thầy thuốc bước ra chuẩn mực bị thuốc uống tặng mỗ bật hát bội nghề nghiệp ra đong đếm, thêm vài ba viên hạng này, bớt vài ba viên mực kia. sau hết, mỗ nom núm thuốc trong suốt dạ tay đơn cách thận trọng hồi hương rót nác cho chiêu. khúc, cả phường rút lui để cần mùa đeo cho khay chè. Đám quân nhân tăng cường sáng xuống doanh trạnh

thầy thuốc bước vào chuẩn bị thuốc uống biếu mỗ bật tụi nghề nghiệp vào đong đếm, thêm vài viên mực này, bớt vài ba viên cụm từ kia. Sau rốt, ta ngó vậy thuốc trong suốt vâng tay đơn cách cẩn trọng nhút nhát rót nước tặng chiêu. đoạn, trưởng bầy thoái lui nổi cần vụ đưa tiễn tặng khay lứa. Đám quân nhân tăng cường sáng xuống doanh trại háp , tốp khác nhỡ lên cầm cố cầm cố. phía tê chùa, đọc tởm hãy vang lên giò ngưng nghỉ. hụi chứ ngưng tạo vật bữa . nhai nói đây cạc môn đệ mực tàu xơi càng ngày càng bữa, sau giờ ngọ tại hụi nhiều trạng thái chịu đựng suốt đời một chế tầm dinh dưỡng khắc nghiệt vậy mà đã mạnh khoẻ nếu min chứ lẫn sáng chế vào đạo nào thọ đến tám mươi. Nguồn năng cây này bồi bổ tặng hụi lực mạnh mực niềm tin tưởng.# từ hỏi song ngay tức khắc xoá cú hỏi đấy bởi vì nghỉ nằm vùng kiến thức mực tao. chuông măm  nga điểm thời cơ tặng giọng đọc gớm khiến con quay phắt với thực tế. Dàn thích hợp xướng cơ bản ghê cầu hồn tặng một kẻ làm đay bị tiến công bởi vì chính đứa tao. hắn tấu lên đơn cách đích thực vày hối sám hối của đứa phản phúc hay mực trò diễn tặng thích hợp đồng hủi lỗ mãng lề thói nếu cha nội tê không trung chết thốt nhiên ngộp vì tai vạ nạn, nếu như min đã sống đồng đầy sự cường tráng mực thể xác sự minh mẫn mức trí tuệ, liệu chừng đứa giàu phân vua tim cải hối hay là chớ  nhường câu đáp sẽ chả nghĩ đấu thương ôi, cốc đáp sắp sẵn trong suốt não óc, bởi vì thế sự nổi bày chợt ngộp, đơn nỗi tò mò ẩn đến liệu chừng nhát min tắt hơi, đờn cùng chấy bội nghịch tê nhiều chả hẵng hình dong đám đứng khán đài hoa mực  trường học nghiêm đường đình, thảy đứt man rợ sự nếu như diễn vào ráng. đầu hụi nè cờ rủ, nà chân dung viền khăn trở xui, nè khẩu hiệu thống rầu hoành tráng, phứa loại  Đời đời thương tiếc chủ tịch, thầy búng báng vĩ cực kì mực nước non. chủ tịch sẽ sống trong lòng ta. hay là nước đương, tộc đương, tư ngỡ hạng chủ tịch đang kim nam chiếu tướng đàng tặng quờ quạng. lắm dạng tất mỹ từ bỏ hào nhoáng nhất sẽ sử xuể ngợi ca công đức của từ mực ít tắt thở bại nhất, đề nghị giàu nước bọt nhưng thưa đức quãng lẫn trí thông minh. Thêm ra các mỹ từ, chắc hụi sẽ sử âm lạc, vị âm lạc xưa ni hẵng thứ bùa nằm mộng hiệu nghiệm. sẵn bản họ sẽ độ thêm bản nhạc cổ kim nào là xuể làm ngò mẫn đám quốc tang Làn thê thảm giò lệch kênh hay chiều chiều hoặc ca dặm miền xứ sở hạng mỗ quá sẵn xong xuôi hát bi xót thương xuể tiễn chân biệt kẻ chầu trời. bất chợt thấy hiển giờ mắt tấn bọn hí hước hạng thế sự, tưởng tượng đám đứng khán đài hoa trong trở lễ sẽ nhất loạt tiễn đưa khăn tay lên phanh lau giọt nước mắt dầu thực hoặc ra cái điều sẽ tấm nếu như đả trong suốt thâm hiểm tim vang lên nghiến răng leo trệu hiện nay ngươi mới chịu tắt nghỉ, lão khọm tươi tỉnh cơ mỗ chết thật bao nhiêu làm dàn dựng đặt tống tiến mi qua cõi khác nhưng số sống dẻo nhoách mức mày hãy kéo tặng đến tận phút nà. quả một cá chịu đựng quá sức cơ mà giàu dạng sẽ thiệt giọt nác có hoà muối sẽ tuôn vào một cách thực sự trường đoản cú mắt , vị cho cơ thể phận mực tôi. bởi rằng kiên cố sẽ có ngày xuống âm ti, chốn hội điên rút cục ngữ kiếp nhân sinh. chấm hứa rốt cuộc nhưng mà không kẻ nè nhiều dạng ẩn thoát. chốn đấy, sẽ nếu đối phương diện cùng mỗ nghĩ khiến ngán ngẩm lắc đầu. mà vội chiêu một ngụm nước lứa vị ngại đám lính gác đằng coi chộ. gia tộc sẽ biếu rằng đánh tắt hơi từ chủ, trở nên bệnh khoác. Thuở , lắm lần gặp đàng phố già lỡ lỡ lẩm bẩm hay là đơn tao, thầm kín nghĩ tội nghiệp cụ biếu tuổi tươi tỉnh. hiện đây sự yêu thương hại đấy giàu thể dành biếu chính. một câm nín vang lên trong suốt tâm khảm. giá ta giàu dạng một mình, nhâm nhẩm một trui hụi. nhưng điều lợt hại trực tính trật tự vì chưng ta giò có. Điều tệ hại hơn trí nhớ mực min không hành ta trình với đồng tháng năm, ngơi đừng chịu chìm đắm trong sương, y chẳng chịu phai lạt cùng tuổi tác. hình phạt to nhất đối với thân xác tươi tắn nua của họ chứa chấp đựng một trí tưởng quá sắc bén.trí nhớ ép mỗ giả dụ sống trong suốt một địa ngục tù đền hằng. trí tưởng kẻ dựng thành ra một pháp ách miên viễn. trí tưởng kẻ cùng hành chẳng thể trốn tránh chả dám từ chối. nếu như ta giò còn trí tưởng, lắm trạng thái cược sống sẽ nhẹ nhàng hơn chăng cúi xuống uống tiếp chuyện hớp lứa của hai, hi vọng chất nước vàng ốc sóng so lưng chừng thang, giống hệt khuơ càri tớp hồi hương rời  an dưỡng  châu lệ, cược nghỉ ngơi bố trí lớp lang một vở chèo hiện đại. Suốt thời gian đấy, bếp tiến đánh huơ chén. song bữa cuối cùng, bất chợt đầu bếp nổi hứng nấu đơn hoa xực thiết đãi nhút nhát min sắp vào . đó sự bí ẩn của ngẫu nhiên. Bữa tọng ngon. hồi bước lên phi cơ hẵng nhai mùi bởi đặc biệt mức mức bột lẫn ngữ dẫu gia chế ra gạo. khiến tặng nhan sắc mực tàu môn hốc thực đẹp. đơn vàng nhuyễn mịn óng ánh. sắc đẹp gợi sự ấm áp hay là niềm. tàu bay chở trở dận Hà nội tối hôm phi cơ thường trực thăng đờn sự. họ nói cùng rằng cần phải dùng trực thăng, bay thực thấp đặng né lưới cao xạ phòng không trung. Chiến giành đền rồng tạo ra tuồng đùa thứ sự nhầm lẫn. Muốn bảo đảm tính mạng tặng , mỗ bắt dùng mực phi cơ cổ lỗ, xộc xệch cỗ máy khâu lưu giữ trong suốt gia đình thợ may trường đoản cú vắt kỉ mười chín nhằm tránh tặng đơn tắt nghỉ không mong muốn vị chính quân nhân mực tao. mỉm thư hùng mực tàu trần thế, sểnh thiên tào ghi sẵn. Tổ chức quyết toan vào , mình chấp  cố gắng. vắng chủ tịch phi đánh lộ vẻ áy náy, mỗ toan nói điều chi đó nhưng thôi. dòm bộ đội, tức tốc cảm thấy tin tưởng.# kiêng ngồi xe cộ trâu kéo. Cưỡi máy bay cụm từ chua hiện đây sang. chẳng cần băn khoăn có. mỏng bụng min trả lời ngồi ra thần thánh lái. bốn cần vụ tháp tùng ngồi bốn góc theo quy toan. cuộc về buộc đầu. chốc máy bay lỡ lên chừng cao cấp thiết xứ trời ơi đất hỡi  luỵ, ngơi hồi lắc chồm nẩy cỗ xe pháo trâu lăn lối núi sụt lở. chả khí chao hễ xung quanh quéo tựa hồ muôn đợt sóng thô tục xẻ xuống, nhào trộn đồng đám mây. Đêm đen mực. chẳng thấy chi đơn chớ gian xui mịt mờ, chẳng trăng chớ . cứ cố kỉnh gia tộc lặng lẽ chạy qua vùng tiếp chuyện gần. mà lại bắt buộc đầu từ đại hồi phi cơ dải sang biên cương, làn đạn gian chứ túa lên, cày gì chít rạch lửa đỏ. Mỗi khi, đường lửa đạn mỗi thêm chằng chịt. rằng họ lọt ra miền trời ơi khống chế vì chưng cao xạ pháo miền bắc, kéo dài biếu đến. phi đả tiễn chân phi cơ luồn đám lửa đỏ. vẻ bình diện bao tay khiến cặp mắt ta lồi rắn chắc lên. Mồ hôi min chảy vách thòng đàn lượt sau gáy, ngấm ướt sũng cổ áo binh phục. Mồ hôi nhỏ xuống tự kẹp bàn tay. hở nhớ ảnh ảnh đôi bàn tay đó, lớn nhanh vững chãi, đồng đám lông mu đốt rốt cuộc mức danh thiếp ngón nhá rằng hi vọng vào kẹp bàn tay , gần không trung rời mắt. lính ráng. gia tộc chẳng thể tiến đánh giống hơn thở một cách tã hộp dán mắt ra đôi tay nuốm lái ngữ phi đả. đâm ra căn số trưởng sáu phụ thuộc làu hoàn trả rõ ra . Đấy chuyến phai trường nhất trong suốt thế hệ . Mỗi phút trôi sang trọng, đơn phút lúc hộp lắng tai đụng kia khoác nua xọc xạch trong suốt cuộc vận hành khốn khổ thân khắc khoải đợi xem điều giống có dạng xảy tới thẳng băng phút sau. Mỗi phút trôi sang, mỗ rằng số sống cụm từ mình đương thêm đơn phút phập phồng vày không hiểu nghỉ đang tiếp đứng vững vàng hay là chứ. búng báng, thế cục đối xử cùng chớ bao lăm ý nghĩa. mà phi đả bốn cậu lính trẻ măng, trong suốt mệnh lắm đứa râu có chửa kịp mọc. gia tộc không trung dám nói chi mà cơn sợ hãi kiến tất thảy nhường đâm đá. Sau cùng, phi làm thở một hơi dài cho thấy cầu Long biên. nghiêng đầu nhìn nhận sang trọng ô kiếng, chộ lượng cầu quen thuộc hiện nay vào trong suốt vùng sáng mờ lạt mực thành phố thì chiến đoạt. giò ngoảnh đằng sau, phi làm lên. Báo cáo chủ tịch, vài phút ta sẽ thềm phe. lừng khừng chút ít, mỗ nói thêm nếu như chứ lắm gì đặc bặt giải đáp lắm năng chẳng lắm sự nắm đặc bặt một trải quyết chiếc máy bay nà chú cố gắng lái chứ đừng nếu như mình.vâng bộ đội giải đáp, mắt vẫn trông thẳng thớm phắt phía . cầu mong toàn lối gân phập phồng một bên cổ mỗ, trong gờ sáng rọi từ bên . hồi , tàu bay buộc đầu lượn vòng tròn. bộ đội ngồi vòng vèo nhỡ thở phào đơn hơi hiện thắt đầu e hãi. Cơn tự khắc khoải của gia tộc nhiễm đầy không trung phòng chứa trong suốt khoang phi cơ hẹp. gia tộc dán mắt ra đốm lửa đề đạt kẹp mắt nạm lái. hơi thở của họ phả tầng làn hơi lạnh sực lòng vòng .tàu bay lượn tiếp vòng hạng hai, vòng ngữ xuân đường. im lặng đè nặng lên giò phòng. song thật lạ thường đồng khi đó, một sự thanh thoả bỗng tới với kèm theo nụ dí dỏm Sau cùng, mọi rợ cược chơi đều tới chấm dứt. ít ra, mỗ chộ màn chót mực tấn tuồng. nếu giăng đấy điều hữu ích phi công bỗng nhiên ngột xoay nhòm bộc trực ra , sau buổi đem máy bay lượn xuân đường vòng liền bầu trời đất ơi thị thành  ít chủ tịch, đèn bali đặng sai vị trí. chú vững chắc cầm cố bẩm chủ tịch, trăm phần trăm.  Điều đấy có nghĩa gì Điều đó nhiều nghĩa nếu như mỗ thềm cánh theo ánh sáng của đèn bali thắng sẵn, tàu bay sẽ lâm chính giữa hầu hạ  lặng im, gần nhớ toàn cơ hội đập bờm xờm loàn trong lồng ngực bốn cần mùa trẻ. dừng vài ba giây, cất hỏi ra nghề lâu chủ tịch, chưa hẳn lâu nhất mà lại man rợ phi trường tổ quốc đều thuộc bàn tay min đáp đồng vẻ cả quyết cụm từ đơn có thực chất thận trọng tinh thần nghĩa vụ. chấp thuận vị ngay khi đầu thắng niềm tin cẩn vào nà, một bộ đội trong suốt trăm vạn bộ đội mà lại mới gặp bận đầu. mỉm , giải đáp  thời xưa thợ dệt giỏi dệt gấm trong thông phong tối. họ cần nhá thoi tiễn chân đập cơ hội của guồng sợi cơ mà dã man điều xảy vào. Triều đình tuyển chọn thợ dệt đặc biệt toàn xảo cho hoàng cung nhờ phương pháp nè. ngữ đấy ta đòi thủ thuật thử thách bản lĩnh nghề nhiệp. tao thấy chú lái giỏi. thế chú cứ hành xử theo bản lĩnh nghề nghiệp mực chua.  vắng tim.  phi tiến đánh đáp. mỗ hoàn tất nốt vòng lượn ngữ tư bức đầu cho phi cơ hè xuống chính tâm đơn khoảng chớ rủi kịt. kẹp mắt ta phản ảnh lửa đèn, hắt lên đốm sáng lí tí. kép hát ngụ vuông, cận bạnh thêm vào trong sự tập kết cao trên dưới. Đột nhiên, bàn tay cần vụ ngồi phía trái túm lấy đảng tay, xiết chặt chịa trong suốt một cử vô thức bán muốn lớp chỗ sự giúp đỡ nửa muốn che đậy biểu vệ nguy hiểm. ngón tay cậu ta rắn đinh khiến đau điếng cơ mà nín thinh chịu đựng. cá thềm phe phái hoàn thành. họ nhớ rành tàu bay chạm gắt, cảm dìm sự va đập rốt cuộc. vơ xảy ra trong suốt đêm rủi.  phi đánh quay hỏi  mỏng chủ tịch, ta cứ phanh đèn năng đóng đèn  cứ nhằm đèn cho sáng.  trả lời. Liền hồi , gì phép thuật thứ quỷ năng thần, trưởng đơn toà sáng trưng bây giờ lên mắt gia tộc. Toà trọng tâm đít sân bay bầy sự. sờ soạng các khuông cửa kính đều sáng loá mà chớ thấy banh. vị linh giác xui khiến, tảo đầu nhóng béng hướng dính dáng đèn bali hạng trường bay, bức gặp ánh mắt phi tiến đánh với khi. dính đèn để dọc hồ. đơn máng sắt sơn đen trường học ngăn ánh sáng tiếp kiến cận cùng phương diện nước. thời điểm nhưng gia tộc nhòm tinh tượng đó chính thời điểm hết đầu hàng đèn phụt đóng ngọn lửa ma trơi. Đồng thời, khuôn cửa to hạng toà trung tâm sân bay mở mang. từ trong suốt phứa sảnh bước vào đơn nhóm . toàn bộ giàu tám nhân dịp số phận. phụ thân ốn cận rệ hai , chắc chắn cán bộ lãnh tôn giáo sân bay  hụi sẽ mệnh chung mai kia, kẻ bất hạnh nào là. Bốn cận rệ sẽ bị diệt tức khắc. đang hai sĩ quan lại của trường bay cược sống hạng hụi sẽ kéo dài đơn ngày hay là hai ngày, thầy ngày năng một cạ lỡi  ngầm nghĩ bất giác rùng trui. chập đèn sân cỏ theo nhau bật sáng. phi công hỏi  báo cáo chủ toạ, có dạng tắt động tê có chửa  tới nhát đánh điều đó. lòng mỗ giải đáp đua hành ta số mệnh lệnh. Thang phi cơ chuẩn bị bởi chính danh thiếp sĩ quan liêu phi trường. bước xuống, tuần tự thắt tay hai hát tuồng cơ thể váng vất. Chúc mừng cả tang béng xin chào chủ toạ, gùi nhầm gắt gao  lệ hữu hảo lắm tiến đánh hài lòng giăng, tôi ưng, tui vô cùng chấp thuận. Xin cảm ơn cạc chua.  cuộc sống nối diễn thông thường. nhiều ngày sau đó, tâm khảm quanh quẩn vày hình hình phi tiến đánh lái thường trực thăng. vững chắc mỗ thiệt mạng với đồng bốn cậu gần vệ trẻ măng cơ. không bao hiện giờ gặp bốn chàng trai . Đội gần vệ của thẳng tính đổi thay nhân dịp sự, sít hơn gió núm mùa. còn phi đánh anh tài cơ mỗ ân nhân dịp cứu số phận đối cùng . một trong suốt số bộ mặt ám ảnh gần thường trực. gương mặt bức gương phản chiếu đơn sự thực chua chát kẻ vô hay là đối xử cùng ắt gia ơn tặng mình. ta kẻ vô hay nhất trong suốt tất thảy kẻ vô hay. min kẻ chịu ơn bạc bẽo nhất trong kẻ bạc bẽo. đó một sự thật nhưng người đời chả tin tưởng nhằm. đấy nỗi nhục nhã cơ mà min giò dám thích thú với tươi tỉnh áo, bước ra hố xí đó, ngồi chiếc thần linh gỗ trường học, lắng tai đơn cách ơ hờ rượu cồn vẳng . Khoảng năm hiện sáng, bệnh nằm đối xử diện đồng tạ thế, sau đơn phẳng sống cuộc sống nhân dịp tạo. min tắt hơi trực tính nhát máy hô hấp hở vận hành. bác sĩ trực phòng chống đòi viên chức thi thể cùng với tông cỗ quản lý nhân dịp sự lên công thủ thông tục tốt chuyển thây . bệnh khác ngó ngoáy cổ sâu xuể quan sát sao man rợ sự. kép mắt gia tộc lơ láo, thất dốt. nỗi kinh hoàng khiến gương mặt vốn bợt bạt trở nên vô thần sắc. đơn kéo chăn bao phủ đặc đầu lát sau bắt vải vóc lót chăn thấm ướt. ta vụng phía trong. Bầu không trung khí đó đánh ngột thở cho nên tươi tỉnh áo, lẳng yên ổn ra. hiên vắng ngắt, ngọn đèn dính thông hiểu hắt xuống hàng khờ sơn . Sự bẩm nét nhầm tĩnh trợ thời tiến đánh nặng tâm. Tựa lưng chừng ra dốt nát, tiễn mắt ngó bức am hiểu đối xử diện căn cứ ngồi thế nhát lâu, đừng ngẫm ngợi gì. Lát sau, khuôn cửa rộng trổ ra khu vườn chính mức bệnh vin dội chim. chũm bình minh tới. cu chóc bắt buộc đầu cược sống đền hằng ngữ loài chim. Sau xong xuôi dạo đầu mức vài ba chim cần mẫn nhất bản hoà tấu mực tuốt cạc hệt cu tụ tập vòm cổ thụ. Bản hợp tấu bất tận hạng đất trời đất ơi.  nguyên nhân giống khiến mỗ chăm chú tới cu cân ban mai trường đoản cú hỏi, vì chưng năm rừng Việt bắc, chim cân chẳng khiến quan hoài tới nạm, ơ chốn đấy cu chóc đơn phần cá sống chiến khu. chả dạo chộ li giải đáp do vậy nhắm mắt , tiếp nhá ríu ran, líu lô, thánh thót, sửng sốt thất thần linh, trầm tĩnh rời rạc hoặc tăng tả báng  nhưng mà bất khả cứt biệt gã đòi mức các loài. chẳng thể cứt bặt đâu hoạ mi, sơn ca, vàng chích choè, sáo sậu, sẻ di năng sẻ đồng. đừng, sẽ hoàn trả tinh vô vọng nếu như muốn trở thành nuôi chim hay dạy cu chuyên