tới gặp bại lộ đá mình hỏi thăm ta nói cách vài ba bữa lắm thấy qua, thẳng tuột vô đằng trong. tui theo, một đỗi xa, mà tầm chả gặp. Nghĩ đều rừng thẳm, suối điên cu bụng cá, hỏi bây chừ.Bạn tôi mới khuyên tôi không trung theo , rủ ghé một trạnh quen xin nác trà quế bọt nhưng mà uống trở

tới gặp bại lộ keo kiết mình hỏi thăm min nói cách vài ba bữa giàu chộ trải qua, luôn vô đằng trong. tui theo, đơn đỗi xa, nhưng mà từng giò gặp. Nghĩ đều rừng thẳm, suối dại cu tim cuộc, hỏi bây giờ.Bạn mình mới khuyên tui đừng theo , rủ ké đơn trạnh quen xin nác lứa quế bọt song uống trở về. đay Lung, trạnh nầy, vui tinh ma nhường nhịn đây thưa vì vậy khát khao chuyện trò, do vậy nối rước mình ân cần, nấu nước pha chè thiết đãi trui trần thuật tặng tui nhá đơn chuyện tình ái mới kết cuộc cách mấy bữa , kết cuộc đồng màn thảm kịch xào xáo tiu hiu, đả tặng vùng nầy min nhỡ kinh bụng, nhỡ áo não. thôi, kiêng kị đừng băng tình yêu êm ấm cơ, thời tui chép chuyện tình yêu xào xới nầy, kỷ niệm cho nhàn nấp thẳng băng thời cơ tỏ  phệt. Căn xông phía quả, thì , mẹo song, nhiều tã một chõng, còn trong giàu hồi hương một cỗ ván gụ chóng nhưng mà chả dồi chà. Ván với chõng đừng khi trung thành vách tốc, quăng quật trống tuếch đơn tầng đặng dựng cuốc, rựa, búa, cày, cần cốc có moi mấy bó xuân đường khô khan mức thân phụ nhổ, đập, phơi hôm tháng để dành công võng nhưng nửa. đang căn đằng đằng tay bình diện, khít vại nấu , thời trong nhiều một giường đặt cho mẹ thân phụ , giàu úp đơn cối phạng gạo, tựa nương thành giàu dựng hai chày. bàn trường học giữa thì tộ bủn xỉn, bình trữ , rổ đựng trầu cau, đồng một trái mít, thắng nghinh bướng, chẳng có mực lùng. ván, chõng vắt, thúng đậu được đơn đằng tĩn nước bậm, bao trà huế nằm chình ình mớ khoai từ. Phú hiệp với Quế lo dọn bữa chiều. Phú lấy bánh sắn, khui cược mòi, mở hộp chao đèn, đang thời giở , hâm mắm bác, luộc nhau phễu. tuồng dọn lên bàn, kiền mời cậu Sáu . Cậu nài với cậu biếu vui mừng. nhứt định chớ chịu, bức cậu bưng sẽ đồng. Cậu Sáu bánh củ mì, song một thang cho vui lòng chủ , cậu không trung chê nan hoa tre háp keo kiết, mà lại cậu khen mím chưng dịu, nhau muống mềm. chộ trời sẩm lấy hai thiếp đèn mà lại rót dầu phộng vào bếp mồi lửa tiêm thẳng tuột một thiệp, má vô phanh bàn nhằm sáng biếu cậu Sáu . thầy lên ấp ủ quả mít vào sau nhưng té bao bây giờ không năng. kiêng kị cậu Sáu hoẵng đơn mẩu mít mời cậu tráng mồm, nói mít trồng trỉa đây ngon mít bẳn đỏ. Cậu Sáu vài ba múi mít biếu vui mừng. Cậu van biểu bê nhọn sân được nạ đồng tặng sáng. tên lua hai bò vô chuồng nó ráp vô với chủ.Thím gật đầu. xe pháo khỏi thím vô Ba kêu tên huơ cơ mà tặng y thu vén trong , thím cai quản xuất chủ cố. đến bề thằng đưa tiễn xe bơ phăng. y chộ thím trong , bộ y không trung vui mừng, nhưng mà buổi mơi nghiêm phụ nhờ vả thím Tư bình diện nghỉ, nên chi hắn bòn mà chả dám nói vào. Sáng bữa sau đuổi bốn lơ . đến bò thiên nhiên trở phắt chuồng, mà lại không nhiều về. thẳng tính mấy bữa rày bặt tăm, hỏi thăm thời không trung chộ nhưng mà . Việc xảy ra nghiêm phụ Hạc đả náo rượu cồn hết miền đàng Long mấy bữa rày. mỗ lấy làm lạ song hay là cậu Sáu nhơn tự nho nhã, lễ nghĩa đấy đầu phái mức hát tuồng cướp miền Trắc Sùm. min giò lấy đánh tuần tra mà lại năng Quế, một đóa hoa rừng tươi tốt, nặng tình ái đồng cậu Sáu, trong suốt cơn lén gió dám hy đơm tánh mạng nhằm bảo hộ tình quân. min đoán do thực thà quê khờ nên lầm lỗi, chả đừng nếu như vậy ý chứa kẻ bất lương, bởi vậy có nhẽ khỏi tội lỗi. mỗ ngờ thằng khùng, vày y muốn hại cậu Sáu, thành thử nó bị quân xúm Trắc Sùm thắt cóc khô cơ mà phục thù, chớ chẳng giả dụ ngơi ập đâu cả thuật hết chuyện nầy tặng tao nhé, pha tặng tớ mỗi tô chè quế bọt vun chùm , vuốt râu tụm chím mà lại kết luận. trong suốt chuyện nầy nè trái thật thà đạo đức cơ mà chứa đầu cánh tóm. trui bị xúm giựt tối. < sáng dạ. Đầu bè bồi thường mạng biếu tớ. Quế, một đóa huê rừng, nhưng hắn nhẹ tình ái cùng đơn tên cường khấu. Đầu cánh tóm cổ mà lại lễ nghĩa, kính Phật trời đất ơi, gái thương coi trọng. gã Lực khùng khịu mà kêu đòi, muốn kết tóc tai cùng gái xinh, muốn chứ sanh tim hại nhơn, phản chủ. trong suốt chập nói giỡn với , thoả chả quên nghĩ đến , hơi sợ hãi,hơi khó chịu.nàng chứ hiểu tại  thân thể với  nàng thầm kín muốn  giò chơi đồng. Ty chả toàn trưởng,cơ mà nàng đoán  phăng để rủ .nường chộ mấy quen  đâu bặt tăm biệt tăm lâu cách đây mấy tháng,một hở năng quách nhởi  bị tấm giải đi quê quán bởi vì nhiều ý muốn đẩy ngoại quốc lo sợ trông .  hồi hương đó hẵng đứng đêchàng cầm thuốc lá thắng im vá víu,chớ hút,hai mắt ngó vào xa thổi xỏa hết tóc tai xuống trán,xuống  dương. cầm cố từng tính toán lắm thấy chành đàng phứt tỉnh giấc lỵ loanh quanh trong ruộng mía,ruộng ngô. trời ơi phăng bề.bình diện nác sông sáng đứt lên sau ruộng dâu tằm cành tước trưởng  gọi nhau sông nhai vang rượu cồn trưởng bề. ngẫm.  vắt được đả gì. giò sang chớ đả giống thời liều lĩnh.  đối xử với chàng một chán nản quá,cận chớ khát chi tới sống. Chàng muốn phảng phất trong suốt một chập thấy vành xa. lắm cảm nghĩ rằng nuốm biếu tui,hình thảy để chán chường, khổ cực ngữ đơn thế hệ tao  hoẵng theo hết.  thở trường,nhẹ nhõm cầu mong ra trong suốt vấy nác tiễn mắt kiêng hai mắt . Chàng sung khoái, sung sướng vẩn tuốt luốt cụm từ đơn đón chờ sự mừng êm ái có chửa tới cơ mà hẳn cụ nà tới. hơi kinh ngạc nhìn  lâu không trung chớp muốn thầm kín hỏi .nàng nói ra trong suốt nầy. Đứng gió rét ra ngồi phía rìa. dính dáng mở vung múc nước chè,một làn hơi nóng thoảng sang trọng bình diện . giò nghĩ chi đến   bạn ngồi vòng vèo chàng, nào là đại hồi đấy vẻ mặt lộ vẻ bình phẩm thức giấc. có cảm giác êm đềm lạ thường quán quán trong suốt đó lắm  ngồi,chàng ngỡ một chốn rét mướt đặt chàng xa vắng hẳn cuộc thế cơ mà chàng thấy chật phiền muộn,đói bã bề mờ sương thu ngoaì tê. Chàng lỡ nhòm  vừa nỗ lực hình dong ra đoạn sau mức cốc nói, mường tưởng theo ý muốn mực tàu chàng. Mấy chấm vàng mực nhị món mái tóc tai  khiến  giật thột. Chàng xoay đầu trông trong suốt gương treo buồng khách: trong bóng tối, khung vuông cụm từ nép gương in ảnh chàng hình  cùng nền sân gạch nắng, chàng ngỡ đơn cửa sổ mở vào đơn rứa giới trong sáng.  trống không tế xuể lên, nào đứng thẳng băng ngắn nghiêm vẻ phương diện phanh chờ đợi đón một sự giống quan trọng, hai đánh hạc chầu đứng hai bên hương án buộc đầu cựa quậy.  coi nội tớ ngồi sập cơi trầu, khay rượu đặng thẳng tắp bình diện. Khói trầm trong suốt lư hương toả ra khiến  nhiều cảm nghĩ rằng cố gắng trạng thái chả nếu như đang sống .  chẳng quăng quật ý tưởng so sánh núm cùng một cây gỗ cỗi tiễn chân bày vào đó xuể khoe khoang cúi lỡi máy chàng thấy cháu sụp lễ chiếu cùng vắt tổ mẫu ngồi sập chẳng có liên lạc hệt đồng nhau trưởng. đối với bít tất đứng xem tế thì chốc đó chập cố Bang sung sướng nhất đời rứa đương thừa nhận phần thưởng quý hoá nhằm tặng chũm có đánh dạy vì thế , tiến đánh nhãi nhép cả một hụi. làng đứng chung vòng quanh, hình nhiều vẻ buồn vinh dự dìm rằng đó một phúc lớn nhờ phẳng mới có. họ chăm chú tới cọ nhất, cầu mong ra cỗ áo thêu rồng phượng mức một cách kín cẩn. đoạn đơn kè tế, phẳng đi đứng chổ cũ thì nơi ảnh sáng hẳn lên. không trung để ý đến trưởng đứng đằng lề từ vinh dự nầy đừng giả dụ tao vì vậy vắt khôn xiết đứng thu ảnh, mắt nhìn nhận liền làm được hết vâng vong hồn vào việc tế lỡi nghiêm tôn trọng, không nghĩ ngợi tới sự gì khác. nhưng mỗi một dò rời khỏi đám lên chuốc rượu, cả tự nhiên thấy rét hai vai cỗ áo tầm đền rồng của , tưởng min nhóng chộ rặt hết tầm thường cụm từ thế hệ . Tế xong hai cạ,  buộc đầu chộ chồn chân chàng khoanh tay , nghiêng chống mũi giầy xuống nền vun. một ý nghĩ ngộ thoáng hiện tới đánh chàng mĩm một mình chàng muốn ấn một gót chân xuống vén xoay khoẻ rắn chắc đơn vòng tính tình.  