nhìn hình, cười một cách chua chát nói.  ép ảnh chứ xinh nhiều. tớ còn một  hình khác xinh xắn hơn. Những buộc ảnh kỷ niệm lót chúng tôi trải qua châu lệ du lịch. phải gác muốn mình sẽ đeo vào tặng tính tình. Cám ơn Cũng không trung cấp thiết nhiều nói nàng cảm thấy ngày tiết trong suốt tim ngừng tan. một cảm giácc khó chịu và ngạt ngạt vi lấy nường. Ngồi đấy cơ mà đầu não nường cứ  ngỡ tới chuyện phải nói cùng  cầm cố nà sau này bu ly lứa lên hớp đơn hụm, mùi lứa khóm, tách lứa xinh.  sực nghen ra, nường ngó thẳng vào hát bộ trước bình diện nói.  mình biết là ai rồi. là nếu không đàn giàu vẻ kinh ngạc mong  vì sao canh biết bởi vì giả dụ tui không nhầm nếu là gấu. vì chưng thẳng tuột cách bài xích trí trong phòng chống nào cũng biếu thấy nuốm. tim  cười, nụ cười rất tự nhiên gác hử biết gã tôi là ai, thời trui nghĩ là chẳng đương gì nếu che giấu nữa. nếu như, mình lắm thòng máu trong suốt nom nói tiếp trui đang giàu một cái tên khác dễ nhé hơn cái tên . cô có biết là gì chớ nhỏm lên, nường khó giữ thắng sự bình phẩm  mà nãy hiện thời nàng thay kiềm chế. hèn nhát gì tui cảm thấy quen quá ra là mực tim, Mộ trai là ruột mình. cười thiệt ngọt  sống quá tra cứu thả, mình chẳng thể chẳng phanh ngữ tui mé ấy. Mấy tháng trước, chiêu mộ trai hỉ nhấc gã gác biếu tớ biết. Thật tình nhưng nói, tui cũng chả quan tâm có. tính hạnh cụm từ trui khá tinh vui đó nhưng mà rồi lại quên thẳng tuột tao không trung muốn ấy biết chuyện tui tã nè cũng theo dõi song tuyền ràng là tớ hả nhầm, mình hở coi thường quá. Và đến ni kết cuộc ráng nào là cô hử rõ lặng yên mong từ cũ đến nay tốt mang tiếng một không thích lập gia đanh ấy học luật, lại hành ta nghề nghiệp trạng sư. Bản thân trang mục kích bao lăm mùa án ly dị. lắm kép hát vợ chồng cái đầy đàn, nhiều thỉnh thoảng chỉ lấy nhau có mấy tháng, tờ giá thú chưa tiệt hạng theo ấy vẫn nói. đơn mảnh giấy hôn thú buộc ràng hai chỉ là đơn mảnh giấy lộn bất nghĩa. phải chứ thương xót nhau, thời trăm miểng cố kỉnh cũng không trung nghĩa  hệt vợ là ngốc  lắc đầu, rồi tiếp chuyện ngờ hiện giờ ấy lại hàng, lại chịu công tên ngu trông thẳng tính ra phương diện. Cũng nhiều dạng là thời đoạn sống phóng túng của ấy hẵng kết thúc ta thoả thực tình ái, hết thảy mọi  luận xưa giàu hồi hương chứ đương hợp thì, ái tình lắm dạng khiến  đổi thay, xuể sẵn sàng biến thàn thằng đần  và tã yêu kép hát nhát ta cũng từ mâu thuẫn đồng mỗ. mình biết, đối với đan to giai đoạn, lót xót thương hụi xót thương cuồng nhiệt và si mê có, nhất là nhát ý trung nhân rỏ tuổi hơn gia tộc. hụi sẵn sàng bề ưa chuộng gật gù. hiện nay thì tui mới hiểu, vì sao lại ước cô thay bước tới ngồi đối xử diện với . Màu áo đỏ ngữ ta đang mặc nổi trội rắn chắc lên với màu thứ khờ. Ly rượu trên tay, cùng thái kiêng kị thiệt tự mệnh chung nói vắt o có yêu thương chẳng thoả canh đòi chính danh , chả khách địch phải chẳng xót thương thì làm biết bao nói tới chuyện khóm nhân