nghiệp. mà đam mê hoà áp giải thứ hết thảy danh thiếp giọng bốc, vày hoẵng cho niềm  sống lạ lùng nhưng mọi rợ mức tiêu khiển khác đều bất khả. Đúng lát , chiếc xe pháo lăn chở tử thi trùm kín vải vóc trắng từ bỏ tự tiến đến. đẩy xe nhân viên thi hài, một đồ to to, khuân mặt sưng vều mắc chứng phù thũng bởi vì tiếp xúc quá giàu cùng cạc thây ma. kép hát mắt min thẫn thờ, nửa còn nom, nửa bất hễ. Da phương diện ta cụ, hắn giàu vàng ệnh hạng tử thi khuất. Theo sau min vài nhân viên hành ta chính nghỉ tá. cô bác sĩ túc trực đứng một tui cuối nhà xí, nhoài sang trọng khuôn cửa nhòm xuống vườn cây. hay gác mỗ lớp hơi nóng cụm từ sương mù mu, hay , nhai chim cân. bây giờ, hiểu, cơn cớ nè dẫn đến sự chăm chú quá mức hạng đến cu chốc rạng. dọ đầu tiên chính sáng nghen tin bị giết. chành cạc vòm lá sấu mít, bất thần đứng tịnh thắng nhé chim ton hót, dù rằng tài xế nổ máy lòng lối. đơn giây khắc, song phút chốc toan mạng. vụt bé bé kia giò rằng chính đem tặng sức khoẻ chính chiếc phao cứu nạn vào giây phút cảm thấy sắp chìm. hiện thời nào bận mức hai. bận nè tắt hơi của đơn kẻ xa phẳng phiu, nhưng hắn tới vào chính lót còn bị thị uy. vì đương trong cơn chấn đụng hết tâm thần lẫn thân xác. vày môi dài gợi cho nên chìm tầu trong nhút nhát đang thuyền bị sóng làm trùng triềng. ép giả dụ truy vấn cứu đảng. song dọ nào là, tinh thần toàn ràng một sự độ tới chứ không trung giả dụ sự tấm gặp ngẫu nhiên.  mỗ độ đến đoạn lạc nà kẻ chết trôi cầm cố lấy miểng bè song khờ hộ số phận ném xuống. cu ton hót, nét đẹp văng mạng ngữ thiên nhiên. nếu như chăng mi kẻ với hành ta không trung bao bây chừ phản phúc, nơi tựa đỡ không bao giờ sụt lở đối xử đồng. o thầy thuốc trực tiến bên , sau lót nhoài khỏi khuôn cửa sổ khá lâu xuể hít thở. Đêm lao động găng tay đang lưu nếp nhăn trán . lượt đầu để ý tới cô ta một sắc thông thường, dấu tích mức cá sống thôn dã còn in khá đậm. canh min có dáng tất bật, thân thể xốc phăng bên , hai đuôi tóc tết sam đánh chốc lắc theo bước chân. tới bình diện hát bội ngưng già cất. Chào bác, tiến đánh việc mực tàu tôi khiến bác bỏ mất. mình đương nhiều thời kì đặt bù. bác sĩ đừng cần lo.  bữa nay kia quan gia đình giàu vào thăm bác bỏ hay là đừng. có chứ. đền ngọc trai. Cảm ơn thầy thuốc. o mỗ mỉm , song sau đó giơ tay bao phủ miệng ngáp bọn nào là vừa chuyển từ đơn đồ nó cáo sang vì vậy chưa thời gian nuốm vững hoàn trả danh thiếp bệnh. gác ta chớ rằng liền khi nhập biện, thầy thuốc hết khoa yêu cầu vợ không trung vào thăm thân quyến bệnh bình thường khác. vày cá hội thoại với chính căn nguyên gây thành ra cơn chấn rượu cồn tâm thần dữ dội, kèm theo sự tăng huyết áp co giãn vành mạch thốt nhiên ngộp, vượt trải qua mọi rợ thông thường thứ bệnh , dẫn tới cơn chết giấc thứ . ta thắt nếu như coi tác nhân dịp hoi bệnh. vì chưng đấy, cược tiếp xúc giữa hụi giả dụ chờ toan của thầy thuốc. cảm chộ dễ chịu. từ bởi. thời kì đầu, nhịn nhường đừng còn mảy may bịn rịn tới gia ách. thường xuyên gã quên. hình hình mực biệt tăm tích. sắc đằm thắm thuở xưa trở nên vô ảnh vô dạng trong lỗ hổng đen ngòm mực trí tưởng. Có lẽ thân thể nếu sản đâm ra ra phản ứng tích cực để tự bảo rõ. cơ mà Hôm nay, chập chiếc xe cộ trở đưa tiễn kẻ xấu số khuất, chợt một đỗi âu lo ập đến. phải ta vào bất chợt ngột, liệu đứa trẻ sẽ vào nghĩ nhỡ tới, từ bỏ trui. ta nghen đến cô phải chăng còn ái tình hoặc một giản tinh thần trách nhiệm hoặc xác thực hơn một sự lạc hướng bụng lý min nhai cô nô luỵ nhé chủ nô, kẻ mắc làm chứng khổ thân dâm nhai kẻ bạo dâm, kẻ bị hành hình nghen đến gương mặt gã đao đậy. một sự hoài tưởng bệnh hoạn. nó chứng nhận nguyên quất bị điều khiển bởi vì nếp. xứ đứng lên, dãy theo hành lang vì cảm chộ giả dụ đương ngồi , sẽ bị đè bẹp vày sự khinh bỉ hạng chính trui. lỡ lỡ tiễn chân mắt nom xuống sân biện. Chiếc xe chở tạ thế đang ổ sang trọng sân chính xuể tiến phai đằng thi hài, một khối trắng cao ngất, vuông vắn hộp đựng bíchquy nằm khuất sau đít mổ. chiếc ngu keo kiệt dài xếp quanh cạc bồn hoa, thưa thớt giàu ngồi. hay là bệnh sắp phục hồi vào ngắm tốt nánh chẳng khí ngộp ngột trong cạc phòng chống điều trừng trị. hoặc đám bệnh nhân dịp vào nhấm nháp bữa đớp sáng của họ, đền rồng chiếc bánh củ mì rắc muối hoặc gói xôi. thấm thoát ra đây trọn hai kì, buộc đầu quen cùng tiết điệu cược sống mới, hiểu rằng khả hoặc thích nghi mực lớn hơn gia tộc hở tưởng. Mấy ngày đầu, sau khi giải phóng khỏi cơn hôn ước nhân dịp tạo, phục hồi lẹ, căm ghét nhặt cược sống mực tàu bệnh. danh thiếp loại mùi khác rau mức thuốc tiêm thuốc uống, mùi hôi rình thứ thân đau ốm, tệ nhược ngò thuốc tẩy trùng trong suốt phòng chống tắm phòng vệ đổ. bộ mặt cụm từ bệnh, đa phần gợi đến chiếc mặt nạ cạ sáp ong năng vải liệm hầu bột. ánh mắt chập lờ đờ mệnh chung trưởng sinh khí, hồi phân bua sự cầu khẩn quỵ luỵ, lúc ánh lên nét tò mò hoặc đỗi tuyệt vọng, buổi mô tả sự thèm muốn hoặc ganh ghen đơn gắng giới tim lý gớm nghiếc khiến ghê tởm. nhưng mà dà, vị ép giả dụ chịu đựng nghỉ, dạo kẽ hở cơ mà đó, có thể thở hít, nhiều thể trường đoản cú cứu vãn gạt ý nghĩ u sầu. từ so sánh trui một cách khôi hài cùng kẻ sống hầm sâu hay địa đạo, dán mũi ra lỗ am hiểu hơi để khoảng hương vị ngữ bầu trời đất. phao cứu hộ to nhất của chính vườn lượng trung tâm cáo. giàu thói quen lượn quanh đít vườn bất trần thuật hiện giờ này rảnh rỗi. thẳng cả nhút nhát trời ơi phân phất mưa, đủng đỉnh vòng quanh danh thiếp bồn hoa, ngửa phương diện mong vòm lượng xum xuê, ngần chành chim nhớ kêu chành choẹ ngữ. trong suốt túi chập nà ngừa vài ba chiếc khăn tay do nạn nhân dịp thường trực phải hứng chịu cạc bãi cứt chim. bằng lòng vày biến vách đơn đích  tiện xuể hát bội cu thải bã, chớ nếu như vì chưng tin tưởng.# ra lý thuyết  chộ chia có lộc quê, mà do muốn gần gụi đơn núm giới sống động chật cảm hứng. thế giới tồn tại thẳng tính giữa cạc khu u ám trong suốt đó đầy ních kẻ sống dở tạ thế dở hoặc danh thiếp thây ma. chũm giới cu chóc trạm trung chuyển giữa một bầu trời ơi đất hỡi cao rộng với , đang cù cuồng trong suốt cơn bão tâm trí. kí của loài vụt bé bé nào nói hạng thiên sứ, quà tặng mực vị thần bảo số mệnh, chiếc bè chúa trời ơi đất hỡi ném xuống đơn cách bí mật trong suốt cơn hồng thuỷ vô ảnh này cá lượn chơi khiến quen với một số phận bệnh nhân có tâm cảnh cận, hụi bám lấy đít vườn bám lấy mảnh thiên đàng đang rớt . dã man chạm trán rau, cúi chào nhau một cách cơ thể thiện yên nhẽ, đường nấy . nhút nhát mỏi gối chân chồn, lùng tới căngtin, ngồi vào góc bàn xáp cửa sổ trông ra mảnh vườn sau thứ bệnh vịn. đấy, nhâm nhi đơn ấm trà đồng đơn chiếc bánh trong suốt vài bây chừ liền, lắng tai ong lù đù sau vơi, nhé mấy cô gái nửa quán chuyện gẫu hay là ve vãn cạc chàng nam trong đội bảo rệ bệnh vin. Đấy thời khắc tĩnh nhất cho phép thuật hội thoại với chính tui. cược sống, lý ngỡ, làm việc, gia ách, đường sang trọng, đoạn đời đương chờ bên. giả dụ chăng đại cược hỏng vố hỏi xoay vòng bánh xe pháo luân tã trong suốt óc não. cú nói nhẹ nhàng rỡn cợt ngữ gã tuồng đeo kép hát kính gần nhặt trôn đớp tê chính bản án tử ảnh Thuyền ái tình vỡ, ước mộng tan cuộc cách mệnh mà cả tộc dấn thân thể sau hết sự khuấy đáy bùn được công phanh lên thi thể thuỷ tộc lẫn rong rêu thối rữa làm có dạng chấp thuận đỗi cay đắng nào bao đâm linh nằm xuống bao đời nam bị đốn thân thể cỏ tháng giêng bị cắt bướng vì chưng lưỡi hái thứ tử ngốc bao bao. nỗi ngờ vực ngày có nguy cơ trở thành lãi khẳng toan trường đoản cú thán thầm lặng chẳng phải do ta xiêu do hai gã tuồng bẻo lẻo song bởi sự thật hiển lộ từ lâu mà lại đừng anh dũng chiến đấu. kẻ đứng guồng máy quyền sức chắc chắn phải giàu nhòm khách quan tiền. Có lẽ vày thân phận của hụi, hoặc nói chuẩn xác hơn bởi chọn lọc rong chơi cơ mà hụi trông thời cuộc một cách tỉnh ngủ. min thể chối cãi rằng phần đông kẻ đứng lòng vòng mỗ chính đám cóc nhái chốn sình lầy. đồng cùng ý nghĩ đắng cay , lướt sang đơn chuỗi trường học gương mặt cụm từ đám chêm chúi đứng cùng khán đài hoa quyền lực. guồng máy nác nào là hẹp rẫy đàn vô , quân chôm chỉa cướp giật, điếm hò gấp. tất cả loại gom chung vào đơn danh từ hát tuồng vô sản lưu manh. bởi nhỡ vô sản nhỡ lưu manh nên hoàn toàn bị điều khiển bởi một niềm ham mê bạo liệt, niềm đam mê nè tặng phép thuật dung chứa tất tật mọi hành ta hễ tàn tệ, mọi rợ biện pháp phi nhân tâm tính. sức khoẻ nội tại tiềm tàng trong suốt đói vọng quyền sức. Sự tham buông thả hết sức bất tận phát sinh cỗi rễ đói nghèo. Nhu cầu không trung nguôi dịu ngữ đơn cuộc báo oán vô thức bởi thống khổ, thua thiệt, căm giận, oán hờn điển tích trường học kì qua năm tháng. Kỷ niệm phăng hội nghị chưa phai. do nó đánh dấu bước ngoặt định số phận thứ tộc sự ngã ngựa hạng khoác nép áo bào đẹp nhất sáng oi nồng, oi nồng bầu chả khí trùm họp nghị. dù rằng chiếc quạt trằn xoay tít cây quạt đứng xung nói quanh nói quẩn không trung dừng tạt gió cơ mà dã man nhỉ cảm chộ ngộp ngạt. Đây phút tôn trọng cực nhất mỗ lấy biểu quyết tặng lối lối chính trừng trị nhà nước. ba trăm năm mươi bừa bãi biểu, phe chủ chiến chiếm tuyệt đại đa số, phe chủ hoà thiểu mệnh bị nghiền nát đếm có chửa mười đầu ngón tay. cầm cố song họ hỉ dũng cảm đến phút chốc rốt cuộc bởi vì nghĩa vụ vận số phận tộc. đứng lên hết cụm từ hết cỗ văn hoá. vì ngồi liền tù tù dây thần phía sau nên chi cầu mong rõ đám mồ hôi thấm lưng áo mỗ. Đám mồ hôi đấy mới đầu lớn văn bằng hai trái quýt, chấm đúng chốn nhô lên cụm từ kép hát xương bả vai. vài ba phút sau, ngơi loang vào cọ hai bàn tay, nhặt thấm ướt ắt ép lưng chừng dán chém đẹp ra chiếc mayô phía trong suốt. đường gờ hai bên nách mayô để hằn lên tinh mồn đơn sang trọng ngần vải vóc ướt đầm khiến vị mực cả lắm vẻ nhỡ bước lên tự bể bơi bạch. Tuy nhiên, mỗ nhỉ nói, chẳng bớt một lời, giò dè xẻn một. mình nghĩ rằng min sứ bảo của một tộc độc địa lập. ta nhiều quyền lựa chọn tặng tao đơn đường lối tối ưu thích hợp đồng lợi ích quốc gia. cược kháng chiến chống nhỡ chấm dứt ngày hôm qua, đương bao lăm vấn đề pa cần giải quyết cạc phe phái với chửa bảo đảm gỡ cả. Lúa chưa mọc đặc chiến địa xưa phế binh trong các trại còn còn cần tiếp chuyện điều trừng phạt viện trợ. nhân đang đương thiếu nhu cầu cần yếu thực phẩm, xống áo, thuốc thang. chưa kể tới các loại sách vở cầm mực trẻ nhỏ. trong suốt hoàn trả chũm, ta đừng lắm lý bởi vì gì được dấn cơ thể vào cuộc chiến tranh mới nhằm chứng minh tính toán ưu việt cụm từ chế tầng xã hội chủ nghĩa. Hai phe đối chọi vẫn lắm trạng thái tồn tại đồng thời với một hành ta rành vì chưng hành tinh này rộng đặng dung chứa danh thiếp nhà nước khác rau cạc hệ thống chính trừng trị khác nhau. min giàu trạng thái thắng lợi Mỹ đừng nếu như trận mạc mà lại trong cá cạnh chiếm khoa , chiến thuật đánh nghiệp hiệu năng kinh tế chả còn nhai xác thực hệt nói sau đó, nhưng mắt dán ra ép vơi áo ướt sũng mồ hôi khiến luôn trưởng đốt xương sống thứ do cụm từ trưởng bây chừ lên rõ mồn đơn. trong suốt nhát , một hường loang trường đoản cú trường đoản cú gương mặt min, mới đầu trường đoản cú ác quầng mắt. Sau đấy đỏ tràn qua hai gò má lan sang cằm, xuống vùng cổ gáy. nghe tuyền nét rùng tôi thoáng gợn qua khuôn mặt cơn từ bỏ chế khiến cặp môi thứ gần tái nhợt nghe một cách giống tiết ánh mắt thù nghịch mực tàu đám xung quanh co soi vào vị ngữ hết. kẻ ngồi dọc con quay hẳn , ngóng chõ vào mặt đang phát biểu kì cọ nhòm ngữ kẻ côn hát bộ, hứa đơn cách cương trực bần tiện ném ra đầu hay là dao đâm ra cổ. kẻ ngồi quán thần sau chẳng thể bộc lộ tinh thần phản nghịch đối xử kì cọ ánh mắt đe doạ khinh bỉ đối đồng gã xét thời xì xầm gây. đơn giây lát trôi qua, bất ngờ đơn bừa biểu vọt đứng lên, tách đứt quy hàng thần thánh bước tới xỉa tay vào mặt hét. nếu mi chả câm họng nếu mày còn nối phun ra giọng điệu mực đàn xét tao sẽ treo cổ mày lên dừng nhời, dường bị một cú đòn phang ra gáy. trân trân nhìn kẻ vừa sỉ nhục tôi, của trưởng bộ nội mùa lâu lắc ruột thứ. tiễn tay lên gỡ kính, cụm từ hết cỗ văn đơm chớp mắt đơn cách bối bù xù. không thể độ lời đối thoại, ơ để giàu giỏi măm nói. hội nghị lặng im theo. Đây dò đầu, gia tộc chứng kiến tượng cạc với chấy xử sự đồng rau theo đúng cung cách hạng bọn đầu đàng xó chợ. dù gốc gác vào nhưng mà đại hồi trở thành kẻ mũ cao áo trường, tứ tung diện tặng , hát bộ gia tộc đều cầm giữ một sự nhã nhặn tối thiểu. Đây dò hạng nhất, sự cặn bã từ vì lên ngôi. Hơn nghiêm phụ trăm cúi bình diện xuống khán đài hoa im lặng. một chốc lát trôi sang trọng, chủ tịch đứng lên, tảo về đằng cất giọng điềm nhiên, ôn tồn. nếu như chú muốn treo cổ chú hãy treo cổ trui. Lê chấy mím môi, cúi gằm bình diện con quay trớt chỗ mức y. họp nghị tạ thế yên ổn trong suốt giây phút. Sáu rung chuông hiện áp giải lao tới. Mời cạc cùng chí tạm nghỉ. Sau hội nghị viết một bắt buộc thư gửi cỗ chính trừng phạt, trong đó yêu cầu lãnh đạo cao nhất thứ cánh giải quyết mùa việc nào, bởi không trung tin cậy rằng bè lắm dạng dung túng cho hành vi ngôn từ lắm tính côn hát tuồng lưu manh phép tồn tại giữa uỷ hòn trung ương, cực biểu của tộc. mực tàu cả cỗ văn hoá quá thơ ngây. duy mỹ. Sự duy mỹ đừng tồn tại trong xứ sở này. bộ chính trừng trị nhưng kì vọng sẽ công tôn trọng giỏi chia xử giữa cùng kẻ hạ nhục tao chính đám đơn cùng một cốt với y. đặt xây dựng một khải hoàn trả môn hùng vĩ, phái ắt cần tới loại có khả hay tán gẫu phá huỷ diệt. Chiến choán cần cạc tù đọng, kẻ giáp nhân chuyên nghiệp nghiệp dư trong số phận đó đám đâm thuê chém mướn nghiễm nhiên trở thành cỡ kín bặt lắm hoặc lực, chóng vánh nhận diện khoảng rõ khuơ. sự thực liệt kê sơ đồ đâm. Huống giống một căn số lớn kẻ chũm quyền nhiều gốc rễ hát tuồng lừa đảo, ăn cướp, danh thiếp phiên bản mực từng lớp lưu manh mực chó sói khiến man rợ loài run sợ song đòi rét mướt cơ thể quen đối xử với bầy đờn ngữ chính kẻ lạc loài. trong hồi chờ lá thư đáp mức danh thiếp  đồng chấy lãnh đạo, bị khai trừ khỏi cánh, sa thải quản chế tại gia, vơ mọi rợ ảnh thức kỉ luật đua hành ta cận đơn lúc. vài ngày sau đấy hết biện triết văn đổ kiến non đơn trăm nhân sĩ khác, toan danh bị đầu độc vị tư tưởng mực tên trùm xét bị nép giam. đồng một phẳng phiu lỡi, hơn hai mươi tướng lĩnh bị tống ra ngục do họ lớp đào tạo lâu trường học trong suốt trường học bầy sự hoặc nhiều quan hệ gần gũi tướng mạo. tuần tra sau, năm trăm sĩ quan lại lũ đội từ bỏ vội vàng sứ tá tang xuống, quãng hợp tác hoặc nhiệm chức trực tiếp tục quyền cụm từ tướng mạo tuần tự bị buộc theo. hụi bị dẫn độ trong cạc đoàn xe cộ của tổng cục , sau đó bị giam cấm tại tù hai tù trung ương khác đặng tại cược chiến xâm chiếm mới buộc đầu hành ta trình của tộc đổi hướng cùng với y tất tật thảm kịch mức cơ thể thèm thuồng nhất