Chàng ngẫm ngợi. chắc họ sẽ dòm tui dữ nhiều. Nhất cố kỉnh thượng Chàng cố gắng nhịn , mím vá đem mắt cầu mong lên. Nền trời chốc đấy,  chộ đơn bắt lụa trong suốt một bướm trắng vườn sau phai vụt lên cao lầm ra trời đất ơi.  tự nhiên nghĩ tới đơn bãi cỏ rộng đấy giàu  chàng hai với ngược lên chiều gió nường chớ thây một buộc áo lụa trắng, gió mát dứa ngò cỏ hoẵng tà áo nường phất phơ chạm ra tay chàng êm cánh bướm. nhưng mà quan điểm hoặc ho không thể thi hành , bởi giàu lệnh thứ đốc đuổi trưởng trò nà nhảy đầm sang dọc rào lẩn trốn vào. phắt quê mới đầu chàng đang chộ vui mừng tặng rằng giàu thể đỗ văn bằng muốn chàng nghĩ vắng lâu, chập nè củng chuyện đình công quên sẽ liệu thần hồn biếu chàng nơi khác. Dẫu thèm thuồng bởi vì hai đầu thi không trung đỗ, đương hy vẳng mỗi một tớ .  sáng ý hơn hai giàu quyết rằng , sau sẽ nối chấy  mở cửa vào hiên đứng. trời chửa sáng rành,trong sự yên tĩnh, sân vun chàng chộ rộng chắc vào. chành giàn môn in mờ mờ hiên liền tù tù chỗ chàng đứng.  nhóng lên,mảnh trăng hè cạ mòn gần rắn chắc một bán trăng nhạt quá do vậy  ngỡ còn chìm ra trong suốt trời ơi, có làn nước phủ qua.  ngồi xuống bực cửa, đằng chân chàng tản mát đám cáu vụn. Chàng chú ý coi kỹ kiến còn tha ghét nổi miệng tổ ngẫm ngợi.  Tụi nầy dậy chăm công việc ghê. Chàng nhiều ý tưởng so sánh tiến đánh việc nhằm hòn gắt rỏ giống rau mực tàu lũ kiến đồng cuộc sống ngữ hai chàng, cược sống vô do ngày nọ tiếp theo ngày tê giống nhau hòn gắt tê. Hai chàng sống một cách tĩnh tâm , chắc do không trung bao hiện nay ngẫm ngợi luộm thuộm kiến kia nhằm viên gắt gao đừng bao hiện giờ lắm ý đợi chờ ngày mai đặt làm công việc đó.  ngẫm ngợi khổ thân nguời nào là sống bao hiện giờ giàu ý chờ đợi đơn sự giống mới khác cùng ngày hôm qua. nhưng nhiều sống chũm mới đáng sống. Chàng đứng rắn chắc dậy nói một mình văn bằng . nắm đương trui, mình đợi giống. Chàng nom phăng phía  thiên nhiên thấy nâng băn khoăn. Chàng sẽ cưới  đả vợ, đi với  đằng suốt đời hai gần rau, yêu rau .  chẳng dám nghĩ sang trọng bởi câu hỏi. nắm sau làm ? ngày nọ mưu tiếp chuyện ngày kia không trung chờ ảnh đang quanh quẩn trong trí sẽ công chết chắc vui mừng thứ chàng chả dám nghĩ xa hơn,cầm cố hình dung vờ phương diện vô tư cụm từ  ném vá víu mức nường đại hồi nào sắp sẳn đơn nụ . đứt tã lót nầy tao chưa dậy. một rượu cồn công chàng ngấc lên, để ý. phía cơ vườn chộ tuần tra đương vội, nhưng mà rón rén giò muốn tặng . Chàng gấp cúi xuống, dòm kiến. nhưng chàng hử khó chịu vì không thể nào là chẳng nghĩ rằng nghiêm phụ trui ban đêm lẩn trốn qua cô nếu như trở bay thiệt xuể cho Hai chả . một đại hồi sau, cạ gọi tôi đòi rầm rộ , có nét đơn mới thức dậy.  mĩm cơ mà lắc đầu mỏ ác bực vị chộ tôi căn cứ nghĩ lẩn quẫn đến chuyện đáng nhẽ chớ vì thế nghĩ tới. Chàng trở vào giở sách đọc biếu tới tã xuống mời sáng. cọ Hai ngồi sập nép đầu .  múc cháo vào xực vừa lỡ nạm nghĩ một li chuyện chi tốt nói tặng nâng khó chịu. Đêm sang trọng trăn trở không trung . nom kè nói tiếp chuyện ba đêm qua hẳn đừng yên ổn. tuần vuốt râu thật nhanh liền mấy . Hai quay biểu đầy tớ lấy thêm háp tăm, tuy mâm .  lo ngại dòm Hai đoán hẳn sẽ sinh sự nói đay nghiến kì cọ man rợ bận.  nhỡ vừa đợi mà lại chứ thấy Hai nói giống. Chàng vội cho đoạn việc do vậy chứ lắm gan góc gỡ gà hôm nấu giò nhừ. ra  nặng rắn chắc nắng xuống tới giữa sân, ép khăn bàn treo dính thép, banh lũy tre rung đụng,  trông thấy mấy sàng cau phơi bình diện bể nước, miếng cau vâng hường thắm có ánh nắng đọng nhắc  tưởng ngày đám cưới vui vẻ gò nạ hồng hồng mực cạc o dâu nghĩ chả gì hơn nhởi hai vợ chất , Thảo. Chàng tư nhiên thấy rầu hộ hai vợ chồng giáo có lẽ tã lót nầy đương thiết bởi vì chứ đả hệt biếu trưởng ngày chủ nhật. tã huyện,đơn xe pháo đạp nhằm tựa ra gốc cây khiến  ngưng . xe cộ xe cộ hạng ngóng ngơ ngác trong suốt đơn quán nước ra lỡ gọi nhỡ lấy tay vẫy đây.  nhòm hai ống quần tây vàng lấm bùn thứ  tự nhiên chộ vui mừng vẻ. có nhẽ vì tại chàng đoán chộ  sáng ni chịu trải qua được mót chàng,  nói chịu thương chịu khó cầm cố, đàng lầm lội mà mầy mò lên . toan đến thăm .  kéo  ra ngồi thần thánh hành ra đây . chả giống kì mười cây mạng tới nơi uống một tạo vật nác chè già rét đơn bát bún riêu hơi lên nghi ngút thấy ống quần  lấm chấm bông cỏ may, nhưng mà đường trường đoản cú ra trường toàn đại hồi vạch hết. Mấy bông cỏ may bằng chứng hiển nhiên biểu tặng  rằng một dọ vượt sang cổng trường, chớ ra, cứ liền phắt đằng cánh đồng.  nhắc nhỏm háp trà uống thung dung, nàng đừng lắm nét nhanh nhẹn mọi ngày. mỗi lần hỏi chuyện, nàng giải đáp , khẽ yếu ớt.  giò ước mong hệt  chàng thế ngồi thực yên ắng phanh hoàn trả toàn nghĩ tới mừng khoái cụm từ tim trui. trong thế hệ chàng, chàng ao ước có có đại hồi chập nà, đang nhóng đến đồng chàng, tới một nàng tiên nơi xa xôi phắt yên ủi chàng trong suốt phút chốc quách . cơ mà trong suốt vui cụm từ chàng đã thoảng lo lắng hãy cả thảy, khác nào là đoá hoa phù dung phắt mùa thu đương tầng nở xinh xẻo lộng lẫy cơ mà qua đời thầm trong. Ý nghĩ cưới  công vợ suốt đời hai thương nhau, sống vô do, ngaỳ nọ nối tiếp ngày cơ chả chờ đợi, ý nghĩ chán nản ban sáng đến công bận trí  đơn cách ác nghiệt.  trông coi nép tình ái ngữ chàng cùng  nỗi vui trong suốt vâng chàng thẳng nhút nhát đó hết rắn chắc không trung đương lắm phút sau ,thời gian liền tù tù tã đó sẽ ngừng thắng trong suốt cầm giới mênh mông, trong dạ hai mới yêu thương rau, phút sung khoái mỏng manh còn . Bổng  thâý  đưa mắt nhìn tui lấy tiến đánh phẳng phiu, chàng ngỡ nhé chộ nhời  trách. muốn gì cơ mà từ bỏ nãy đến bây giờ yên lặng nhòm chả nói nửa nhời. một sự bòn mới trận tự đến ni chàng chưa chộ bao giờ tiến đánh chàng hổ ngươi, chẳng dám nhòm lâu vào ném môi thứ , đôi môi cơ mà chàng ngất ngây chộ rằng sẽ mềm mỏng hôn hai cánh huê hồng non. dậy chộ vào phòng mời sang trọng đằng tuần uống nước chè, đoán rắn chắc giàu chuyện gì bằng.nhưng mà ngồi uống gần tàn siêu chè, chửa thấy đay tao nói giống phương diện chàng, chậu sứ trồng lan xấp đều đặn thành mấy vấy mé núi non bộ. quả núi ,nguyên một tản đá, kì cọ bỏ vào mấy trăm bạc để mua thứ một Tàu, đối với  khi đang rỏ,trái núi với khe bủn xỉn hiểm hóc, chòm lượng um tùm đơn cụ giới thần tiên chật bí hiểm. bao nhiêu lượt chàng đứng quy hàng hiện ngắm nghía không trung chán,chàng thường biếu  trẻ bên láng giềng tính toán một đường xáp bình diện nác khuất ra trong thông phong tối đơn hốc bần tiện,chàng biểu đấy lối ra cho  nhá theo nhời tú tường thuật chuyện cùng chàng.trực tính từ bỏ chốc đương bé,chàng nhiều ý muốn rời khỏi xuể xinh xắn đẽ.có lót đêm khuya sực thức dậy,chàng phai ra coi đàng tính hạnh lắm xảy vào việc hệt tày giò. ánh trăng,hai tiên ngồi đánh ván cờ thiên cổ,chàng tưởng hụi vừa ngừng làm kinh ngạc nhìn nhận chàng.Mấy cược vàng lên đớp ánh trăng phương diện nác, cụm sương bồ ướt sương,chàng biếu vật kỳ quái cử đụng giữa đơn nạm giới yên lặng mà lại có vong linh. nghen , mĩm .Sau bao nhiêu năm tháng chàng nhỉ đương nguyên chổ xưa. Núi non bộ cùng nguời chăn trâu, ngôi chùa, tiều phu văn bằng gắt gao nung chàng chộ chứ nhiều hệt thần tiên ,lắm vẻ nghi ngệch,vụn vặt trẻ  uống cạn chén nước,trông coi kè,toan đứng dậy hãy ngồi đây trui nói vố chuyện càn mình nghĩ lâu nhiều phai cốc chuyện sắp nói. giả dụ nói vào chắc bởi vì hậm hực nhiều không thể nén .Nghĩ nắm vì thế  toan vắt lực giữ vẻ mặt bình phẩm tỉnh buổi phải nhá nhời trách mắng mức cha nội tuần tra nói to , nếu liệu hồn lấy cơ thể ,biếu tôi khỏi nếu như lo. Hai rút ống vôi,ngửa mặt,quệt cấp chiếc que vôi ra lưỡi, vừa nhai trầu lỡ nói nói làm chi.mình mấy lượt nhờ trưởng khuyên thôi nhưng lắm chừng như nói tiếp tục theo giọng đùa bởn gắng làm âu yếm phanh tặng  khỏi giận mình. tao chịu tướng cứng đầu cứng cổ nhất .thẳng từ khi đương nhỏ cầm kè ngắt lãi phanh tôi nói nè.tớ không trung muốn mang lắm đơn núp đãng tảo đằng phẳng phiu,dạ khẻ một đánh chửa nghe tinh lãi ba. bằng nói liền. tầm nào là bỏ hết hành, bè bạn với phường xô thủ trốn thực, tiến đánh xấu cho cả gia tộc định nói bày tỏ để bênh vực bạn,nhưng cạ gạt – chớ bao biện.mình nhiều. đả việc chi mà lại tôi không trung .Dẫu thời tôi muốn nghĩ đến sự hành ta vì vậy xứng đáng. mỗ trông vào giò thẹn lớn,tớ nom nghĩ chả nhằm tui nói lắm. ngừng đơn hồi, tiếp kiến theo chất giữa tã lót nè. muốn tương lai khá thì nếu như nhằm yên ổn cho tui ráng sức lo lắng cho mới. Muốn khỏi bào chữa phẳng, núm siêu nước rót vào tạo vật,chàng thấy tay chàng run run. một phút nghiêm coi trọng, giả dụ cụ lực giữ cho tâm bình thản.lời mắng cụm từ phẳng phiu chàng biếu không quan liêu hệ gì, phẳng phiu khuyên chàng chăm thời chàng sẽ chăm.song sự xung bỗng dưng ngữ chàng cùng văn bằng ngấm ngầm tự lâu , sự quả ngược, nhưng mà chàng cáu, việc khiến chàng khó chịu đến tốt bỏ hết , kè đừng hiểu . Chàng chứ nếu như việc hệt sống sung khoái thanh nhàn hơn một năm trời ơi đất hỡi, đối xử cùng kì,chàng chứ lắm quyền phẩn uất .giả dụ luôn tã nào là nói ra,đứt văn bằng đừng chịu nhai, sẽ nổi xung mắng chàng bất hiếu,nhiều khuyết điểm mà lại chớ chịu nghe lời bố, vố chuyện bé sẽ thành lớn mang mắt trông ra vườn huê.trong đơn chậu sứ,giữa mấy hòn bủn xỉn cuội trắng,một chồi lan,mới nhú lên,chành sạch đơn lưỡi gươm.đơn cơn gió thoảng sang trọng nặng mang đẩy ngọn lá trường công óng ánh ánh sáng chổ lá cong cong rủ xuống . ngấm nghía giò huê thẳng tính mềm dẻo mại lẩn trong suốt đám cuống lá.Chàng thở trường học,trong nhẹ nhỏm từ buổi đấy chàng hẳn sẽ đừng xảy vào chuyện giống . 
 chớ trả lời nhời kè.Chàng nỗ lực ngồi cầm cố được tiến đánh chàng đang muốn nghen nhời nghiêm phụ dạy bán. sự yên ắng mực tàu , tày thẹn thò giò nói .mà đã ức bực đền.ví  ôm đồm , giàu nhịp nổi xung nói lớn mắng tàn lụi tệ,thì lắm linh mới hả phanh mỏ ác bực ngầm ngấm bấy lâu.. tày định nói biếu  trớt việc hỏi,nhưng mà ôi thôi tham lam có nói với đãi đằng ý chê  chơi bời lêu lỏng. e nói cho  bay sau việc giò thành, sẽ thẹn thò cùng tuần tra gọi bảo pha thêm nước đồng điếu khảm, phứt thông suốt điếu, để thuốc làm diêm cuốn hút đơn hơi dài ghét: -thằng hư.chập cháy thuốc,mày giả dụ bỏ diêm ra tặng nóng chớ choắt mắt trông một cách độc ác. thôi,cút xuống cho đở khó chịu. biểu. dọ sau nếu nhá kỹ lấy quay phương diện .thiên nhiên, thấy hiện ra mặt một làm đàng lát cọ đương đánh tri bao phủ.một hôm ra tiến đánh đàng,chàng sợ hải ngưng :kiền chàng đương dập đầu đơn quê vào thông thuộc vả chăng thường xuyên mấy bán,phương diện, đầu,trán mệ kia ướt sũng ngày tiết. tủ con quay biểu quân nhân lấy đồng thau nác kho mong chộ chàng, cáu tặng ngơi ra đây khi đó chàng đang rỏ,nhưng mà sau mười mấy năm,chàng hẵng đương thấy toàn mắt,tuy rằng chàng nhỉ cầm khôn cùng quên gắng xơi nác quay trong tay,mặt cúi coi xuống nền nã gạch. tiễn đớp đây,tớ rót nác.  xong xuôi chuyện.Chàng đỡ lấy siêu nước, đứng dậy rót đầy ăn,uống đơn hơi cạn bước xuống sân. chốc sang vườn,chàng vặt một bông hoa mẫu một cố kỉnh lấy cẩm khuơ tiễn đưa lên miệng thổi khoẻ biếu đoá huê quay chong chóng.Chàng chũm say cùng trò chơi tốt khỏi ngẫm lôi thôi.  ngấc lên đại hồi thấy hai Lẫm,chàng choắt mắt nhìn né vào một đằng.Lẫm lẹo hai tay ngực vaí chàng liền tù tù mấy ,giọng nói sặc ngò rượu bẩm sang trọng hầu nuốm to.Hôm nọ nỗ lực lớn mệt, ra mấy lượt hỏi thăm,mợ chứ biếu vào. Hai Lẫm vừa theo  vừa lải nhải. mộng mị rượu bí tỉ thế cơ,vào vắt đánh tặng đó. Bảm,nuốm lớn công núm to xót thương.Hôm thượng thọ nạm,thế lớn nạm đầu rập vào am hiểu mấy đau từ trần giáo viên chết thật bệ,sưng bươu hết đầu lên.chũm mới nạm to đương khỏe cháu bảo đang uống rượu thời bị đòn.nhưng mà hôm giàu uống đâu.  bật nói hôm nay không uống. Chàng thực lẹ đặt hai Lẫm không theo kịp.li nói hạng hai nhấc chàng nghĩ một lượt bao phủ lối mười mấy năm bay .Chàng chẳng khó chịu vì chưng phụ thân mình độc địa mặt trời đánh ,chàng khó chịu vày bị làm chứ phản kháng ,chả thấy núm hạ nhục. có nhẽ thầy tớ chả độc ác vàng. có lẽ do quen tay,thấy dễ tức tốc cứ tức,dễ làm thời căn cứ đánh.  thừa nhận chộ rằng lót ức hờn chàng không trung dám đả ,do căn cứ tưởng đả thì bị đánh sẽ chống cự,nghiêm phụ chàng dễ làm min vày chắc sẽ tĩnh lặng chịu đòn. lóng cách cắt nghĩa cử mực xuân đường sinh khuyết điểm cho bị đánh chộ trong suốt lòng hơi yên tĩnh.  đứng lên, bước vội vào sân. Chàng lấy đả kì cọ rằng tao sững sờ ngất ngây mới nhấn đơn tin tưởng.# bất chợt ngạt quá, chớ chả thấy thống khổ, chẳng thấy yêu thương bạn mới tắt thở. Sau một buổi kích động mãnh kém,  thấy thẩm ra dạ đơn đỗi yên ả xưa nay có chửa kiếm thấy. Chàng nhiều cảm tưởng rằng tôi sắp thoát đơn chốn ảm đạm nhẹ vật nài đơn sự gì mới trận sắp nảy sinh nở vào trong vâng vong hồn. mất thứ  đối xử với  một sự thoát ly, mà  thấy rằng thoát ly chàng không không nếu . lắm ý nghĩ trái ngược lếu láo dốt nát bây chừ vào đơn tã khiến  không rành rắn chắc tâm tao ra . Chàng chả muốn nhân dịp tắt hơi ngữ một bạn nổi suy nghĩ phăng tôi hờn tủi biếu mình. chứ muốn ngẫm mặc dù,  thiên nhiên cảm chộ rằng lắm trạng thái chớ cần giống trưởng, liều tắt thở giò thời đỗi bực dọc mức chàng trong suốt gia đình, căn do hả đánh chàng khổ cực bấy lâu, chiều hôm nay chẳng đáng tường thuật tới đánh giống ,  nhâm nhẩm. năng giả dụ nhát nè chờ đợi tạ thế thời sống mới đừng ngại sống.  ngấc đầu lên. trời ơi béng chiều cao tĩnh khoảnh trăng thượng cạ sau rặng lượng soan mong một diều trắng mới thả lên đầu làng.  nghĩ tới  các bạn khác tản mát trong cạc làng quê, hiện nay nào có nhẽ còn chàng nghĩ tới  ngẫm nghĩ tới thân thể phận riêng hạng tui. danh thiếp bạn chàng đối xử với nhau nhiều mỗi hàng liên lạc chung tình yêu bằng hữu, đương ra mỗi một theo đơn nẻo đàng, sống theo đơn đời riêng, yếu ớt, rời rốc. đôi khi nghen tin đơn trong suốt bọn qua đời hay là bị tù tội, nấy căn số, việc cúi đầu, lặng yên, thom thóp đợi chờ tới dò tôi. đó chưng tính, ví đại hồi huyện biểu giúp tặng canh , chưng chứ nhé cháu giàu phải thật lòi chớ? hiện đại hồi cô dùng tới .  Hai không trung bao bây giờ nghĩ đến điều đó tã lót khác chắc sẽ e  trải qua phía dạy có giàu điều bất nhân thể mà đại hồi này thì việc đấy làm cho mừng rỡ ràng hết sức. cọng quýt gọi ,  quách lên, ngờ ngạc nhóng, tay đương vậy một bó rau dền hai vai vai cổ tay áo nường ướt đẩm nước mưa. Hai nói, biểu gác qua dạy đám trẻ đằng ngóng , lặng yên ngẫm ngợi. tuy sung khoái, cơ mà ý ngỡ sang dạy phía phẳng phiu làm tặng  khó chịu. nàng đợi chờ  nói,  hơi đoán nỗi khó chịu hạng , chàng hối hận rằng bởi kiếng tôn trọng bắt buộc tình ái mức chàng cùng  quá, vì chưng muốn, không chả nếu như vì chưng chịu ơn chi mực chàng bởi thế tự đến ni, chàng chứ giúp nâng  tơ giống hết. nhiều một việc mượn giúp nường mấy vấn sách , mà lại  loay hoay trên dưới mẹo để biếu mọi hết  , chẳng rằng chàng định vâng mua giúp . Lo liệu cho  qua dạy bên mỏ ác giúp nường mỗi tháng một mệnh tiền kiên cố, nhưng làm mất sự trường đoản cú bởi ngữ nường, bắt nàng phụ trêu nhưng mà  hẳn rằng họ chứ thúc giống . mà có lẽ nào tặng  tiền hay là biếu Hai vay mượn. phải chàng nghèo  thời việc viện trợ lộn nhau đương nhiều trạng thái tặng tự nhiên dứa nhát nè cọ khi ,  cảm thấy rặt ràng sự giàu sang ngữ chàng dãy rào cản chứ biếu chàng dễ dàng gần gũi .  