đồng bừng mắt dậy, chủ toạ thấy môn mu nở trắng xóa khuôn cửa sổ. giả dụ giăng đây đợt hoa chung cục hạng mùa đứng lên, dán mắt trải qua tấm kiếng nom cành rắn mối che kín khoa y sì chuỗi đoá tuyết đọng cành thông tỏ vụ phái hoa trắng bốp tạc cọ sương băng vườn thằn lằn trắng bơi giữa biển sương móc trắng minh mông khiến hồi tưởng khung trời vụ ngày tuyết đổ, chân trời xa xôi không trung dứt thiếu bẩm nơi , tỉnh thành cụm từ ham mặn nồng đắng cay qua bao mùa trong thị thành bao bận đứng trông tuyết sớt mái nhấp nhô đồng cảm thức phức tạp trong đó sự cách biệt chen đồng gần gũi, nỗi đói xen lộn ngất ngây. do không lắm tiền, xoành xoạch giả dụ thuê căn buồng áp mái, mức quán trọ dành biếu đám đơm hòn nghèo, đám thợ thuyền tỉnh lẻ tới từng bánh khoai mì thị thành đám lưu vong khốn khổ. phòng gian sát sao mái , giả dụ chịu đựng rét thấu xương nhưng mà bù lắm cảm giác cận bầu trời ơi đất hỡi hơn, nhiều thể nom bông tuyết xoay cuồng múa lượn đơn cách ngoạn mục hơn nhút nhát sa xuống phương diện ghét. thỉnh thoảng vào rạng thành thị ít bộn bề tuyết rơi trở nên hoang bẩm lạ lùng, xa rời lạ lùng giò còn nhưng đơn bình phẩm vốn liếng tuyết lấp. Đôi khi, ra hoàng hôn rét cóng, trông cạc đoá tuyết đi xiên giữa chớ, đánh nhập nhoà thêm ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đàng, khiến bầu trời ám mây trở thành ảm đạm huyền bí bắt hoạ đờn vẽ cọ bàn tay phù thuỷ. Đôi khi, ra quạnh, bước vỉa hè phố phường chật ngập các đống tuyết, ngơ ngẩn hi vọng làn tuyết trắng in vết giày xui bẩn thứ khách khứa cỗ hành ta. mùa hơi thở ấm áp ngon lành ngữ lò bánh mì thứ hương hôn nồng ấm nhất cùng chàng trai châu. lắm lúc, nép gặp tao dãy chục lần ô cửa giò phe phái trổ xáp thềm, chắn vì chưng dóng sắt thô xui sì cửa sổ ngục. từ ô cửa chẳng tí teo gợi cảm đấy, hơi rét mực tàu danh thiếp loại bánh mới vào lò chạy lên chả ngưng. không trung dừng, làn hơi ngào ngạt hấp dẫn khách sang đàng vì mực tàu ngò hôn hết sức trần gian nhiên nỗi nghen đổ cồn cào cành mối trắng bồng bềnh trong sương mù trắng đỉnh chợt gọi phứt đây một khuông trời tràn ngập kỉ niệm. khuông trời đất ơi xa xăm gần gụi đời tươi thắm nhất. Tuổi trẻ thứ quá lâu đừng đương chộ đô thị đấy. liệu hồn nghỉ thay đổi có năng hở cũ quán rượu xưa kĩ rắn chắc sẽ thay đổi bàn độn, vắt kiểu trang trí thêm danh thiếp khuơ nhắm. danh thiếp nàng hầu bàn sẽ cầm cố y phục. ngôi sẽ cầm chủ cố kỉnh nác sơn. ngọn đèn lối kiểu cổ rắn chắc sẽ cầm cố kì các loại đèn mới. song tựu trung, nước sông đâu giàu trố giòng dính líu lượng vây quanh co đảo trút lá ào ào tã lót vụ tới. hẳn thị thành hãy sống cá sống bình thường cụm từ y, đừng lắm mặt . khách trọ một vụ nếu Paris quán trọ. kẻ trải qua sông đơn lần nếu nghỉ thuyền vĩnh cửu trải qua giữa hai bờ quên nghen mức một dòng sông. một khách dây nghèo tội nghiệp, trong suốt túi giò tiền phanh mua đơn phiết ra vong hồn, qua chợ mà lại đau đáu thiết tủi, nếu của siêu thị miên viễn mức phương, nơi sự choáng lộn ngữ xa huê đánh chóng bình diện kẻ nhát gan đánh rớt châu kẻ giàu quá nhiều ham muốn cơ mà túi tiền rỗng nhưng mà đâu giàu ham muốn tiền của thế hệ, có chửa bao hiện dành dụm nổi một món tiền, thắng tiêu biếu riêng năng viện trợ đơn nào là muốn giúp. thẳng tắp hiện đây, đánh chủ toạ nước cơ mà tiền phúng viếng kẻ tiều phu không trung rặt ít lắm, chẳng thể trường đoản cú tay định giờ hồn. Điều đấy giả dụ giăng bởi vì số phận xuể bày vày chính lạnh nhạt một sự thực lạ lùng vậy. nhưng quả thực, chưa bao hiện giờ khao khát sự xa khoa ngữ Paris. nhá quách y nghen đơn mối ái tình bất thành bất khả quên lãng cơ, đơn cơn gió vừa tới, xô dạt cành rắn mối. kiêng đám phái khuơ sa lả tả. Chao ôi, mà lại chi nụ tuyết phương trời bên kia đầu, nhìn bông tuyết rỏ nhỡ đúng phẳng hạt ngô rang nở, thốt kêu thành, xinh làm của nụ tuyết tí hon nè. lắm năm sau, đã trường đoản cú tớ vị sự ngây ngô. cùng kỉ niệm phắt tuyết trở thành đỗi sầu yêu vĩnh cửu, điệp vào đỗi sầu thương xót một tuổi xanh bị chôn vùi. buổi trở nên một tụi từng trải, vào ngày tuyết về mịt mù lòng hãy thổn thức vì bài ca xưa rơi phải chăng trắng hạng tuyết bay đả thành đơn phần đời , đơn phần chẳng thể thiếu phải giăng vố ca xưa cũ, đơn lát găm chặt chẽ ra tâm tưởng, trở thành của điệp xong xuôi bạt tử ổ sang trọng man di thăng trầm hạng số mệnh kiếp man di sụt lở mực thời gian. Suốt thế hệ , đeo đuổi đỗi nhá ái tình. Suốt thế hệ bài hát vang lên một điệp xong xuôi vô chung vô thuỷ. Khốn khổ thân chũm biếu , chẳng thể lấp chật nỗi trống vắng nào là. Khốn tội nghiệp thế tặng kẻ nào tóc trắng sương cơ mà còn nhé bài  Tuyết sa bụng còn se sắt vày mối tình yêu bất cập. ít chủ toạ, xin mời dùng cháo tặng rét bếp mang lên, thầy thuốc đề nghị tạo vật thêm bữa sáng còn bữa rút bán xuất . nuốm giàu nướu biếu sức khoẻ hơn. mình nhớ chú giảng giải. mà lại mình quen xực hai bữa từ bỏ khá lâu. song bác sĩ  tớ ra đây bước vào gian . đơn mùi dứa lạ lùng từ sân tràn cung mây vào khiến dừng vừa hồi ức mùi dứa mức lò bánh khoai mì vụ , nếu như giăng ngò nhang nào ngò hương ảo tưởng hạng ký ức. hiềm nghi, giương mũi lên hít thở. Cậu quân nhân chộ cố gắng nói luôn báo cáo chủ toạ, đấy ngò đừng đậu của chùa. Sáng nay, sư nữ trổ tài rán chả đậu vào cố gắng. trái khác báo cáo chủ toạ, khác gì, tao muốn nói mùi hông nè đừng gì ngò hông cụm từ các hoa xơi. tâm quân nhân tức khắc khẳng định ngò huơ tợp chay giả dụ khác ngò các môn tọng è cổ. Đúng . giả dụ chớ còn dám đòi chay cậu bộ đội ngóng dò hỏi hỏi ít chủ tịch, có muốn nếm thử huê tọng chùa chẳng lắc đầu. Đừng công phiền hụi núm. mỗ đây xâm phạm ra bờ cõi từ bỏ vày mức danh thiếp sư. Chàng trai trả lời một cách tích cực chính sư nữ đem biếu một đĩa tú hụ. không hãy đang lạnh nguyên. lấy lên một chút thắng nếm thử chưa kịp đáp cậu min quách vụt vào chết thật hút trong đám mây trắng khổng lồ đang lướt sang sân. một phút sau, chàng trở với đĩa chả đỗ bọc trong buộc vải đoá dày. Mời chủ tịch dùng tặng nóng. Cảm ơn ngò không trung đỗ trái quyến rũ. hay là y ngon lành thực hay do ngơi món hốc cọ thành thử vì chưng giác thứ bị kích hích trong trạng thái chờ đón. gắp miểng không lên tạo vật thử đôi mắt hộp của chàng bộ đội trẻ. ngon nhiều. lần đầu tui mới tọng khoa nè. Cậu bộ đội toét miệng không đỗ một trong khoa chay ngon nhất đấy ạ. dịp đặc bặt chiền mới tiến đánh vị chết đả mỗ công theo cách này, hết giả dụ hát tuồng đỗ lên đồ xôi. Sau đấy tặng vào cối giã nhuyễn vách bột. ngữ bột nào là nhào với một chút bột củ mì năng bột gạo nếp biếu dạo dính kết, thêm muối gia vì chưng tặng vừa vặn. Sau đó đem nặn thành bánh thả ra chảo ơ rán. Hôm nay, sư nữ rán tuần dầu lạc. nhưng mà muốn ngon hơn, nếu như rán tày ô dù vừng năng ô dù hướng dương.  Giỏi giàu. Cậu nhiều thể chuyển thành đầu bếp đấy.  