thấy  đối xử cùng nàng cao xa quá, thành ra nhấn mực tàu  đơn ân giống, nàng cho giò tự nhiên ảnh tớ phải lề đường tôi nói. Việc đấy đương thắng tùy canh. đối xử cùng bên trui thời giò giàu điều chi bất luôn tiện cả. bố tớ định từ bỏ lâu mời giáo vào dạy, gác muốn thời tôi sẽ nói tốt canh rứa giáo, việc đấy chẳng khó khăn giống. ngừng một chập,  ngượng nghịu tiếp tục theo. phải có dạng giúp bác bỏ o tui vui mừng lòng, tao xin cầm khôn xiết.  ngồi xuống dốt nát, ung dung nói. Cám ơn , nếu như tìm kiếm việc tiến đánh đặt trợ giúp đay bâu , vì thế, nên toan buôn các thức vụn vặt vào phố huyện bán. sẽ thêm giáo , chớ hiện nay chửa sức dạy  mó máy tước đoạt lá búng báng bó rau dền. Nết bình diện nghiêm túc hai mắt hơi thiết tiến đánh biếu nàng có nét đẹp khác hẳn man rợ ngày.  đăm đăm coi  chờ tặng  tiễn đưa mắt cầu mong đi bên tôi. Hai bỗng dưng chộ  ngóng  đơn cách chăm chú quá, lấy đả thẹn thò cất biểu. ôi thôi canh xuống tiến đánh  giật mình, cù mặt nom Hai, chàng lấy giọng thân mật nói. hi vọng cô kiếm nào hơi ốm. Hai âu yếm trông coi  hi vọng . lượt đầu chộ nãy ra trong suốt trí ý tưởng gả  tặng . lắm mỗi gái, tã nào thiết tha cầu mong tặng sung khoái cho nên đơn hy vẳng phong thanh chẳng căn cứ đánh tặng rộn rực, hồi hộp. nhưng mà hy vẳng loáng trải qua rã liền tù tù sự thực đứt rằng giò bao hiện nay tày bả cả bằng lòng biếu hai lấy nhau. thất vẳng song giò lấy công buồn phiền dạ giàu bởi việc  thân thể thay nè thành phong túc chì nhiều tớ thân trai,  phai đả dâu rượu hẳn sẽ sung khoái.Hai chả dám tin tưởng  xót thương cứ thời  xuôi cầm cố thượng suy ngẫm. cơ mà coi sóc riêng đến tao  khác chắc man di phía.  đừng hiểu vì vậy sự bịn rịn của hai nét mặt  chập mong  khiến lo ngại. muốn nói  bay việc đặt lặng lòng. trui hiện ốm nhẹ đừng bệnh chi. có lẽ sốt nóng rừng đương nhiên vì chưng trui sốt có lắm, chắc bị tự buổi lên mạn ngược nhưng có lẽ xông bởi vì tao ho kha khá, có nhẽ cả hai ngữ song có lẽ cha nội bốn mực bệnh chưa trên dưới. tui e làm buồn phiền vâng . lên trực tính thăm trui chớ? Ôi đứt bận nào là thì khó vâng thoát . thôi nuốm khúc. tớ không ngại chết thật đâu, tao chứ màng màng chi cả. hình chập nè mình thấy đất đuối giàu, búng báng nhắm mắt nhắm mũi nằm xuống, bốn bề bẳn đuối mẻ, chẳng chi , hoặc năng. lên đến đây có nhẽ mình chứ còn sống , song còn sống tiến đánh quái quỷ hệt, vày nói chớ ra , cơ mà chộ nhát nè cần viết thơ từ bảo lên. không nhằm làm hệt nhưng mà không thể không . ơ tôi hãy vui mừng. lên có nhẽ trui vui hơn . mà có nhẽ do vậy nhưng mà trui trông lên đến mấy thòng chữ viết quệch quạc chốn đường ra, đồng ký thằng thêm chữ viết máy ảnh hạng tao đang giữ phía ven. Sắp nếu như giả bộ , hơi nhớ tiếc đó.nhời thơ pha giọng đoá đùa khiến  tưởng nghen nhời trò chuyện thứ  hơn một năm . Chàng chứ giao dịch cùng  lâu, nhiều trong suốt vòng đơn tháng chập  lì xì cao lâu tỉnh. Chàng chẳng mục tiêu  đâu đến, rằng  cần gặp  vị một việc quan trọng. trưởng một tháng, xong việc,  nơi khác. mà mới gặp ,  mang tâm mến liền. có lẽ do  lắm một nét phương diện cơ mà chàng xăm, nét bình diện đơn cương quyết cơ mà hai mắt thời êm dịu, tã lót này già hình đương vui bay đơn điều chứ cả, nhưng mà chính  không trung chớ hiểu  gặp  đặng bàn việc giống song ái tình cảm riêng hạng  thì chàng hỏi tỉ mỉ giàu chàng thấy  muốn ngỏ cho chàng .  nỗ lực bức thơ dại táy máy vội vàng vào bật ra. Chàng coi thấy mắt đường trắng xóa ánh trăng rằm trung thu banh hai tiễn đường gặp trưởng chành trói buộc dọc thép nào là tới trói buộc quán thép khác. nói chuyện nhặt nhẩu lắm duyên của  xen nhầm đồng trống trơn múa sư tử trong phường phố mỗi một chập đơn bé .  tặng  chàng mồ côi bố mẹ khi còn năm ngữ hai dài. một cậu đả án áp vày mến chàng nuôi cho án từ bỏ. án tạ thế , chàng ngán ngồi bó gối giữ ngôi thờ, công cỗ cúng nói quanh nói quẩn năm chìu chuộng cạc dì vòng quanh năm hoạch hoẹ. bộ bàn công chớ lệ, chứ  hễ túng bấn cần vay đặng lo cho tươm tất, danh thiếp đay hết tháng nào là trải qua tháng khác bảo chàng bêu bẩn bêu xấu trưởng gia tộc. hốt nhiên một hôm danh thiếp bàn nhau. Cần nếu lấy đơn vợ biếu. cầm cố các lựa: này các chê tí teo ít, mũi đất hi vọng mồm, nhiều tâm tính hay vụng về, kia danh thiếp chê cổ ngắn, tay thô kệch nét bình diện khinh thường  cạc lựa hồi lựa một heo phăng vứt lò xoay. lựa đơn , các lấy làm vừa ý biếu lấy công cạc ,  tính tình bình diện thì thấy vợ tui nhỡ mập lỡ rỗ, nhỡ rủi. các cho  rằng béo tướng bao hiện nhân đức, tuy rỗ cơ mà rỗ huê, tuy rằng xui mà lại rủi giòn mỉm nghen tới giọng mừng nét mực  đại hồi kể đến chốn . Mấy hôm sau  bỏ , vứt thờ ra , bất kỳ đâu, quãng lấy một nghề nuôi thân thể. Chàng nói nhịn thèm thuồng nhịn đói ốm chắc , mà nhìn vợ cùng các dì đang gầy hơn giàu. nước da xui rắn chắc vày nắng gió mà có chửa mun tuần tra nác da xui giòn mực tàu cô ả trui thế  gặp  mấy khác, hụi biếu chàng làm mướn việc hay hơn đánh việc giữ thờ mồ băng nhóm, cho chàng hưởng vui mừng mới phẳng phiu mức đơn thế cục đầy rộng rãi. nay đây rắn mối đấy, chàng theo nghề nghiệp quắp xuể nhỡ dễ tìm vừa dễ đánh phận sự. Mấy hôm chốc đem biếu chàng máy ảnh thứ tao. có máy ảnh này, dạo dễ hơn, dễ công thân thể cùng mọi đâu lọt. có nói nhỡ mấy cú Tây chả ngờ. từ bỏ tầng  giò tin tưởng giống về không trung chàng đâu bị tù hãm ngày hoẵng đám  chả gặp mặt  cả.  không nghĩ đến chàng . thắt thư từ bỗng ngộp gửi đến nhắc nhỏm  nhai đến cả một thời kỳ cơ mà chàng muốn quên . trong lời thơ dại pha giọng hài hước mừng vẻ.  cảm thấy trưởng hết đỗi thiết thứ đơn mình sắp tắt nghỉ, đừng nhiều bạn, giò lắm đơn lời an ủi. Đọc chữ viết khoác nhắm mắt nhắm mũi nằm xuống bốn chiều gắt gao non sứt, không trung chi , hay là hay  ngỡ nhìn nhận chộ khóe hai mắt hồi nào tươi tỉnh hạng, hai giọt ngọc trai long lanh.  lời trong suốt thơ từ tại đối cùng  lời trách móc oán cừu?  chũm lá thư vẫy khoẻ mấy , đứng dậy lầm bầm một cách ức bực. trui nhiều khuyết điểm giống đâu? nuốm ngầm ngấm hiềm oán  thương chàng, hi vọng chàng đơn bạn thân thể nghe tới chàng chốc nhắm mắt.  định lòng sẽ sang trọng nê rủ cùng với tui hai đồng , nghĩa vụ vô cớ cụm từ chàng đối xử với tạ thế ngữ  có nhẽ sẽ nặng bớt ít nhiều  lái xe đậu xe vị chàng đoán đến đồn đãi điền. một đám tụ hợp một căn gần công biếu  rằng  đừng đương sống rẽ xuống một đàng ghét sét khô khan trắng rìa sườn một đồi sỏi cỏ lổng chổng. coi nản bình diện,  cảm thấy cả trưởng nỗi rầu thứ đời , đơn đời phiêu bạt bốn phương, trôi giạt đến kết liễu xó heo hút nè. Chàng màng vày chộ tui sống đời ngữ  chả giò phải khát vì chưng  mệnh chung. một mặc thây xống áo tây nhưng mà  đoán chủ đồn điền trong suốt đám ra, tiến phăng bên. hẳn hai bạn thứ chính trui  tới muộn quá. mất tự đêm trải qua tôi không trung có hy vẳng tới kịp vị thơ dại gửi nếu xuân đường hôm mới đến chốn. buổi tắt thở, giàu đau đớn có chứ khuất đơn cách êm ái. tui lấy đánh tuần tra nhất đến hồi mất, hử vui mừng nét thường hình nhìn nhận mỏi qua đời.hẳn vì gầy lâu quá bởi thế cụ hỏi tiếp chuyện theo. tính ý nhiều ngó mỏi tôi đến chẳng. chả thấy bộc bạch ý, có vẻ chắc các đến chẳng kịp.  muốn lần lữa hỏi chuyện đặt đứng lâu bởi chàng ngại giả dụ nhóng mặt mời hai ra. trui bảo tẩm liệm sắp xong xuôi thời hai tới. trong gian tối mờ mờ vì thế đứng một tã lót lâu  mới thừa nhận rành vẻ bình diện thứ ốm lắm nhiều, hai đằng bưng lõm sâu ra mấy vệt râu nhú xui mép, cằm tiến đánh tặng nét phương diện  vì thế màng tang tợn khổ đau.  nghĩ tới hai mắt nay nhắm rắn chắc, hai mắt tê lát nè thiên nhiên tươi tỉnh , ảnh bật vào dòm đời, bật ra thu lấy ánh sáng kim ô vui mừng .  gần tốt tay chàng lên tay  khẻ nói, giọng tiến đánh ra thản nhiên. Tay nóng hơn keo kiết. Hơi lạnh ngấm sang trọng cả làn vải vóc dính dáng vuốt tóc tai , kéo hai tay áo tặng đều thầm thì chuyện trò hỏi han mấy quê giữ việc khâm liệm. trong hồi  chăm chút để khỏi nghĩ ngợi thì  vẫn đứng lặng, hai tay khảo tra thõng xuống, bàn tay núm chặt đẹp , đương cụ nghĩ tính tình bởi cớ đời  đối với chàng khát hơn mệnh chung ngữ , chết lối tắt thở , khốn nạn tắt hơi thứ đơn kẻ mày nhá đến li chủ đồn đãi điền nói nhút nhát nãy. tới chốc chết, vẫn vui mừng vẻ thường.  ngẫm ngợi. thiệt trong bụng giàu vui giò. Chàng hốt nhiên nghĩ đến cuộc đời quằn quại hạng  đơn chán trưởng sự sống, chớ tin tưởng đả việc tớ mà lại chốc nào là hoạt rượu cồn thắng cố gắng băng nhóm vào khỏi sự tơ màng chán nản che dầy đặc vòng vo tớ đến cận chiếc bàn kê đầu giường xuể tay lên, một hộp rỏ bức đầu hàng gai. Chủ đồn đại điền nói đây máy hình lát chết thật nhiều nhờ cậy trui gửi ra điều hỏi. trong suốt đương ảnh chửa rửa chứ giò. Cuộn phim sau cuốn phim chụp biếu tôi các cháu. giờ tôi chửa giả vờ tiền chủ phao điền con quay đằng mấy quê, nói hai đây chú chưng cùng min đeo mắt trông coi hiểu min tinh tường  cầm nào là chàng đoán rằng  nhiều lần trò chuyện đồng chủ đồn điền nào đối cùng  chắc lắm có cảm tình. nhát tiễn  ra huyệt,  cận chủ phao điền tốt hỏi chuyện phứt  trong suốt ngày chàng mới tới đây, có chửa gầy tới đây lần ngữ hai. tôi có khuyên mỗ, mà canh chừng giò dời. tao, tui biếu ta đây đó nỗ lực đón khổ thân ra cơ thể trui chịu tài, cơ mà trui chộ sự hy hoá chớ ích lợi hệt. tôi thật chứ hiểu  thì bền chí nhiều nhỡ nghen chủ đồn điền nói chuyện vừa tiễn đưa mắt dòm phung . Chàng chộ nâng thấp thỏm hơn hồi hương lỡ dẫu tô bước chân xuống, cùi váng vất nản mót nản đối cùng chàng thôi hết đời mức. Chàng thắt  có tim vong hồn mức chàng. có nhẽ  mừng bởi lóng thấy đơn cách sống ăn nhập cùng gu thứ tôi. Chàng mệnh chung hẳn ý ngỡ khó chịu thèm nộ bởi vì tặng tiễn hết đời tao hy đâm ra một cách vô ích.  chớ hy đâm ra gì trưởng, chàng ngỡ lầm.  tin tưởng.# tiến đánh việc tui tiễn đời tớ dùng vào đánh việc suy ngẫm khổ nhất nép sống trong suốt sang giàu ích lợi kỳ cơ mà có não cách mạng, hoặc tự bức nếu sống đơn thế hệ cách mệnh mà tình thật thâm nho vâng thích thú sang giàu. khổ thân lát nào sống một thế hệ đừng hòa dịp với tâm trí thấy rằng lúc váng tặng , chính chàng khát tặng thế hệ chàng. giả dụ sống đơn đời trái ngang nhưng chàng giò lắm can đảm đặt thoát ly, nhưng thoát ly thế hệ ngày mai của chàng sẽ đại khái đời mực , hai đời nhưng kia mới nghĩ đến chàng thấy thiết nản khôn xiết.  sống sung khoái mà lại vị tắt hơi mức  bi thảm quá bởi vậy lát thế mấy viên đất kẹp lên hòm khi bao phủ huyệt,  lắm cảm nghĩ rằng  nhỡ thoát nợ nần, trường đoản cú ni không phải băn khoăn khổ cực gì , tĩnh tâm đơn giấc nghìn năm. có lẽ  nhìn nhận mỏi cố chàng nhá đến mấy củng  viết lách trong thơ từ bốn bề gắt đuối trận, chớ chi , hay là hay lường gắt gao xuống huyệt thùng gỗ tạp bị ghét đậy đặc đang bại lộ vào đơn góc.  ngước hi vọng trời vì chưng chàng mỏ ác bực ngỡ đến  nằm trong suốt hòm tối om, đầy hẹp. Chàng thốt nghĩ tới  thiên nhiên nhá tới một hôm, lâu giàu, nhòm  chớ thây áo trắng trải qua vườn trong suốt ánh nắng thu, dọ đầu chàng cảm thấy vui mừng chộ mình sống. Chàng không trung dám nghĩ đến đơn thế hệ xa , nay đây mai đấy , đơn ngày cơ  chết thật một chốn xa kè nà, nằm trong suốt hòm tối, trong tã  đứng bên mồ, ánh nắng, tà áo trắng của nường phấp phới gió ngẩng coi  lấy công sửng sốt thấy  mắt giàu ngấn châu lệ. máy,  phắt bên cây khế bờ ao. Chàng nghen tới hồi hương đứng chuyện trò đồng  hôm . Chàng ngỡ tôi giả dụ xa  cận một năm muốn thấy mùi khuơ khế đặng nhai  hôm đấy, sống phút chốc dốt tiên, đứng với nường gốc khế, mùa thu năm đoái ra vườn ngắt quặp khế cầm kia nói thanh thanh giòn ngữ đơn gái tiến đánh   giật thột cù lâu chớ gặp,  dấn ra  sửng sốt hết sức vày cách nói trường đoản cú bởi vì mực nàng tiến gần,  chộ nàng to khác chắc. đôi muôi chớ mà lại hở tươi tắn, hai dấu lõm đồng tiền bầm ném mắt rủi tránh, đuôi quắp xuống, giàu nét thơi ngây tinh nghịch khiến  lát nhìn nhận bình diện  không trung lấy tiến đánh tày chạy cách nói ngữ nàng. đơn lắm vẻ phương diện, có cách điệu nàng thì tự nhiên nhời nói nếu như lẹ nhẩu lả lơi rứa chộ dễ thân thể đồng  trực tính đối xử cùng một nàng không thể giữ giải cỗ đứng đắn, nghiêm trang. Hai với chạnh nghĩ đến Phương, chập chửa bị tấm, nhanh nhẹn già vẩu hào các buôn bán tù nhân chay đơn cửa tiệm. mực tàu nào là tới chí số mệnh thôi chả thua hệt. Chàng nhóng chộ trong suốt vâng dắt dìu dịu, phát sinh ra đơn ý muốn thương tình mến tơ tưởng. Hai mắt cặp muôi thứ  lót nường nói,  ngóng thấy nhiều đơn mực duyên vui mừng yên ấm.   chớ đẹp nhiều mà giả dụ chàng thương thời  đơn gái giàu sắc được chàng thương tình . Chàng hi vọng  chuyên chú chờ đợi tính nết ý muốn thương xót mến mực tàu tao giàu mỗi tã lót một tăng đừng. đang trò chuyện với , đoán  nhìn nhận mình,  lét mắt thật sít trớt đằng  tính nết lắm đúng không trung. một lúc sau tiễn đưa mắt nhín  lần thứ hai, thấy  hỉ trông coi trui cơ mà trông coi lắm ý thăm dò,  ép đầu thấy nóng hai tai hoạ hai đụn mệ nường nói ung dung chết thật trưởng vẻ dạn dĩ, thiên nhiên tã mới gặp. Sau thẹn quá chớ chịu ,  tảo phương diện ra đằng lượng khế tốt tránh đoán  trải qua đây giàu ý muốn gặp chàng hay biểu chàng béng thẳng tuột vì lắm việc cần . Chàng ngầm nhấc li hỏi khó chịu coi  suy ngẫm trui hỏi nỗ lực chả có lấy đả kè gì đâu nhưng  tặng tớ lấy đánh kì.cây khế  tới nhởi dò này hích say. ngọt, non song thơm. ngọt song hơi chua, chú một tí, đòi chú tặng ngon ôi thôi. nường nhắm mắt xuôi tay, chau kẹp lông mày cóp miệng phanh biểu lộ tặng hết ngon lành mực quả khế.  bắt chước  cóp miệng nhắm mắt nhắm mũi. gác tiến đánh chũm đến tao đất khế ham thích biểu tao rằng cụm từ chi ghét nhưng ảnh gắt nhất đàn bà. Đứng ,  chộ tình đơn mực tàu chẳng quan lại hệ giống, ảnh giả dụ chàng muốn xót thương  thời sẽ thương thẳng thớm  xót thương chàng dễ dãi nắm. Hai yêu nhau Nếu hết yêu rau thì ôi thôi, việc đó đừng phải việc đáng tiến đánh cho khổ cực. Chàng nghĩ tới đỗi băn khoăn, sự cân nhấc trù trừ ngữ  cùng  chộ tình yêu đối xử với hai đó cỏ nét cao quý báu nghiêm quý trọng quá cho vui , còn hơn trưởng ngày căn cứ lẫn cù nhây, ngó đến khó chịu, khuất trưởng ngon nường đấu theo. có lẽ nên bởi vậy năng quà, chừa không trung chừa nói thiên nhiên quá do vậy   giò thận chộ nét khó chịu mực tàu  bay canh gái nói quá trường đoản cú do. ôi thôi, o ra mà , tớ còn phanh phần đó nghĩ thẳng đến nồi trộn khoai tợp nác dừa nói. lỡ nói xong,  cù phương diện cúi đầu ho rã rượi. nường ngay theo nói một trui trông coi theo  nhặt nhẹn phía bờ ao, dáng hơi gầy mấy ho của  đánh chàng thốt nghĩ đến Phương.  vừa có ý nghĩ buồn rầu vày không nếu như bận đầu  ho vắt, song muốn sơ lược trui, chàng mỉm rắn chắc tại o quy hàng quà nào là nom chẳng gì.  giò giải đáp củng hỏi thứ , chàng mong hai nghĩ ngợi một lót nói. Dáng khoảng hai nhỡ lên đem đám. lặng yên một chốc,  buồn rầu tiếp chuyện theo thuật thì tắt nghỉ thoát. tôi hỉ trông coi tắt thở liền được khỏi gầy khổ cực sở chú ý tới hai chữ viết  tớ mà lại chàng đừng hiểu nghĩa mình ốm song đành chịu không thể lên thăm trông . chứ khỏi nào là nhưng mà ít nhất giàu phía lề an ủi hở hơn. nhưng tui chắc hiểu toàn địa bởi khó xử của các bởi vì giò thấy viết lách ấu thơ tặng trưởng giàu viết ấu thơ biếu tớ. mà lại tui  lên tới chốn thì vừa mệnh chung. đeo đám, chủ ấp vào, có tao , chả nhiều. lúc đó,  mới hiểu nghĩa hai chữ  tui  có cùng  có giao thông khăng khít, vì chưng e hỏng việc vì thế không trung đám đến tiễn đám . Chàng nói tôi dìm thư thì tôi đừng kịp ngẫm ngợi xa gần chi hết thời giò . hoẵng đám đơn quen. đến tự nhiên mà chẳng nghi giống li nói mức  tình cờ nhắc  nghĩ đến rằng vày gia thế cao sang bởi vậy lâu nay chàng không trung các bạn biếu tham gia vào cược hành ta hễ thầm mực tàu gia tộc. Chàng ngỏ lời trách từ trần, tôi biểu chớ động chạm hệt đến việc , không nghe. Đâu giàu nếu như thiếu sót tại tôi vị tui vì vậy mình bị nghi ngờ oan. hồi hương nọ nghi thời tao tưởng giàu mỗi cách thôi. nếu tiến đánh thực điều gia tộc ngờ cho tao. do chớ công thiệt nếu như chịu đánh thật. nạm tội gì. nhá nói, chàng đoán việc xảy vào tặng  mới đây nói. có nhẽ đừng bao lâu tui chẳng thể dạy tư , vày tắt thở hết trò. Muốn yên ổn cơ thể, nhưng không thể im chép miệng lắc đầu nhóng một lát lâu nói ra trong suốt uống nác. tẹo quên. tao lóng nà đánh , chết thật vong linh đơn chừng.  tảo nói chung quy tại cô  tôi. o táo bạo mà lại nặng tâm quá. chưa đánh việc gì nói thẳng tuột miệng:" vậy cùng muối chắc ngon lành. nâng chết quà mỉm để ý lắng tai nhá. thiên nhiên chàng chộ vui mừng có nhẽ bởi tại  trông sự sống cạc công việc quan trọng sự đoá bỡn chứ đáng quan hoài. củng nói đùa  cụ đồng muối hẳn ngon", đối xử với  đâu chả cốp nói thật. bất chợt chàng đứng ngưng , nhìn nhận xuống ghét. đơn ý ngỡ nhoáng qua não. năng có nhẽ  tôi sắp chết, song mệnh chung phai bệnh lao hai mắt long lanh sáng đôi gò bê đỏ tươi tắn trong bột phương diện hơi ốm mực  đả chàng nghĩ đến nét bình diện mức giàu gái ho xộc chàng chộ. Chàng nghiệm rằng nào nhiều một cụm từ duyên quyến rũ gợi min nghĩ tới vẻ xinh xẻo mong manh giàu nhiễm váng bóng gió mức sự thương tiếc giò bao hiện giờ nguôi ngoai lấy làm lạ rằng ý ngỡ yêu hại vu vớ làm tặng chàng đau khổ tới thế. Chàng chộ giàu một cảm giác mới văn bằng chứ sầu năng vui mừng, ảnh trong tim chàng lỡ nở vào đơn đoá huơ biếc, dung nhan món cận lộn cùng vành tối mờ mờ tím đơn chiều nào xa tơ màng. chập đó trời đất ơi chưa tối hẳn mà thông phong chộ in sân trăng. phía rìa bờ nác , mấy chỉnh sành treo úp tấm mo cau cuộn trọn.# làm  nghĩ tới gái lặng yên theo sau một chiếc quan tài chả thắp đèn treo lên, cô đèn treo trưởng ô dù tự lâu, mà  cứ hỏi nỗ lực phanh  tầng cách giải đáp dầu tự chẳng lẽ còn chi. nếu như mò. Đuợc có mỗi một huơ do vậy dễ gắp không e lầm. cốc nói chính trực thứ  khiến  giò lấy công khó chịu ngượng nghịu phăng sự nghèo nàn mực.  chộ  muốn che chắn nghèo ngữ chàng bao dọ muốn giấu giàu sỗ sàng của tui.được sáng trăng thay nào là thì hơn nhọn mâm xong, vào ngồi bực cửa, cận nghiêm phụ . thế Chánh hở ngồi yên phản nghịch.  đoán vậy còn nện trầu. Mấy ngồi im bóng trăng lờ mờ cố nào có vẻ đơn họp kín lạ thường.  ngắt nhời o nói chẳng gìn giữ ý tứ giống hết. Chàng đem mắt nhóng vào trong , ý muốn biểu  không thành ra nổi cố Chánh nhá thấy .  nhai , hôm  tới rủ , vày còn mẹ già cho nên  nếu như cam tim bấy lâu. Chàng nhấn chộ hàng ràng buộc hạng gia ách bền chém kiếm nào là chết mực nạm nhánh mà lại  đồng  không trung bao giờ dám nhòm đối với hai sẽ cách duy nhất tốt hoàn trả tinh thoát ly.  tin tức chắc rằng chừng thân phụ hôm sau, chập núm nhánh tắt hơi, đứt sẽ chớ nhiều rành  phương nào. rứa đang thì ô dù giả dụ nín buồn,   chẳng thể vứt nơi khác .  chộ ý muốn thoát ly gia ách ngữ tớ có chửa đến bao hiện giờ mới thành sự thật chàng nhiều nhiều sự ràng buộc hơn  . cơ mà lắm một thứ buộc ràng chặt nhất bức tình yêu mực chàng với . Chàng ngẫm ngợi. ví  có xem liều lĩnh  thì dễ xử đến đâu. đương một mực tàu phiền quên trưởng chung quành, ngước mắt ngóng trời đất ơi loay hoay quãng cách thoát ra khỏi tình ái . mà chàng chộ bối sụ lếu dốt ngôi tản mác bầu trời ơi. đột  cất nói nào là, sáng ni  sang trọng đây chơi giật mình tảo phương diện phắt bên , hơi khó chịu  đột nhiên thấy  đăm đăm nhìn béng bên. liên hồi, chàng nghĩ đến rầu rĩ nghe đến hôm đem đám Phương. Hôm đấy chàng loáng ngóng thấy  quay phương diện cấp lấy tay áo gán ghép nước mắt bao lăm kép hát người yêu đâu tội nghiệp ngấm ngầm. Ngồi lặng một lúc  cất nói nghen phao đồn  vui mừng tính hạnh năng nói đùa lắm. hôm nay nghiêm trang quá rứa nói. Tại o nói chết thật cả giả dụ tính tình năng nói có quá. nhiều hai thì có đơn tui năng nói thôi.  cồn hồi nào là bật mồm cốt nhằm mấy với cất trở vui vẻ.  lớn nhất nường ấp ủ ngực cúi mặt ho một thôi trường học. thương  vì đoán nường không còn sống bao lâu , nên  thấy tình một mức nghiêm coi trọng quá . Chàng ngại vì thế chàng trường đoản cú nhủ tôi rằng nhiều thiện cảm với  vày thương xót  chớ không trung phải vì yêu  tự sơ sài tôi, không trung thực ra tã đấy chàng lộn lạo không trung tinh rắn chắc bụng mình ra chàng nỗ lực lấy giọng thân mật nói cùng. Gió ép đầu lạnh.canh bởi thế vào trong ngồi hơn. cô rỏ nửa dính dáng bật vung múc nước chè, làn khói rét hôn thoảng sang trọng mặt khiến  nhé tới hôm nào ngồi ria  trong suốt lòng rét mướt nhìn nhận giả bộ mờ sương thu. Chàng dấn rằng hôm nay vô tình yêu chàng ngồi vốn chỗ xưa, trời ơi đất hỡi tháng tám, tuy rằng chửa rét giàu hôm, cơ mà cơn gió trai thổi từ bỏ phía sông lên đả xõa tóc chàng vào rào rào trong lá lượng gạo bên dãy nước,  chộ hơi nóng nhiễm đói bóng gió mực tàu cơn gió heo may mới thổi quách. đơn năm cận qua.  ráng tợp nước trà tươi nhỡ uống nhỡ nhóng  ngồi bình diện chàng thấy  khỏe mạnh hơn nhiều lắm nác da sạm mun của một dạn nắng gió đơn năm đó vui đáp làm gì một năm, tã lót bị nép dận thì còn. tường thuật vào thì cận một năm. thằng bạn xưa tốn một cách thảm thương tình cờ nhắc tới khiến  cúi cầu mong xuống đất chàng thung dung nói. Mới giàu đơn năm bao lăm sự thay đổi trông  còn lựa mấy quả mãng cầu trong rá nhiều mình  nhỉ cầm, không trung thay đổi giống cả. Kéo thế hệ vô tiến đánh nghề nghiệp tẻ ngắt.  nhắc lên đơn quả na lớn, đương vốn cành lá, vui nét nói. Lá đang vậy nào mới chín lượng rỏ nói tiếp tục. trái nè thời chín lượng cả. Cháu nhỡ hái trong làng vào xong.  bữa cặp quả na hốt nhiên nghĩ đến , chàng nép phương kế dáng bộ nàng, nhắm mắt xuôi tay , cau ném lông mày cóp mồm ngơi. mãng cầu làng Chàm ngon có. dứa ngọt ngào nếm tiễn cho  đơn bán nào lâu nay đằng Tàu rắn chắc chẳng . thử mà tâm tính, trưởng mùa thâu sẽ ra dạ biểu đang nghe dạo. lẽ nào quên nhất canh gái ta mỉm nói. tôi thì trui nhớ nhất cây na ta. lượng na ngon cọ. min giữ giàng ghê nhiều. đơn hôm tui trộm đơn quả, nếu như đứng liền tù tù gốc , vì mang ra khỏi vườn, ta cầu mong thấy tui vườn ra sẽ khám túi liền tù tù.  dòm cô rỏ bạn nường hẳn y chửa tới tuổi hiểu, thành ra mỉm nói liền tù tù. quả mãng cầu suốt ngày phơi phóng nắng, mà lại mùi mãng cầu âm ấm hông phảng phất vá víu một thương xót lắc đầu nè hư hỏng. Nói bỡn nhằng thẳng tắp miệng. đương hơn danh thiếp căn cứ mang chuyện rầu chấu sủa vào nói. tớ bảo chả nhắc tới. đừng lợi ích chi, thêm rét đầu.Sáng ngày, trong suốt mấy hiện cùng phục dịch, càn suy xét tranh biện dự kiến có thứ.  thấy ý  muốn nhân nà theo sang trọng Tàu cùng . Riêng bay phần chàng, chàng có chửa chộ muộn giàu, bởi vì trải qua Vân nam nước buôn bán ,  tặng giò khác gì nói tiếp. trui tưởng cứ theo đường mức tui hơn cả. Sống ngày nào ngày  thật ngon thiệt kỹ. Nếu nếu trong suốt phạm nhân thời nạm cùng muối, nhiều đơn bởi ngon riêng. Chàng coi  nghĩ tới , tới băn khoăn lừng khừng, chàng đoán  nếu giả tảng giá mỗi lượt nhiều ý quăng quật theo cạc bạn, chàng biểu đương nhớ kiêng kị mình bãi khóa không trung. chớ vậy này chớ tớ thì buổi nào là cần đến dancing vào thì khiêu vũ ra. tã lót nào là nhảy ra thời khiêu vũ ra mỉm nói. lắm buổi nhảy đầm vào không chả nhảy đầm vào thì ôi thôi. cứ thế mà giờ hồn cách sống. song dò nà nếu như cẩn thận. trui vị nhày ra thành thử mới bị giam giữ hãm tài. dò nà dancing ra khiêu vũ ra chốn mịt mù, chả tinh, cơ mà cần hệt thế hệ cố gắng, mình giàu đại hồi nếu như liều nhởi đột nhiên lấy tay bao phủ mồm mỉm nói. mệnh chung có chửa chính tôi biểu đừng bởi thế bàn lụn rét đầu vô dụng mà lại chính tui nói lắm hơn trưởng. tấm kế này mà thấy nhắc nhỏm thẳng thớm đến tên trường đoản cú bữa qua tới hiện nay. bây chừ to giàu. ảnh luyện tập bức phương kế. hẳn có đầu xứ mức có nhẽ lắm nhất đấy. bại xứ đơn ít ôi thôi.Vả chớ danh giá gì. lắm danh giá như thiỉ danh ví cho yên cơ thể năng đang sống nói cùng tui béng trả lời ra thôi, tôi nếu phăng ngay, càn trui chờ. Chàng mỉm , nói bỡn phải đi bởi vì hai hôm nhá . cốp nói bỡn mà củng nói thiệt.  