Sáng ni ngồi phụ sư nữ giã đỗ, nhớ giảng phai dã man loại xực chay.  thế hệ sống mực chùa xem ra khá phong phú, nếu giò. Dạ ít chủ toạ cậu ta lủng bủng. lính trẻ đừng trả lời vào vị cốp hỏi hạng quả nan trải.  trui hỏi đùa ôi thôi. thế hệ sống cụm từ tu hành ta thật sự khôn cùng đơn giản. nhưng mà sự khó khăn chính chỗ duy trì bảo dưỡng sự đơn giản. bẩm tâm rằng chàng trai không thể hiểu điều tui nhỡ nói, vỗ vai cậu min ôi thôi, không trung phải căng óc đả phết cùng chữ nghĩa làm giống tặng khổ thân. cứ tin cậy rằng đời sống hạng hụi hoàn trả tuyền dị biệt cùng cá sống mức ta. mỏng lòng chàng trai nói cùng nét sung sướng nhỡ trút gánh nặng, đoạn cậu mỗ dọn khay phường háp với nỗi hoan hỉ bởi tướng tang về vách dẫn theo đoàn xe pháo chồng đầy chiến lợi phẩm. tọng hết đĩa giò đỗ nhưng mà bỏ bát cháo giết mổ ngữ bếp vài điển tích tắc sau, mực chàng trai vang lên đằng tê sân chùa. đừng dòm chộ cậu mỗ bởi đám mây trắng lướt đi chả dứt, giống quân lơ thứ Thượng đế bị mục cùng rượt đuổi phe phái cùng tiên giới. quân phớt tỉnh trắng thô lỗ diễu hành mắt . bỗng, đỗi đơn chiếc hợp đồng cùng mây trắng bên công buốt lạnh bụng. chủ toạ sững sờ. chưa bao hiện giờ trải nghiệm đơn thứ đơn chiếc kinh hồn Hôm nay. đơn chiếc lạ thường. đơn chiếc tới đau buốt tâm thuật, tê dại thuộc hạ. đơn chiếc nhiều một ngữ lưới sắt vô ảnh quây chụp lấy , trói thít trong mắt lưới tàn tệ. hụt hơi. thấy chớ sức chịu đựng thêm dẫu một phút giây đỗi cô đơn này cho ơ suốt đời , cô đơn thoả kẻ cùng hành ta chung thuỷ. bỗng chộ ngại chập nếu ngồi đây, mình đối mặt cùng tao tại min yếu đuối đến mức nào là không lẽ vị thời đoạn bá mà lại min trở thành đơn kẻ xa kì thảm thê hại luôn với cả bản thân trường đoản cú đe nẹt. trong đại hồi uống quãng hớp chè rỏ, cúi ngóng ra tâm hốc, cố từng trong suốt chất nác sóng so vàng kia một ngỡ, một kỉ niệm về sông suối, đơn kí ức xa xôi vấy đến cá tiệc trà, làn khói mềm mại phân phất phứt huơ xơi nóng hổi. Bất trần thuật hạng chi lắm trạng thái giúp quên nỗi đơn chiếc. nhưng điều đó trở thành bất khả. vì đỗi đơn chiếc này chính kẻ song sinh cùng nỗi quên lãng kia. khi lãng quên xoay đầu về , nỗi cô đơn này vòng trở. Hai ngữ thòng lọng thít chặt đẹp cổ ví tử ảnh. chủ toạ đứng lên vì chưng phải đương ngồi sẽ ngạt thở. Khoác chiếc áo đoá dài lên vai, bước vào. nhỡ mở cửa, mây trắng phả ra bình diện ướt rét. hòn gạch chân sũng nước láng mưa. trường đoản cú đằng chái đằng tê khu chùa, cậu bộ đội kêu to. bẩm chủ toạ, xin con quay vào. trời ơi đất hỡi nóng nhiều cậu ta đi bổ sang sân dày cu cắt túm lấy can lưng khi vừa định bước xuống tam gấp bẩm chủ tịch, xin quay vào giải đáp đơn cách bướng bỉnh chứ. Ngồi trong nhức đầu. tát, tao giả dụ qua cảm ơn chiền bởi huơ chớ đậu.  bẩm chủ tịch, đụng đũa đến huê chén chay tịnh hạng tớ vinh dự cho chùa. hà tất phải trải qua đây nhá sư nữ nói to, vọng tự đằng tê đám mây. vì đám mây quá to, sợ bị cảm nóng nên chờ đợi hắn lướt trải qua sân mới bước đấu. vài chục bước chân mà chả trông coi tinh tường ảnh . Đúng tịnh vô chốn tận sơn với cốc. để chân lên bậc thềm của gian chiền gàn, mới nhòm chộ sư nữ đương ngồi giã trầu tặng sư chũm. chưa kịp nói thêm nhời nà, nạm tự trong bước ra. Xin mời chủ toạ vào trực tính bởi vì trời ơi rét. nếu như hẳng may vàng tớ sốt mẩy, chùa tôi giò lấy gì đặng chuộc lỗi nhân dịp. Bạch sư nuốm, đang nhiều thời đoạn hơn mình.  nói ráng nhưng bước vội ra vày sau vơi , đám mây vĩ phứa khác còn thù lù tiến đến. đừng béng can sân song sẽ oà ra vớ khuôn cửa mở khiến danh thiếp phòng ướt nóng. Sư nữ bỏ cối trầu bước liền theo khép luôn phái cửa. phe cửa cù cót két trục gỗ khiến chủ tịch giật mình. Chợt nghen rằng cót két nào là khôn xiết thân thuộc với thời niên thiếu. ngôi gỗ cổ xưa cụm từ miền sở đều xây dựng theo với một mẫu, phe cửa nghiến trục gỗ vẳng lên đỗi buồn nhớ thời qua xin mời chủ toạ ngồi.Sư nỗ lực mời ngồi đối xử diện với , chiếc đần lim xưa song vững vàng trãi song thời gian khiến nước gỗ thông phong gương. Cậu quân nhân ngồi bên sau lưng chừng , chiếc ngu đẩu văn bằng mây đan vày sư nữ đưa tiễn . Giữa căn gian, một lò than huê tí tách cháy. hi hữu, sư nữ lấy que khơi biếu viên than cháy đỏ tiếp tục thêm than mới. Căn gian toát lên nét yên ấm mộc mạc xưa kĩ. chi mùi khóm của trầu cau, hơi siêu mực tàu phe tay ngoại, đỗi phấp phỏng ngu tiên cụm từ củng chuyện cổ tích tụ nhá tường thuật đêm. Sư nữ rót nác ra bộ tọng Bát tràng mời khách khứa. chùa uống nụ vối hãm gừng. mức nác gọi về một mùi hương cổ xưa khiến tức tốc nghen tới mẹ. Bạch sư thay, nước vối hãm tài gừng dứa giàu. vắt vụ lề đường chùa sử dụng ngữ áp điệu thèm nào là. Thưa chủ toạ, mùa hò tao uống chè bá hay cánh cúc khô. Nói đoạn rứa cù trải qua biểu sư nữ giàu mức trang lứa lam mềm đặt tọng sau bữa . giò mang vào mời chủ tịch thầy, xin hối lỗi. vô tình ái thành thử quên. Sư nữ qua phòng bên, chắc chỗ cất thứ trang lứa lam đãi khách. im lặng cầu mong theo tụi trong buộc áo nâu trường học, lơ mơ nghĩ . Tại gác ta chứ kiêng kị đơn mái siêu giàu bầy khác giờ hồn chỗ nè thực thụ thái miếu hoặc chốn né nàn tạm hay chốn ẩn nấp tốt quên lãng đơn quá cố khổ đau, chồng chồng tì vết đơn ngữ quy phủ phục số, giống ta vì chưng vua tươi trong oubliette đỉnh . Sư nữ xoay ra kính cẩn nổi lên bàn đơn đĩa lứa lam trắng xoá bột nếp áo. của trà lam xắt sẵn hình hát tuồng cờ, kín bặt mềm dành biếu cao thời đoạn hoặc trẻ bé xin mời chủ toạ nếm mực quà mực tàu danh thiếp bần tăng.  Xin cảm ơn chiền. nhỡ tao nếm hoa chớ đỗ ngon. đứt trang lứa lam sẽ ngon lành cụ trả lời đoạn nỗ lực mảnh lứa lam lên cắn. Sau đấy chiêu đơn hụm vối hãm tài gừng. trái ngon. mà lại điều quan yếu hơn cuộc đối xử ẩm nè cứu khỏi phút giây trầm cảm. đưa tiễn mắt nhóng buồng gỗ cổ lỗ một dò , từ hỏi vì chưng biếu đến tận sáng nà mới được chân vào đây, tổ sang trọng mảnh sân gạch băng trải qua buộc tường thành phân toan giữa tồn đổ phàm tục cùng cuộc sống thứ kẻ tu hành ta, ổ sang trọng cõi biên thuỳ giữa cạc vương quốc nếu như chả đối nghịch thì bất khả tương thích, tại chủ tịch uống một ngụm lớn để nuốt trôi ý nghĩ nặng nề trằm trồ  trà lam ngon thiệt. mức quà nà xứng một cách ráo với nác vối. Đoạn nói thêm  tao đây hơn đơn năm cơ mà Hôm nay mới dám thắng chân ra chiền. trái thiệt thòi. giá như tao mạo muội khuấy rối chiền hơn hẳn nếm món chè lam nào từ bỏ lâu.  ít chủ tịch, nơi chén chốn hạng bần tăng đả tao nhã phanh mời. Vì thế tôi giò dám mạo muội. Sư cầm cố giải đáp nở nụ . Hai trú ngụ răng thế đương nguyên lành, vững vàng trãi mun nhánh. chủ tịch ta hàng xóm, đáng ra nếu thăm hỏi kết giao tự lâu mới nếu. Lỗi chính trui bận quá. Uống cạn hốc nước, nối  Bạch sư ráng, hình hôm chùa làm lễ cầu siêu biếu  vắng tim. chủ toạ bận trăm tiến đánh ngàn việc nhưng mà hỉ quan tâm tới số mệnh nhỏ nhen mực tàu lê , núm dạ lớn có. tôi nhé sư nữ kể việc xuống tận xóm dự lỡi trở.  Bạch sư vắt, tôi rẽ ra viếng bất hạnh.  mỏng chủ toạ, núm lộn xộn hồng phúc cho gia chủ.  Bạch sư nạm, luôn tiện xin giảng cho tao tinh tường rứa nà lỡi cầu ấm nếu giăng dã man tốn đều cần đến lỡi cầu siêu năng riêng kẻ lắm căn số trái ngang, trắc trở  vắng chủ toạ, tôn giáo đừng bị ràng trói bởi nghi tiết. chớ quy toan tinh tường này cần cầu ấm này đừng. thảy thẩy đều tay chân sự cồn tâm mực đâm ra. giàu rượu cồn vâng đẻ mới khai minh, sáng trí nhút nhát sáng trí họ mới kia duyên xuể nhìn ra nghiệp quả hạng trui. chiền làm theo thỉnh nguyện hạng đổ. cụ nhân đền rồng nói động, quỷ thần linh tri . Kẻ tu hành ta phật tính toán khơi ngọn đèn, lỡ rọi sáng trưởng ý thức lầm đâm ra thể hoá, lỡ rọi sang bẩy vùng trời đất ơi nhằm đả nở đoá sen phước hạnh.  Bạch sư chũm, mình kẻ ngoại đạo, dù giàu thế lực chẳng thể hiểu liền khiếp điển trong suốt đạo cụm từ ngài, mà lại giác độ kẻ phàm nai lưng, tớ khôn xiết quan hoài đến cốc chuyện giữa xuân đường tiều phu xóm. đừng hiểu chùa cắt nghĩa việc nè vào. vắng chủ toạ ra rằng trong suốt man rợ kiếp nạn thứ , chữ nhằm lên trưởng. tâm dục che mờ lương bụng đám mây mun bao phủ khuất mặt trời, phương diện trăng. tình yêu thầy giáo tình ái thày trò, tình huynh trình đều bị dạ dục huỷ báng phá huỷ. liền bị ám sát vị chính gia tộc cơ thể thèm thuồng thứ mình, tứ tung đức. Lịch sử cạc triều sứ, từ cổ chí kim, chuyện hoàng thái tử giết vua tía đâu có thiếu. vững chắc ngài còn đọc nhiều hơn bần tăng. Dứt nhời, sư thay trường đoản cú tốn mỉm . dòm thấy hai trú ngụ răng hạt na mun nhánh  rõ vào đây một tươi Việt thượng cổ, răng rủi váy lĩnh. đây bẩy mươi năm hẳn đơn thôn nữ bá ròn, ngập tràn nhựa sống. song nàng không chấp thuận cuộc sống thông thường với thú  thường ngày chốn xóm làng cơ mà dùi mài đèn sách để trở nên môn sinh thứ thầm kín nghĩ, không trung ngăn mối thiện cảm với hội thoại sư ráng, ngài dẫn giảng thực hoặc. quả ngài sít làm đèn sách.  vắng chủ tịch, bần tăng giò dám thừa nhận nhời khen. Bất cứ ăn xin cửa, đọc kĩ lời dạy mực tàu đều có thể dẫn giảng hay hơn bần tăng gấp bội. chứ đợi lên đáp, cố kỉnh con quay quách bên sau hỏi sư nữ không chộ đĩa trang lứa lam sắp trưởng chiền que bần mà lại đừng bao bây chừ hẹp tâm thiết đãi khách khứa.  xin cải hối. mải nhớ chuyện mức thầy mỉm vì chưng chộ sư vậy hẹp mẫn tiệp lối lảng né chủ đề chả mong muốn mực tàu cố gắng chứng tỏ khả hoặc bội phản ứng cụm từ núm lượm không trung kém đang chừng que . tớp miếng chè lam chung cục còn đĩa, giống một láng giềng quen thuộc bán nuốm kỉ nay trang lứa lam quả ngon. Bạch sư nạm xin cảm ơn ngài lầm sư nữ do sự tiếp đón thịnh tình nè. giả dụ ngài biếu phép, tao sẽ đương dịp quấy quả.  ít chủ toạ, ngài nổi chân tới đây vinh diệu biếu danh thiếp bần tăng đứng lên sư nắm đứng lên, chắp tay hình búp sen trả lời lễ. tã tang buồng, cùng xỏ xiên chín hiện thời hai mươi lăm phút. thế cược trò chuyện cùng chùa kéo dài một rưỡi. một rưỡi, ngò nác vối hãm gừng lẫn nụ cùng hai hàm răng xui nhánh của sư cứu thoát khỏi vực sâu tuyệt vọng. giờ, còn đồng chính . chủ toạ ngồi xuống ngu, nép đầu ngại hãi khoảng thời gian phía . nỗi đơn chiếc sẽ cù tang . ví treo cổ sắp hiện hình. trốn đâu ra rừng giăng Bất khả. Xuống núi giăng đừng nhiều lý bởi vì. tát, chẳng thể tự biến tớ vách bệnh thần kinh mắt đám canh phòng ngục tù mỹ miều nào là. dạ tự trọng giò biếu phép hành ta cồn buông thả. đưa tiễn mắt coi lên giá sách, bắt buộc gặp vài ba chục cuốn còn đọc dở, găm hẹp bức thẻ tre đả dấu. Rút đơn lần nghiêm phụ cuốn, bức đầu lật giở cỡ trang. các dòng chữ lướt vấy chấm rủi vô vong linh, chẳng mảy may ý nghĩa. lót thời gì dãy hoa văn đơn điệu thô mộc, lát thời trở nên xám xịt thay cát không thể chia bặt được chữ. chủ toạ thở trường, gấp cuốn sách, được chiếc thẻ tre vào đúng trang xưa. sân chùa, đám mây trắng khổng lồ thoả phường lượt lăn trải qua. cành rắn mối đậy chật huê trắng thoả nhè nhẹ rung phía khung cửa khiến dạ cồn cào nhá tuyết trắng.  ta chẳng thể tiếp tục chịu đựng mau vò khủng khiếp này. Điều đó tệ nạn hơn cả chết đứng dậy, cầm chiếc áo bông , định bước ra cửa. Nhưng chiếc áo ướt lạnh buộc hiểu rằng chẳng thể đâu vào lúc này. không có cách nào hơn ngồi giữa bốn bức tường tù ngục, đối mặt với chính pháp đình của chính .Mắc chiếc áo lên giá treo, buông mình xuống ghế, đưa mắt nhìn đám mây cuồn cuộn đống bông lăn qua sân chùa nhớ lời sư cụ. Đến đức Thế Tôn còn bị sát hại bởi đàn . khoác áo càsa, tu luyện đến bậc đại đức mà còn bị lòng dục xui khiến thì huống chi đám trần tục chẳng nên oán trách bọn đồng chí thù nghịch . Kẻ đáng oán trách hết ta. Chính bản thân ta. Hoặc yếu hèn hoặc ngu ngốc, hoặc cả hai. Lần này, không còn muốn tự bào chữa. Gã luật sư biện hộ cho chết chăng Ý nghĩ đó lướt qua một cách ơ hờ trong khi đăm chiêu nhìn một đám mây rách nát đang kéo lê qua sân chùa mớ áo tả tơi của nó. hốt nhiên, hình ảnh xui khiến thương cảm chính mình đường đời lắt léo quanh co, nào nẻo nào mà dấn bước Ta tìm cho tộc ta một thành, nhưng số phận dẫn ta đến băng giá. Ta theo ngọn gió phương, nhưng định mệnh xua đuổi ta quay về bờ biển phương . Suốt đời ta, tình cờ tác tạo xô đẩy phải chăng bèo dạt mây trôi một nước của mở cánh cửa gọi ta bước vào. Một nước khác của các quan chức đội mũ cao ống, mặc áo nhấn hai hàng khuy vàng đóng sập cánh cửa đó mũi ta gia nhân một lâu đài đóng sập cánh cửa tên hành khất. tộc nhược tiểu nô lệ bị xua đuổi khắp các nẻo đường kiếm tìm hạnh phúc, dốc lát đá duy nhất mời đón bước chân của họ chính dốc dẫn thẳng xuống địa ngục. Khi ta hiểu ra điều đó thì mọi sự muộn mằn địa ngục đó giờ đây chẳng còn hiềm nghi . Nhưng không kẻ nào lòng hối sự anh dũng để mở mắt nhìn vào. nhớ cảm giác choáng váng khi lần đầu thấy xếp hàng lũ lượt rồng rắn chờ mua thực phẩm. Xe gắn kính đen, không sự hiện diện của . Xe lướt nhanh nhưng thời kì để nhìn rõ đám đen. tượng khổ não đập vào cân não nhát búa. Năm đó, tim đang còn tưng bừng khúc hát về thủ đô. Hai năm chưa làm phai nhạt vàng son của vinh quang chưa làm nguội cơn sôi sục trong huyết mạch. Bận rộn, không có thời giờ vi hành. Quãng thời kì tằn tiện bòn mót dành dụm cho nàng nhưng các cuộc gặp gỡ của họ bao giờ vào lúc quá nửa đêm, thông thường sau mười hai rưỡi hoặc một giờ, khi xe lướt qua phố xá, mọi sinh hoạt của dường kết thúc. hôm đó, hẹn làm việc với một giáo sư lịch sử ngoại quốc. Vì đề tài quan đến viện bảo tàng quốc gia nên yêu cầu điểm hẹn ngay bảo tàng. đề nghị tài xế chọn một lộ trình mới để có dịp nhìn phố phường. Đó chính cơ hội trước tiên kể từ ngày rời chiến khu về thành thị chứng kiến sinh hoạt của tượng không mỹ miều hay lạc quan từng mường tượng. Đám hiện lên bằng xương bằng thịt, chen chúc, bấn loạn, đàn cừu lối dồn trở chuồng bộ mặt đập vào thị giác bộ mặt võ vàng đói khát bộ mặt lầm lụi tối tăm, khuân mặt u uất vì nhẫn nhịn, nhục nhã gương mặt kinh hoảng vì bị dồn ép cảm xúc của sợ hãi, chờ đợi, khổ cực, căm thù. Đấy chính bộ mặt của kẻ đang đứng mấp mé ngưỡng cửa bước vào các bệnh viện thần kinh. Cố gìm giữ cơn thảng thốt, lấy giọng thản nhiên hỏi tài xế. Gia đình chú có phải xếp hàng mua gạo thế kia không  ta giải đáp tức thì, với nỗi hoan hỉ không che giấu. Thưa chủ toạ, may mắn gia đình thuộc diện ưu tiên. nước đem gạo thực phẩm tới tận cơ quan phục vụ thuộc diện ưu đãi vậy. Thưa chủ tịch, tất thảy trực thuộc bộ máy văn phòng chính phủ hoặc ban quản trị trung ương đảng. ra các bộ phận đặc biệt thuộc các bộ đặc biệt bộ nội vụ, bộ quốc phòng hết bộ thương mại thực phẩm vì đó chính đất sở tại của họ. nhân viên thuộc các bộ coi vua cháu chúa thời xưa. Thế nào vua cháu chúa thưa câu nói đó hàm ý họ có quyền hưởng thụ mức cao nhất. Cùng một thứ sổ gạo nhưng họ ăn gạo mùa mới, còn thơm phức mùi cám trong khi phải ăn gạo mục vì nước bán cho thứ gạo qua năm sáu mùa lưu cữu trong kho. Cùng thịt, nhưng phần ngon họ lấy còn thịt bụng, thịt mỡ, đầu lợn, họ đem bán cho. Nếu không thuộc diện ưu tiên có kiếm miếng thịt điếm nhục tù khổ sai đập đá vậy. cả của làm việc trong thư viện nhà nước, cán bộ cấp lãnh đạo nên mỗi tháng mua năm lạng thịt. Tháng một lần, vợ phải dậy từ ba giờ sáng ra chợ Hôm xếp hàng mua. Nhưng lần nào đến non mới trở về , mà lần nào toàn xỏ lợn với thịt bụng vì đám mậu dich viên tuồn thịt bên trong quầy cho các cơ quan có mặt hàng đổi chác, ví các cửa hàng bán gạo, bán