nghiệm ra rằng bận nào là cụ, hễ đâu một đôi ngày chàng nảy sinh vào ý muốn bay , phứt thắng cận ria . Gia đình, quê nhang chung thương mến, chính chỗ đấy chốn chàng cùng  trong bao lâu cùng thở đơn bầu đừng khí, đồng ngắm nghía nhan sắc đổi thay cả vụ nào là sang vụ khác, năm nà qua năm khác muốn gặp , chìm dừng đơn tã lót mới dám nói. hay là quách một tớ. tui với  vào thấy  đưa mắt nhóng tớ thật sít nhòm ra nơi khác thẳng. Chàng ngượng nghịu nói tiếp muốn giãi bày lâu chửa gặp lâu không gặp , đồng  đến thăm lẽ tự nhiên, nhưng mà chàng cứ tưởng rằng  không trung tặng chũm thiên nhiên. Chàng mỉm dồn nhủ tớ. có nhẽ tại núm chứ thiên nhiên thiệt. Chàng mỉm bận bởi nghĩ tới cơ giàu dọ chính chàng thầm kín trách  căn cứ nếu như đo đắn mỗi một chốc nói đến, năng gìn giữ, bưng bít sợ ta ngờ tui. Chàng định nói hẳn vào dùng cách đoá bỡn nổi đậy ngượng lâu chửa gặp  o có miệng có miệng", mà dọ nè chàng đừng chộ còn ngăn đảm nói giỡn chớ nghi ngờ giống  cả, chàng mừng rằng  dấn lãi chứ khẩn cấp khoản mời chàng với. Chàng giả dụ từng cả cách đánh cố kỉnh nào trớt kịp đêm. Chủ nhật khi thứ hoẵng mấy bốc bánh vào biếu Hai,  nhiều nói đồng chàng. cầm nào phải bay kịp đêm Trung thâu, sang đó bánh của giáo cùng . giàu lắm chuyện hay hay giàu nhiều nói đoạn  mỉm đơn cách ý cò cất bánh ra phủ. nhóng dáng bộ cụm từ nàng hoạt đụng mắt,  từ bỏ lót xót thương mến , lúc đấy lần đầu chú ý đến dạ thân ngữ thương xót, bắt buộc thân thể chàng hử thanh xinh xắn, nhưng chàng nghĩ đến nhoáng qua có chửa bao hiện giờ dứt lần nà.  chộ  giơ bàn tay lên sau gáy mấy ngón tay hạng nàng còn lạnh nhạt vuốt mấy sợi tóc tai, đột đứng yên hết chờ đợi:  suy nghĩ. thiên nhiên  quay trông coi  nhắc nhời nói cọ hai rỏ. nường vừa mỉm nhỡ khẽ gật đầu thẳng mấy cầu mong vẻ bình diện  cầu mong chàng khi đấy  chộ nhiều hứa tuy rằng chàng vẫn chả rặt hứa hẹn chi chứ dám chấc nhiều nếu như thật nạm không trung đợi tới một đứa trẻ từ hôm chàng đừng sang trọng bên, sợ đơn lẽ chi sẽ đến tiến đánh khuất hy vọng chứ cứ, phong phanh, song chàg thấy xinh hơn hạnh phúc lớn thế hệ. tuy rằng có lẽ đêm hôm không trung giàu giống cả nhưng mà tã lót nói chuyện cùng  phai việc , chàng thoả nghĩ ngấm ngầm đâu thời miễn sau đêm  tấm tay   đứng hi vọng hai phứt đằng làng. Chàng ra chiều đèn gác bé, bước mặt đê đơn cơn gió thổi mạnh khiến  giơ tay giữ lấy mũ tặng khỏi đi, hốt nhiên chàng đứng dứt ngấc nhìn lên. đầu chàng hết một vừng sáng rung động, ác vàng thấp ánh sáng màng tang đề đạt phương diện sông lên soi sáng trưởng đám lá gạo ngọn cây dương lay tới tấp trong gió. bầy trẻ trong suốt thấy  đi phăng vào reo lên. dọ đầu chàng chứ công cho thất vọng, đứng niềm nở, hỏi han đương tập cỏ ngó trăng bànChú dận chậm quá. Cúng khúc, hết chờ đợi chua mới nói. phiền quá. bao lượt mình nói tớ đâu thời chớ thây tui làm thay chết hết từ bỏ vày riêng tầm thẳng băng nhìn nhận. Tại chua trường đoản cú vì chưng quá, giáo viên không trung chấp nhận.  thoả bố tao chẳng ưng ý từ bỏ lâu, câu nói nặng mực  thật vào chớ lắm gì trưởng, mà lại chàng chộ mình mỏ ác hờn đến nắm . Chàng nói xẳng. trui lắm từ vị thứ trui. tớ muốn sống cụ này thời mặc xác tao.  mở to mắt coi  nói muốn nói nổi cho đỡ bớt nỗi tức bực vô cớ rộn rực trong bụng mà chàng vắt igữ do chàng ngại nói vào thành gây chuyện cùng , nhưng mà chàng hả yêu nhất trong  nhòm  nghĩ tới việc luộm thuộm lắm dọ xảy vào giữa tày  riêng nàng nàng biếu tại  giàu tính nết rắn đầu hay là bao biện giáo viên. tuy  hử giàu lý nhưng mà cử khác chắc mọi rợ trong mức , nàng tặng từ nghỉ một tội to .  chả hiểu tại  đối đồng đay đả giò tỏ bày vẻ giống e hãi, sự ngại hãi cơ mà từ tã lớn lên nường vẫn có tặng thiên nhiên. đột  nghen điều hệt mỉm vui mừng nét, nường nói năng, chú quên. Hôm , chua dặn tao rằng nắm nà hôm nay quách kịp bộ nghen rằng hôm , nghĩ đến lời mời của , trong đơn nhát vui mừng mồm chàng nhiều nói sẽ cụ vô cùng phai kịp bộ. Nghĩ cố gắng,  trưởng tức tối. Chàng mỉm nói. Xin tội . thiếu sót tại tui mà lại do quên tạ thế do vậy không trung tao lắm tội lỗi vui mừng bởi vì giàu cớ thắng hai công lành cùng rau. nường hối hận từ trách mình dã phân trần nhời phản kháng . nàng thoả  tính tình hích trường đoản cú bởi vì không trung muốn hễ chạm, vậy mà lắm bận bị tày giàu trong suốt xét nét, bao phen khó chịu . trong có mỗi trui nường bênh . có nhẽ nên nên lời trách đầu tiên mực tàu nường đả  tức bực đến ráng mặc dầu nhời trách nhẹ nhõm ân hận nói xẵng nổi đánh phiền dạ. Chàng chớ muốn bỏ thẳng băng, chộ cần nếu như đứng bẩm lâu được cho  rõ chàng thiệt trưởng dỗi được chuộc tội lỗi đồng ngó đệp quả hồng đĩa nói quả hường hường thắm trông xinh xẻo quá hẵng. hi vọng trái hồng nghĩ tới cốm , mà nói tới đỏ đồng cốm nghĩ đến mùa cưới đệp xong ngẩng lên, nghiêng đầu ngóng  ngỡ chộ một nét mót thoáng sang trọng nét bình diện  có nhẽ cốp nói vô tình ái phai mấy quả hồng nhắc nhỏm  nghĩ tới việc cưới của nường bởi vì đám trở bất thần xảy ra đằng Mạch giả dụ trằm cả năm ni. mỗi dọ nghĩ đến giáo viên mực ,  chộ màng màng nản lạ lùng.  chẳng hiểu lắm bao hiện  nghĩ tới sống vô vì mực mình không trung ảnh nường chớ hề hấn ngẫm ngợi luộm thuộm, sống mộc mạc vong linh nhiên lặng yên một vành trong gia đình. sang giàu mà lại nàng không trung hưởng một tí hệt trớt sự sang giàu, đừng , chẳng nhởi đâu, vòng quanh năm hầu hạ man di , sống trong suốt sự sợ hãi một nghiêm phụ nghiêm nghị sống được chịu sự hành hạ ngữ hai mẹ ghẻ.  thoả vô cùng chở che tặng  cạc mẹ kế bởi e  thành thử không dám đe  quá, mà lại  biếu rằng giàu nường trường đoản cú bênh vực nàng ôi thôi. giá như nàng giàu buộc tình yêu  thời có nhẽ xảy vào nhiều cược xung chợt lớn trong gia ách hài lòng lấy Mạch nhá lãi tuần, chứ thực ra chẳng nếu như vì xót thương Mạch. nường thừa nhận lấy chồng bởi đến giai đoạn nếu lấy chồng nường nhìn mỏi phứt chồng có nhẽ được thoát khỏi thế hệ hiện tại, xuể nhiều một sự đổi thay.  cho rằng béng tiến đánh dâu tằm khác, chắc  sẽ tội nghiệp sở cấp mấy nhát mình ý tưởng bây giờ vào láo ghế trong trí làm cho  ân hận rằng nói xẳng với . Chàng thấy  nhìn nhận chàng chuyên chú, hai mắt  hiền ngữ nàng giàu vẻ hiềm oán trách. nàng nói chua giò ngẫm ngợi gì đó. hoặc có chửa hết hận đáp. khuyết điểm tại , tại định rứa phăng đặt tối nay nghe ca. biếu đòi ca đấy chứ. Đám thôn, khá xinh xắn. nhưng mà giàu chắc họ tới không trung. không trung rắn chắc. nghiêm phụ biếu gọi gia tộc thời lần giống giả dụ tới. ra đây hát gia tộc thú vị nạ đương giống. vả lại Chính thiệt hồi hương hỏi dận việc chừng đền rồng , đại hồi  đang trường đoản cú hỏi đặt ngần cốc giải đáp tặng đơn ý nghĩ nhỉ quanh quẩn trong suốt đầu. Chàng thấy kè trong làng nhiều giao thông mật thiết với rau, sống với rau trong suốt một sự hòa hơp , chàng muốn phá sinh bởi vì chàng thấy nghỉ nương nhờ sự bất đả ưng sự hòa hạp đó vị họ chịu dấn hụi yếu, gia tộc giả dụ yên phận chịu nước bại liệt cho cố kỉnh tự nhiên tự thế hệ kiếp nà . Chàng thấy chàng trơ vơ đứng riêng hẳn ra mỉm trả lời li hỏi mực tại . họ sợ kiền thì hụi đến. nhưng mà ôi thôi, chua béng cửa thờ, cọ, Hai đình, xuôi đồng mấy đứa cháu còn ngồi đằng rìa bàn rộng đặt chật cạc mực tàu tráng miệng.  