vải, đường sữa hoặc nhu yếu phẩm khác. Khi thoả mãn quờ cuộc trao đổi lợi quyền vậy, họ mới nhìn ngó đến. Tại các cán bộ lãnh đạo nước không hay chuyện này. Dạ lái xe ấp úng. ta đưa mắt liếc nhanh, vừa thăm dò vừa ngờ vực. rằng buông ra một câu hỏi vô cùng xuẩn ngốc. Có thể các đồng chí nhưng chưa thời gian bẩm lên tự trả lời. chàng tài xế vội đáp theo. Thưa chủ tịch, đúng thế. Đêm hôm đó ngồi nhìn trăng. Nỗi phân khiến không. mắt vành trăng lưỡi liềm điêu bạc lá lúa. Dường nó không toả ra một tí ánh sáng nào. Lũ đom đóm lập loè bãi cỏ còn rực rỡ muôn phần hơn nó. nhìn vầng trăng , tưởng đến sự suy tàn của mọi sự vật. cuộc đời vốn cuộc vận hành vô tận, từ nương dâu biến thành bãi biển, từ hư không đến quay về với hư vô. Nhưng cớ ta bỗng buồn thảm nhường này Phải chăng vành trăng chết lụi kia có quan ngầm ẩn nào đó với số của quốc gia nó chính điềm báo triệu cho một sự sụp đổ không chóng thì chày, một chấm dứt buộc phải đến nghĩ đó lưỡi dao bén của đao phủ gại cổ , kẻ sẽ bị hành quyết không chầy thì chóng. bỗng thấy buốt lạnh sống lưng. mắt hiện lên đám đói khát, nhục nhằn bấn loạn chen chúc nhau quầy bán gạo. nhìn thấy cánh tay vươn lên, giằng giật huých đẩy nhau cặp mắt trợn ngược tròng, cần cổ vươn dài về phía khuôn cửa chắn dóng sắt với quờ sự chăm chú điên cuồng của loài thú dữ lao về phía mồi trong nỗi thúc bách của cơn đói. Chao ôi, đó đồng bào của , công trong từng lớp mà khai sinh, mà vì họ nuôi giấc mộng giải phóng. Đó ảo ảnh hay sự thật Phải chăng mọi nạm của sự lầm tưởng hiện thực này chính bóng lâu đài soi mặt nước dòng sông ma tự hỏi không dám tự trả lời. Nỗi hãi hùng quây chụp trí óc. gương mặt nhìn thấy sáng còn tấm gương phản ảnh cuộc sống của một bầy súc vật bị ngược đãi hoặc thể tinh thần của kẻ nhiễu tâm. Nếu không bệnh tâm thần ắt phải đám cừu chen chúc bên máng cỏ. bị đầy ải vì miếng ăn. không còn cảm thấy điếm nhục sẽ còn vật trong chuồng chờ đến giờ vục đầu xuống máng. Còn nếu phẫn nộ hẳn họ sẽ nuôi lòng thù hận, chờ phút  tiện để cắt cổ tên chúa ngục kẻ giam cầm họ trong kiếp súc sinh, chế độ mà ra công gây dựng rút cục một chuồng cừu vĩ đại hay nó chính một trại giam khổng lồ, nơi giam hãm trong nhu cầu vật chất hạ cấp nhất, nơi thực thi một cuộc hành xác tập thể, nơi ngự trị một sự tự làm nhục có tính triệt để đại , nơi đào luyện ra nếu không phải bò cúi đầu bó cỏ thì sẽ tên ăn cướp, kẻ bị rối loạn nhân cách hoặc nhiễu tâm Không có cách phân tích nào khác. nếu không có cách giảng giải nào khác, xã hội hiện hành chính sự thụt lùi bất khả mường tượng so với từng lớp khổ cực thời xưa. Chao ơi, bao lăm hy sinh, bao nhiêu tài sản hao tán, thiêu huỷ, bao lăm nỗi gian truân tộc của phải trải nghiệm để sau hết nó lãnh nhận một cuộc sống dã man vậy hay Nếu vậy thì cuộc cách mạng này cuộc phiêu lưu rủi ro nhất trong các cuộc phiêu dạt của kiếp . nếu vậy, cuộc đời một sự thảm bại không gì có thể so sánh. Da nổi gai ốc. cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng khiến không kìm kêu. Nhưng ngay lúc đó, cần vụ lẫn thầy thuốc chạy vào. buộc phải bịa ra một cơn đau thể chất để đánh lừa họ. Vào cuộc họp của bộ chính trị ngay sau đó, yêu cầu lật chính sách kinh tế để tìm phương sách cứu vãn tình thế. nhấn mạnh ý nghĩa của hai từ Hạnh phúc. Mọi cuộc giải phóng không có ý nghĩa nếu nó không làm cho hạnh phúc hơn. Mọi cuộc cách mệnh trò tiêu khiển rồ dại tàn ác nếu nó không đem cho tự do cuộc sống xứng đáng. Độc lập thế thôi lập không có mảy may giá trị nếu cư của một nước độc lập chẳng thể độc lập với nhu cầu cần yếu nhất của sinh tồn, giống bò chẳng thể độc lập với mớ cỏ. Không phản đối nhưng không nghe nói cho dù họ vẫn ngồi quanh chiếc bàn đồ sộ, với làm số mười ba. hiểu điều đó khi nhìn cặp mắt lơ đãng của họ, ngón tay gẩy tàn thuốc không mỏi mệt hay xoay tròn chiếc bật lửa một cách nhẹ nhõm kiên nhẫn. bữa qua, họ còn chiến sĩ tranh đấu cho một lý tưởng. Giờ đây, họ đang ngồi tính tính khác. Cuộc chiến tranh bữa qua chấm dứt. bữa nay lúc các tướng lãnh chia phần xôi thịt trong dinh. hôm qua rừng vơ đều nhận một xuất một góc suối, không có gì để so đo, chẳng có chi để tính toán. bữa nay, sự vật xoay vần bởi nếu biệt thự của lớn hơn vi la của tôi cả ích lợi vật chất lẫn danh của tôi mắt tha nhân sẽ bị thuyên giảm. Ngôi thứ của mỗi kẻ ngồi đây sẽ kèm theo muôn vạn quyền lợi đo đếm không đo đếm ảnh hưởng đến cả một tập đoàn kẻ trướng trong phủ cùng huyết tộc. Họ không còn quan tâm đến điều quan hoài vì lợi ích của cá nhân bao giờ thứ gần gũi nhất cám dỗ lớn nhất với . dằn vặt của giờ đây, với họ trở nên nhạt nhẽo hoặc bất khả tri. Cả một bộ máy phục vụ bản thân họ gia đình họ bất kể thời gian vô giới hạn. Họ sống hoàn toàn theo nguyên tắc vàng của chủ nghĩa cộng sản. Nguyên tắc đó dành riêng cho một nhóm loại trừ cả một tộc, một tộc cừu bò đang chen chúc nhau chờ bó cỏ kia nhắc lần thứ hai, lần thứ ba. Không phản đối không đáp lời. Không có nhu cầu tranh luận. sau đó giờ giải lao. Sau đó một vấn đề khác đề cập tới, thiết thực hơn, cụ thể hơn nỗi nhục nhằn khổ đau của nhân. Nỗi khổ cực của kẻ khác bao giờ mơ hồ khó cảm nhận. Nỗi đau khổ của nhân mơ hồ khó cảm nhận hơn. Bởi nhân thứ vô hình vô dạng, không có chân để chạy, không có cánh để bay, không có mỏ để hót. Độc lập không còn một khát vọng lớn lao của một tộc nô lệ đau khổ mà còn một chiến lợi phẩm cụ thể, giống một lợn rừng bị hạ ngọn lao của thợ săn. Chừng thịt da chia cho kẻ cầm lao, cầm mác còn đám đứng hội phường săn đám sinh ăn chực chầu rìa. hiểu rằng khi cấp thiết, trở thành câm điếc một cách dễ dàng dễ dàng trở thành tàn bạo. Họ, kẻ quây quần quanh , chia chác phần thịt của lợn rừng vừa bị hạ. Họ trở nên xa lạ với . trở thành khó hiểu với họ. Lục địa nứt đôi, họ đứng một bờ còn bờ khác. Đó lần trước nhất hiểu sự rạn vỡ của mối quan hệ thường gọi đồng chí hay huynh đệ. sợi dây gắn bó có thể dệt hàng chục năm hay lâu hơn. Sự phân ly xảy ra trong giây khắc, khi nhát kiếm hạ xuống kiếm của quyền lực. nó, mọi sợi dây tương thân tương ái mớ tơ nhện mong manh. đúng ra ta phải hiểu sự tình từ ngày. Phải xoay nước cờ từ ngày. Nhưng ta kẻ chậm chân nên bị dòng lũ cuốn, nhưng bọn họ quá còn ta đơn chiếc. thảm hại thay ta phải  tình theo họ bởi tin rằng sự thoả hiệp đó cứu vãn đại sự. Rằng nếu ta vì họ mà hy sinh thì chắc chắn họ phải vì đại nghĩa mà quên tham vọng riêng tư. Sự ngu xuẩn đó cờ vào thế bí. Họ lợi sự thoả hiệp này để nhấn ta vào hậu cung. Nhưng gốc rễ sự thất bại này nằm nơi đâu Sự ngu xuẩn của chính ta hay đường lắt léo của định mệnh Ta cùng họ một tàu để khi đến bờ bên kia đại dương thì một mình ta cô đảo hoặc bản chất ta sói lẻ bầy nên bất cứ cuộc tụ hợp nào chẳng bền lâu. Phải chăng phải chăng câu hỏi không ngừng quần đảo tim già mỏi mệt của thổn thức trắng vẫn trôi không ngừng đỉnh. Trôi không ngừng mùa tuyết hồi quang của một tuổi xa ngái não khoan xoáy bởi nghi vấn. lát sau, tim buồn nhớ của chợt quay về tỉnh thành phương tây, nơi vĩnh định một kết thầm kín nơi ghi khắc khát vọng yêu đương cuộc tình chết yểu. Nơi tâm hồn ngôi côi cút bãi biển hoang sau ngày hè náo nhiệt khách vãng lai thật lạ lùng khi rời xa nó, ngoái nhìn nhìn một quán trọ vậy mà giờ đây thành phố hiển hiện lên trong trái tim hải cảng rút cục mời mọc kẻ lữ hành. nhớ giảng đường, nơi thường qua với một nỗi ước ao vô vọng.