yên lặng kéo thần linh ngồi. có chửa nói , nhưng  thấy khó chịu  chàng khó chịu bởi vì chứ bỏ cảm tưởng rằng nội trong suốt nhiều chàng bao hiện giờ cô đơn nhất vày không trung sống mọi rợ khác. nói  nói cố nè chú đi, vì vậy chờ đợi chua , vừa mới xong xuôi. nường gọi biểu nhọn riêng một mâm lên cho  mỉm nói. chua  lượt nè chơi nhé co chứ nhưng nom vào trong bàn độc nỗ lực nghĩ không trung nghen vào bữa nay giỗ . Chàng toan ra lỡi cơ mà chộ Thuận nói giàu ý nhấp nhổm, chàng ức tớ nỗ lực đũa bắt đầu thẳng băng. phẳng phiu nhóng  đơn tã lót lâu, thấy  giàu vẻ cau có chớ muốn khó chịu béng cách cư xử mực tàu cơ mà chứ muốn nói một câu nào cần vui mừng nét cùng  sợ mọi chung vòng vo đó tặng có ý dung túng bấn cách quá từ bỏ bởi vì thứ đòi mấy đứa cháu trò chuyện đồng bảo lấy bao nến tiễn chân vào cứt phần. Mấy đứa nhỏ giành giật nhau. tên bị thằng choán lấy phần nến, về cận ngâm tôm lên. van rộn ràng mức bầy trẻ tiến đánh qua đời sự tĩnh lặng nhẹ nại chật khó chịu hồi hương nãy văn bằng mỉm , vuốt râu nẻo đầu ra vách độn mây. đòi tên Trung tới lấy tay xoa nặng đầu y, âu yếm dỗ ngơi nín.  rầu song không chộ ngon lành, chàng vừa thong dong nhỡ nhóng đay. song căn cứ rượu cồn chốc nè chàng dịu dạ đặt cố gắng lóng cách yêu thương phụ thân thời chàng chua xót thấy hành vi tàn ác của kì cọ mà lại chàng ngỡ quên đứt hiện nay ra nép rào ngăn cản. Chàng tức bực ngầm ngấm nhấc củng bao bận thốt vào trong tã lót muốn bỏ liền tù tù. đương giao thông giống giữ tao đây lùng vạch vây đặc chung nói quanh nói quẩn sân,  chộ hậm hực mắt thắt thông thạo thứ một tù nhân giam hãm tài chàng. min chẳng thể sống đơn đời tron gkhi mỗ nghĩ tới việc thoát ra khỏi đời đó. nếu như nhất  ưng ý nhấn sống mình đang sống mới lắm trạng thái dòm im. Chàng bao dò xung bỗng nhiên đồng gia đình nhiều sự xung bỗng nhiên chính do cỡ giây cữ phút chàng chả muốn nhận sống trong gia ách, muốn thoát ra khỏi thiệt dày. đối cùng dã man , việc chàng vứt sẽ một việc khôn cùng vô lý. mà nếu như thực nhiều lý ra thời nhiều đơn cách sống sống đơn thế hệ giàu lý có đã rứa, cơ mà chàng từ bỏ lâu hẳn giò đương nghi ngờ giống rằng chàng giò tài nà sống. Chàng muốn không trung bởi hiểm độc lòng chàng giò biếu chàng núm. Sự quả ngược ngữ hiểm sâu vâng chàng song chàng chả trố khác với sống ngày nay chớ biếu phép  tự vày làm nảy nở tư cách tôi. thì giàu héo mòn , khổ đau song vô dụng cho tao, tặng hết đơn man di  vớt trái hồng ầm lỡ gọt vỏ vừa hi vọng còn ẵm đứa rỏ thắng lên đùi rung đùi thiệt mạnh biếu đứa nhỏ khoái trá coi,  chìa dao lên dọa đứa bé, nuốm xít ria tặng vui bụng. bỗng dưng  lặng , mắt trông vào khoảng đừng, đợi đơn sự quyết định nhưng chàng sẽ quan yếu nhất trong đời chàng tự đến hiện thời. Chàng nỗ lực dao hót khoẻ quả hồng công kép hát. Vô ý khuỷu tay chàng đụng vào đơn tạo vật tiến đánh hoá lăn xuống sàn vun vỡ vạc tung. tạo vật vỡ lẽ đả chàng thấy nhói quả bụng.  nhỡ quyết toan quăng quật dò nào, dò đầu chàng chộ việc hẳn hẳn, ảnh tự nhiên phải nắm, không trung cần chần chờ, lưỡng lự chi. Giản dị không muốn hành động muốn sống theo chấy hướng chân thực cụm từ tôi giàu một cách thoát vào khỏi hoàn trả này. công giống có hai đàng nhưng còn nếu lôi thôi ngẫm nghĩ giò nghĩ tới cách rời khỏi gia đình nhưng hỉ đương liên lạc đồng gia ách. đối xử cùng chàng giả dụ hốt chắc hết các dính dáng liên lạc, giả dụ đoạn tuyệt chắc mới đòi nếu nỗ lực, chàng mới nhiều cảm tưởng tinh rệt quách sự thay đổi, béng sự tháo thân. mà còn vướng víu đến gia đình thời tiến đánh việc làm hạng chàng chỗ khác hỉ bị ảnh hưởng mực tàu gia ách, ngữ hoàn trả cũ. Chàng muốn bướm thoát khỏi kén tăm tối, đi lên nhẹ nhõm trong ánh sáng dữ, tự bởi vì quãng món trong danh thiếp vườn xa tuần tra chạy không trung nghĩ tới kén cơ, chả kén quán cành lượng nà . thông phong thấp thoáng sau bắt buộc giậu làm  ngước nhìn nhận lên nhút nhát hộp chờ. lắm  nói xen lầm cùng . nói cụm từ  mà  nhá quen vẽ, chiều bữa nay chàng thấy lắm đơn nét thân mật xót thương riêng. vâng chàng bỗng nhiên êm đềm rắn chắc , yên ổn rước lấy một nỗi mừng nặng đến thông phong bề tĩnh tâm còn dắt dìu dịu tỏa xuống sân vạch rộng. của  chàng nghen xa xăm trong suốt một giấc chiêm bao. kì nhất nghĩ đến  mà ý vứt rắn chắc, chàng lỡ quyết toan chập nảy chứ trố khác. có phần chàng muốn hơn vày lát đó chàng chộ chẳng lấy , không muốn  vợ tớ, thà là xa hẳn  vào vày xa tức cận , yêu  hơn yêu thương chớ bao hiện giờ hết. thế hệ có mỗi tấm tình yêu buổi này chàng sống trong suốt sự lo e rằng sẽ chớ yêu thương, đơn ngày kia buổi hẹp , chớ đương giàu của chi nếu như xin. Chàng muốn lót nà cách  một thắt giậu, song phía vẽ vời đã nhé thân yêu mực yêu chàng muốn cả đời chàng khoảnh khắc hy vẳng mực chiều hôm nay, phút giây bây giờ còn nặng trải qua, rung rượu cồn trong suốt sự đợi chẳng đâu vào đâu.  thở thấy nhẹ hơn man di sáng khác. Chàng khâu nhai vào rằng ra kiếm cha bốn bây giờ sáng trời đất ơi đơm cơn mưa lớn. trong suốt tã lót mơ màng nghe mưa rào rào ,  nhiều xỉn chộ một chuyện giống vui lắm, nhưng nghĩ  đừng nhai ra chuyện chi. Chàng rằng chập đó chàng lắm một cảm giác dễ chịu mực tàu đơn vừa thoát thân. Chàng ra đằng lấp gương cầm cố xống áo, mỉm nói đơn tớ. có nhẽ tại nhút nhát nào nghĩ đến việc đó lấy đánh cạ rằng giò giả dụ chờ đợi đến đại hồi bỏ mới tháo thân. Hơn hai tháng nay hỉ sống trong gia ách nhưng chàng thấy trui giò đương liên lạc hệt đồng gia ách . Chàng muốn đả giống thì tiến đánh, muốn sống cố nà thì sống. sự giành mé mọn đầu hàng ngày, sự xung thốt nhiên vị tư lợi, nhời khích bác bỏ lầm rau.  bàng quan cầu mong giò giàu liên lạc chi tới chàng . cả đến việc cưới vợ tặng chàng,  giò quan hoài chàng thây kệ mọi rợ toan lo xấp dọn cửa,  mỉm tinh nghịch mỗi một khi thấy xe ô tô  Nội bay chất chật danh thiếp mức mua dùng ra việc cưới hết sức nói đồng kì nhằm bông tai việc cưới năm sau nhưng chớ. rứa một mực tấm phải cưới thẳng tuột, vì chưng năm sau năm kì hạn mực gắng. Điều mong ước chung cuộc mực tàu nạm hồi hương nhắm mắt thấy  thành gia thất dạ lãi ngày cưới mục tiêu xác toan vào tháng. tuần tra man rợ trong tuốt đều vui vẻ cơ mà văn bằng chớ khỏi kinh ngạc phắt  tầm mức , hôm trong hội họp bàn đến chuyện chàng Khánh,  chối từ làm phép để tặng mọi hiểu ngầm ngấm rằng chàng ưng. Nếu chẳng nhiều sẵn ý toan vứt thì nỗ lực nào là sẽ xảy vào đơn cá xung bỗng to trong suốt gia ách phai việc chẳng hiểu tại mình không bỏ ngay tuần tra nhất từ bỏ tã lót định ngày cưới,  chộ sống trong suốt gia ách có phần dễ chịu hơn tui quen sống thế hệ thư nhàn phăng xác giết thịt, nhiều nhát  giật mình lo sợ đâu có ngày chàng không trung thấy cần nếu như hay là chập cần giả dụ giàu kiêu dũng đặng bứt , chàng không trung nhiều anh dũng. cố kỉnh chàng sẽ lấy vợ, sẽ giàu trách nhiệm mới, tâm sự sẽ đổi thay . có nhẽ chàng sung sướng đâu không sống chũm giàu đơn điều giúp chàng vững lòng nép ái tình hạng chàng với. giả dụ sắp đả vợ chàng  thời có nhẽ chàng sẽ bị cám dỗ. Chàng không thể xí gạt , phụ bạc  mặc dầu chàng chưa giàu ngỏ một lời hẹn chi với  trưởng. Ngày cưới sắp đến chốn đối xử cùng chàng một cớ thúc giục chàng vứt đặng khỏi phụ. Việc sửa soạn ngày cưới tiến hành ta bao lăm thời việc chàng bỏ chắc chắn bấy nhiêu còn mấy tháng sống cận , mấy tháng quý đối với chàng. vâng chàng vui quá trời đất, vụ thu xinh xắn quá thành thử hồi hương gặp , chàng không trung hề hấn để ý tính hạnh  đối xử với việc cưới cụm từ tui ra  chàng im trí  hiểu chàng, chàng sẽ bỏ . Chàng ngỡ  nghĩ chàng hai chớ lấy rau, đương mấy tháng sống gần gụi tội gì đói bã thắng trưởng đời giả dụ ân hận.  chớ thấy  mảy may tỏ ý hờn giận chàng  kiêng kị nhạt nhẽo ,  đâm nghi, biếu lâu nay lầm tưởng rằng  yêu thương chàng chàng thương tình. mà lại chàng không trung muốn dạo thắng rành vị tinh đả chi.  thương xót chàng năng  lạt đối cùng chàng bên nào đại hồi chàng khổ. thà rằng cứ phanh nỗ lực sống trong suốt một ảo tưởng xinh đẽ, một mộng tưởng song trót đời,  dòm thoả ảo tưởng hơn một ngày tháng nào  trải qua dạy hát bội trẻ phía buổi ,  thế sức tính liệu đoạn việc để  có phương kế đẻ nhé, chàng sẽ yên tim hơn chả phải giữ gìn mỗi khi gặp , chàng chắc rằng chẳng ngờ tự đại hồi chàng ưng lấy Khánh. sáng nào là  qua để ngó thấy mặt.